Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?

Chương 167: Yêu tộc tiên sư thánh nhân

Chương 167: Yêu tộc tiên sư thánh nhân
Trường Bạch sơn, đang rất nhộn nhịp ăn cỗ.
Làm nhiều thủ tục rườm rà, Diệp Phàm là đi nhờ xe tới.
Mì sợi, tạp hóa, rau dưa trứng gà, những thứ này đều phải chuẩn bị cho Hạng Côn Luân thật chu đáo.
Hạng Côn Luân là người bình thường, tuổi cũng đã cao, sinh hoạt cần phải cẩn thận chăm sóc, không thể giống như mấy yêu quái kia được.
Đường núi gập ghềnh, Diệp Phàm xách mấy túi đồ lớn, Hạng Côn Luân đi đứng lại không tiện, hai người di chuyển vô cùng chậm chạp.
Đi chưa được vài dặm, Hạng Côn Luân đã không chịu nổi, ngồi phịch xuống một tảng đá nghỉ ngơi.
Trên núi lạnh, Diệp Phàm khoác thêm áo bông cho Hạng Côn Luân.
Lúc này, tiếng vó ngựa truyền đến.
Khỉ con Vô Tâm cưỡi một con ngựa già chạy tới, trên lưng ngựa còn cõng theo mấy con khỉ khác.
Bọn chúng đến để đón Diệp Phàm và Hạng Côn Luân.
Còn chưa vào đến địa phận nhộn nhịp ăn cỗ, đám yêu quái đều rất cẩn trọng, không dám tùy tiện xuất hiện ở vòng ngoài, nếu không thì những con hổ báo, chó sói có sức mạnh lớn kia đã sớm ra đón tiếp rồi.
Diệp Phàm vẫy tay: "Lão sư ta mời đến cho mọi người rồi đây!"
Mấy con khỉ chạy tới giúp Diệp Phàm xách hành lý.
Khỉ con Vô Tâm cung kính cúi đầu chào Hạng Côn Luân: "Con chào tiên sinh ạ!"
Hạng Côn Luân nghe giọng bi bô, khóe miệng nở nụ cười: "Tốt, tốt, đứa trẻ ngoan."
Khỉ con Vô Tâm gọi một con khỉ đầu to: "Còn không mau đỡ tiên sinh lên ngựa!"
Hạng Côn Luân ngớ người một chút.
Lên ngựa?
Ông thầm cảm thán, vẫn là hoàn cảnh khó khăn a, cái thời đại này rồi mà vẫn còn phải dùng ngựa thay đi bộ.
Trước đây ông từng nghe nói, mấy giáo viên đi dạy học ở vùng cao đều cưỡi ngựa, lúc ấy ông rất ghen tị mấy thầy cô đó.
Không phải ghen tị vì được cưỡi ngựa, chỉ là ghen tị vì họ có thể mang tri thức đến cho lũ trẻ.
Người sống dù sao cũng cần phải có chút theo đuổi.
Đáng tiếc, ông đăng ký tham gia dạy học ở vùng cao, người ta nói trình độ của ông không đủ, tối thiểu phải là khoa chính quy.
Khỉ to đỡ Hạng Côn Luân: "Tiên sinh, ngài chậm thôi ạ."
Dưới sự dạy dỗ của Hầu Vương Vô Tâm, con khỉ lớn này cũng không dám như trước đây nữa, ngược lại có vẻ ra dáng con người hơn.
Hạng Côn Luân một tay nắm lấy cánh tay con khỉ to, đi được hai bước liền nói, nhíu mày.
Diệp Phàm trừng lớn mắt, nuốt nước bọt.
Chẳng lẽ bị phát hiện rồi?
Hắn vội vàng nháy mắt với khỉ con Vô Tâm, sao lại có thể để khỉ đỡ Hạng Côn Luân như thế được?
Nếu bị phát hiện thì chẳng phải sẽ làm Hạng Côn Luân sợ hãi mà sinh chuyện không hay sao?
Hạng Côn Luân đột nhiên quay đầu, nhìn vào mặt con khỉ lớn, đau lòng nói: "Trời lạnh như vậy, sao lại mặc mỗi một cái áo len thế này? Diệp lão sư à, trong túi của ta còn một cái áo bông, đưa cho đứa trẻ mặc vào."
Khỉ lớn gãi đầu: "Không lạnh mà."
Nó mặc chỗ nào là áo len chứ, Hạng Côn Luân sờ vào là lông của nó mà.
Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm, nói lớn: "Được, được, tôi sẽ đưa cho nó mặc ngay."
Người lần đầu lên ngựa, khẳng định cần có người đỡ, nhất là Hạng Côn Luân lớn tuổi như vậy.
Khỉ lớn vất vả lắm mới đỡ được Hạng Côn Luân lên ngựa, Hạng Côn Luân mò lấy tay của khỉ lớn, vẻ mặt hơi thay đổi.
Diệp Phàm lại nín thở.
Hạng Côn Luân thở dài một tiếng.
Đứa trẻ này tay thật thô ráp, xem ra thường xuyên làm việc nhà nông.
Trẻ em ở trên núi không dễ dàng gì!
Mà Trường Bạch sơn quanh đây vẫn còn loại thôn xóm miền núi thế này sao?
Mình thật sự là ‘không được ăn thịt heo còn bị ăn đòn’ mà....
Đám yêu quái ở trong sơn cốc, đường không dễ đi, hơn nữa lại là nơi bầy yêu tập trung, người bình thường vẫn nên ít lui tới thì hơn.
Chỗ ở của lão sư và giáo viên được đặt ở bên ngoài sơn cốc.
Nơi đó vốn là một khu rừng nhỏ, cây cối trong rừng đều bị đám yêu quái đốn sạch, tạo thành lớp học và chỗ ở cho giáo viên.
Phòng ở của giáo viên rất đơn sơ, chỉ là một căn nhà gỗ, đồ trang trí bên trong cũng rất bình thường.
Giường là một tảng đá lớn bằng phẳng, phía trên trải đầy cỏ khô.
Trên lớp cỏ khô lại trải thêm hai lớp chăn bông, ngược lại cũng không lạnh, cũng không ẩm.
Trong phòng còn có các loại bàn đá và ghế gỗ.
Lớp học thì rất lớn, là một căn nhà gỗ rộng rãi, có bục giảng, không có bàn học.
Hạng Côn Luân được Diệp Phàm dẫn đi vào lớp học.
Bên trong lớp học, hơn trăm con yêu quái có đạo hạnh đã im lặng trở lại.
Hàng trăm cặp mắt trong veo chăm chú nhìn vị lão giáo sư này.
Diệp Phàm âm thầm nghĩ: "May mà vị này không nhìn thấy gì, chứ nếu là người bình thường bị hơn trăm con thú dữ nhìn chằm chằm như vậy, sợ là đã bị dọa phát khiếp."
Hùng Yêu cao năm mét chỉ ngồi xuống thôi mà đầu đã gần chạm trần nhà.
Trên xà nhà còn có mấy con mãng xà các loại đang quấn quanh, lè lưỡi ra vào.
Ngồi ở phía trước nhất là cáo trắng nhỏ, khỉ con Vô Tâm, mấy yêu quái nhỏ bé này.
Hạng Côn Luân sờ lên chiếc bàn giáo viên thô ráp, trong lòng cảm thấy bùi ngùi, nhớ lại những ngày còn ở trường học.
Hôm đó ông cứ ngỡ rằng đó là một buổi chiều hết sức bình thường, sau khi sửa xong bài văn cho bọn trẻ thì nhận được tin bị sa thải.
Vốn tưởng rằng cả đời này không còn cơ hội đứng giảng bài trước bàn giáo viên nữa.
Không ngờ rằng, đến tuổi này rồi, ông vẫn có thể một lần nữa trở lại lớp học.
Diệp Phàm đi đến bàn giáo viên, nhỏ giọng nói: "Tiên sinh, đây là lớp học, lát nữa tôi sẽ dẫn ngài đi nghỉ ngơi. Trời cũng đã chiều rồi, ngài nên ăn cơm đi."
Hạng Côn Luân khoát tay: "Không vội, trong phòng có những ai vậy? Ta nghe thấy trong phòng nhiều người lắm."
Diệp Phàm liếc mắt nhìn khắp lớp yêu quái rồi nói: "Đều là học sinh của ngài đó, bọn chúng nôn nóng muốn nhìn ngài, bọn chúng rất tôn trọng sư trưởng."
Hạng Côn Luân thở dài: "Những đứa trẻ hiếu học thế này không thấy nhiều đâu! Ta cũng không đói bụng, cứ lên lớp trước đã. Tiểu Diệp lão sư à, lấy cho ta cái ghế đi."
Diệp Phàm không nỡ làm giảm lòng nhiệt tình của Hạng Côn Luân, chạy đi lấy một cái khúc gỗ tròn làm ghế dựa.
Hạng Côn Luân chống gậy ngồi xuống, áy náy nói: "Vậy, ta cứ ngồi đây mà lên lớp vậy. Đi lại bất tiện, mong các em thông cảm."
Diệp Phàm hắng giọng, hô: "Các em học sinh, vào lớp! Đứng dậy!"
Đám yêu quái đồng loạt đứng dậy, Hùng Yêu cũng chống tay đứng lên, mấy con mãng xà trên xà nhà cũng rũ thân xuống.
Diệp Phàm dẫn đầu: "Chào lão sư!"
Đám yêu quái kéo dài giọng, hô: "Chào lão sư ~"
Âm thanh "chào lão sư" này, khiến cho khóe mắt Hạng Côn Luân ươn ướt.
Đã bao nhiêu năm rồi, không được nghe lại âm thanh này.
Hạng Côn Luân không để lộ vẻ yếu đuối, đưa tay lau khóe mắt, cất giọng nói: "Diệp lão sư nói cơ bản của các em không tốt, rất nhiều bạn còn chưa nhận biết hết chữ, vậy ta sẽ bắt đầu bằng bài Tam Tự Kinh đơn giản nhất nhé. Đọc theo ta, nhân chi sơ, tính bản thiện."
Tiểu Trư Yêu không hiểu hỏi: "Người là heo? Tiên sinh ơi, ý của người làm sao lại là heo?"
Nếu ở những lớp học bình thường, đây chắc chắn là một học sinh hay gây sự.
Hạng Côn Luân trên đường đi đã nghe Diệp Phàm nói, phong tục tập quán ở đây rất thuần phác, có điều trình độ văn hóa thấp, nên ông cũng có sự chuẩn bị trước trong lòng.
Hạng Côn Luân mỉm cười giải thích: "Ý của câu này là, con người khi mới sinh ra, đều là lương thiện."
Khỉ con Vô Tâm hỏi: "Vậy yêu quái thì sao? Cũng là lương thiện sao?"
Hạng Côn Luân ngớ người ra: "Yêu quái?"
Hạng Côn Luân nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói: "Nếu quả thật có yêu quái, ta nghĩ rằng lúc ban đầu bọn chúng nhất định cũng là lương thiện. Có một câu nói là vạn vật hữu linh..."
Đám yêu quái đều nghe rất chăm chú.
Chúng hiểu, chỉ cần học thông đạo lý thì sẽ nắm bắt được cơ hội hóa hình.
Nguồn gốc văn hóa của yêu tộc, bắt đầu nảy mầm ở chính căn nhà gỗ thô sơ này.
Yêu tộc khai hóa, chính là một tay vị lão nhân có bằng cấp tiểu học này gây dựng nên.
Diệp Phàm nghe được một hồi thì cẩn thận lui ra ngoài, chuẩn bị cơm cho Hạng Côn Luân.
Vừa ra tới cửa đã thấy con quạ đen đang đứng quan sát Hạng Côn Luân dạy học.
Trong mắt quạ đen ánh lên vẻ có thần, trên mặt hiện một nụ cười tự nhiên.
Đó là một loại tự hào, một loại vui mừng.
Một cảm giác kỳ lạ không nói thành lời đang nảy sinh trong lòng quạ đen.
Loại cảm giác này giống như một gánh nặng, rất mệt mỏi, nhưng cũng rất vui vẻ.
Nếu như Lý Dương có ở đây, nhất định sẽ nói cho hắn biết, loại tâm tình này gọi là trách nhiệm.
Hắn là Yêu vương, cũng là một gia trưởng.
"Đại ca." Diệp Phàm nhẹ nhàng lên tiếng.
Quạ đen lúc này mới hồi thần, nụ cười trên mặt thu lại, trở nên lạnh lùng như băng.
Hắn thản nhiên nói: "Lời ông ấy nói không sai. Bản vương muốn phong ông ta làm Yêu Sư."
Diệp Phàm nhắc lại: "Yêu Sư?"
Quạ đen không chút biểu cảm, nói tiếp: "Yêu tộc tiên sư thánh nhân. Sau này, phàm là nơi Yêu tộc tiên sư thánh nhân đặt chân đến, tất cả yêu tộc nhất định phải đến kính thầy hành lễ!"
Diệp Phàm trong lòng rung động, vẻ mặt có chút chấn động.
Nếu như vị lão nhân này có thể sống lâu, chắc chắn ông sẽ là con át chủ bài hùng mạnh nhất của loài người sau khi linh khí sống lại.
Bởi vì từ nay về sau, ông lão này chính là vị khách cực kỳ quý trọng của yêu tộc, có thể nhận được sự cúng bái của vạn yêu.
Mấy yêu quái kia cũng sẽ cực kỳ tôn trọng Hạng Côn Luân.
Bởi vì, chỉ có vị lão nhân này mới dạy cho chúng đạo lý, chúng mới có cơ hội hóa hình.
Trong đầu, Mạc Ngọc Lâm cảm thán nói: "Được Yêu Sư ban lời, liền có thể hóa hình. Thật thú vị, giống như nhân ngôn quan trong truyền thuyết vậy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận