Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?
Chương 146: Tài bồi Chu Đại Quân
Chương 146: Bồi dưỡng Chu Đại Quân
Dù cho Đỗ Dương Minh không thích Chu Đại Quân, một đại ca dưới xã hội đen, nhưng Chu Đại Quân lại là hội viên có quan hệ làm ăn nhiều nhất với Đỗ Dương Minh. Nhiệm vụ tích điểm của Ác Ma Câu Lạc Bộ tuy còn chưa công bố, nhưng Chu Đại Quân cũng đã có được chút thông tin.
Chu Đại Quân quỳ trên mặt đất, kích động nói: "Xin chủ tử phân phó!"
Lý Dương gẩy nhẹ tàn thuốc trong gạt tàn, mở miệng nói: "Ta muốn một quán rượu. Một quán rượu kín đáo. Ngươi phải bảo đảm 'tính riêng tư' của quán rượu."
"Tính riêng tư" ở đây có nghĩa là, không để hắc đạo hay bạch đạo nào đến gây sự.
Chu Đại Quân lập tức hiểu ý của Lý Dương, vẻ mặt lộ rõ sự kinh hỉ. Ở Nam Hải này, Ác Ma Câu Lạc Bộ gần như khống chế toàn bộ tài nguyên. Không cần Tử Thần đại nhân lên tiếng, chỉ cần tùy tiện một Sứ Đồ đại nhân nói ra, ai dám quấy rối quán rượu dưới trướng Ác Ma Câu Lạc Bộ? Việc Tử Thần đại nhân nói ra những lời như 'bảo đảm tính riêng tư' của quán rượu cho thấy quán rượu này sẽ giữ bí mật với các hội viên khác! Tử Thần đại nhân muốn giao cho mình nhiệm vụ bí mật, muốn bồi dưỡng mình đây mà!
Chu Đại Quân tỏ ra nghiêm túc, đầu dùng sức nện vào nền đá cẩm thạch, đá cẩm thạch xuất hiện một vết nứt. Hắn lớn tiếng hô: "Tiểu Chu tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng của chủ tử!"
Khóe miệng Lý Dương khẽ nhếch lên một tia cười khó phát hiện. Chu Đại Quân khá là lanh lợi, chỉ cần nhắc một chút là hiểu ngay.
Lý Dương có ý tưởng mở một nơi giao dịch của ác ma. Hắn cần một nơi làm thí điểm, và nơi này phải tuyệt đối bảo mật với tất cả mọi người trừ khách hàng. Nơi giao dịch của ác ma có ba chức năng. Một là, thu mua dục vọng. Hai là, bán các vật phẩm siêu nhiên. Ba là, một cuộc thí nghiệm, một thí nghiệm bồi dưỡng dục vọng quy mô lớn. Dục vọng chi lực có thể bồi dưỡng được, Lý Dương đã thử nghiệm trên người Trần Vũ Khê rồi. Tiếp theo nơi giao dịch của ác ma có thể tiến hành nhiều thí nghiệm hơn, tìm ra quy luật, tạo thành một hình thức bồi dưỡng dục vọng.
Chức năng của nơi giao dịch của ác ma có chút giống 'tiệm cầm đồ số tám' trong phim truyền hình. Điểm khác biệt lớn nhất là nơi giao dịch của ác ma chỉ thu mua dục vọng. Hoặc thu hút những người mang theo chút khí tức dục vọng, rồi bồi dưỡng khí tức dục vọng nhỏ bé của họ thành Dục Vọng Chi Lực rồi thu mua. Đây thực sự là một nơi giao dịch mang đầy đặc tính của ác ma.
Việc Lý Dương chọn Chu Đại Quân để thực hiện nhiệm vụ này cũng có ba lý do. Thứ nhất, Lý Dương cho rằng tính riêng tư của một quán rượu nhỏ sẽ cao hơn so với một tiệm cầm đồ. Quán rượu ven đường nhìn quen mắt rồi, chứ tiệm cầm đồ thì ai cũng sẽ muốn liếc mắt nhìn. Tại Nam Hải này, người nắm nhiều quán rượu nhất chính là Chu Đại Quân. Thứ hai, Lý Dương thực sự muốn bồi dưỡng Chu Đại Quân. Sau này các Sứ Đồ sẽ ngày càng bận rộn hơn, công việc của Ác Ma Câu Lạc Bộ Nam Hải tốt nhất là nên theo thiết lập ban đầu mà giao cho Đại Ác Ma quản lý. Trong tất cả hội viên của Ác Ma Câu Lạc Bộ, Lý Dương vừa ý nhất hai người. Đó là Tô Ngữ Đường và Chu Đại Quân. Tô Ngữ Đường và Chu Đại Quân, một người là nữ hoàng trung tâm thương mại, một người là vua của giới xã hội đen. Cả hai đều không có thân phận chính thức, nhưng đều là những nhân vật quyền quý hàng đầu ở Nam Hải, rất thích hợp làm ứng cử viên Đại Ác Ma. Ừm.... Lý Dương thích nhất là việc bọn họ không có thân phận chính thức, chuyện này đối với Lý Dương mà nói rất dễ quản lý. Tầm nhìn, năng lực và ý chí của hai người này cũng không phải người bình thường nào có thể sánh được. Tô Ngữ Đường đã là người phụ trách hệ thống Thanh Khiết Giả, Chu Đại Quân cũng nên có một trách nhiệm đặc biệt. Theo ý của Lý Dương, Ác Ma Câu Lạc Bộ ở Nam Hải sẽ có hai Đại Ác Ma, cả hai đều có quyền hành riêng, cùng phát triển mà vẫn có thể kiềm chế lẫn nhau. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Chu Đại Quân phải trải qua quá trình bồi dưỡng thành công.
Về lý do thứ ba cũng vừa vặn là hôm nay giúp Vương Đình Đình đứng ra, đi tới Rasputin. Ánh hào quang của Lý Dương trong mắt một số người quá mức chói mắt. Một Tử Thần, vì một người phàm, đặc biệt đến quán rượu để lấy lại mặt mũi, chuyện này không những không gây rắc rối cho Tử Thần, lại rất dễ khiến cô gái phàm nhân Vương Đình Đình nhận được sự chú ý không cần thiết. Lý Dương không hy vọng Vương Đình Đình có bất kỳ liên hệ nào với Ác Ma Câu Lạc Bộ. Chi bằng để Chu Đại Quân cho rằng, hôm nay đến Rasputin là chủ yếu để tìm hắn, bồi dưỡng hắn, giao nhiệm vụ cho hắn. Việc giúp Vương Đình Đình chỉ là thuận tiện mà thôi. Như thế còn có thể thu hoạch một đợt trung thành kiểu "thụ sủng nhược kinh" từ Chu Đại Quân.
Lý Dương đứng dậy, ra ngoài: "Cho ngươi một tuần, làm xong thì liên hệ Sứ Đồ."
Khoảng thời gian này Lý Dương rất bận. Tối nay điểm tích lũy sẽ tuyên bố nhiệm vụ, tòa nhà thí nghiệm và tiền vốn sẽ đều được chuyển đến. Phòng thí nghiệm của Khổng Thiên Thu là một việc lớn.
Chu Đại Quân vội đứng dậy: "Chủ tử, tôi tiễn ngài."
Lý Dương nói: "Không cần."
Nói xong liền bước ra cửa. Hai Hấp Huyết Quỷ theo sát sau lưng. Chu Đại Quân cũng không dám kiên trì tiễn, trong phòng cầm khăn cẩn thận lau dọn những dấu vết Lý Dương để lại. Tàn thuốc, ghế tựa đã ngồi, tất cả đều được cẩn thận lau lại một lượt.
....Dưới lầu.
Lý Dương đi xuống lầu dưới sự hộ tống của Lilith và Đỗ Dương Minh. Vương Đình Đình vẫn còn ngơ ngác đứng đó, Lưu Viện Viện và Lưu Manh Manh đang ở bên cạnh. Lý Dương thấy Vương Đình Đình, trên mặt nở nụ cười thân thiết: "Ta phải đi đây, sau này có chuyện gì có thể tìm người bạn này của ta."
Đỗ Dương Minh vội vàng cúi người. Vương Đình Đình không biết phải làm sao chớp mắt: "À, à, vâng."
Phong Lang lúc này cũng nhanh chân chạy tới, phía sau còn có hai tên đại hán xăm mình hổ báo, nâng một cái bao tải đang khẽ nhúc nhích. Mấy người ở đây đều rất mẫn cảm với mùi máu tanh và mùi tử vong. Có lẽ bên trong bao bố kia là tên quản lý quán rượu. Chẳng ai cảm thấy tiếc thương cho số phận của tên quản lý quán rượu đó, vốn dĩ là một tên ác nhân.
Phong Lang cười hòa giải hai tiếng, rồi lấy ra một túi giấy căng phồng trong ngực, hai tay đưa tới trước mặt Vương Đình Đình: "Tiểu thư, đây là tiền lương quán rượu còn nợ cô."
Vương Đình Đình cẩn thận liếc nhìn Lý Dương, có chút luống cuống nói: "Không có nhiều thế này đâu, chỉ nợ tôi ba ngàn thôi."
Phong Lang cười trừ: "Phần còn lại là phí tổn thất tinh thần của cô."
Lý Dương nói nhỏ: "Cho cô thì cô cứ cầm lấy."
Trong mắt Vương Đình Đình lóe lên một tia khát vọng. Số tiền này đủ cho học phí đại học và chi phí sinh hoạt của cô. Sau này không cần đi làm thuê nữa, cũng có thể giống như các cô gái khác uống trà sữa, mua sắm chút đồ trang điểm. Rất nhanh, cô nhớ đến những gì Vương Thụ Chính dạy dỗ. Không phải đồ của mình thì không được nhận. Ánh mắt của Vương Đình Đình trở nên kiên định, cô lắc đầu: "Tôi chỉ muốn ba ngàn của mình thôi, nhiều hơn tôi không lấy."
Trong mắt Lý Dương lộ ra một tia tán thưởng. Không hổ là muội muội của hắn, cốt khí này quả thật mang phong thái của người xưa.
Lý Dương quay sang Đỗ Dương Minh: "Tối nay cô ấy chưa ăn no, dẫn cô ấy đi ăn chút gì đó."
Nói xong, Lý Dương kéo mũ xuống, bước ra khỏi quán rượu Rasputin....
Ban đêm, hộp đêm Đế Hoàng, Ác Ma Câu Lạc Bộ.
Trong phòng hội nghị, là một đám hội viên ác ma đeo mặt nạ. Bọn họ là thương nhân, đại ca xã hội đen, nhạc sĩ, họa sĩ, cả những người trong giới quan chức cấp cao. Giờ phút này, bọn họ giống như một đám học sinh tiểu học, nghiêm túc nghe Đỗ Dương Minh thuyết trình trên bục. Đỗ Dương Minh sau khi giới thiệu xong về chế độ tích điểm, liền nói: "Đây là toàn bộ nội dung của chế độ tích điểm, chư vị có vấn đề gì không?"
Các hội viên ở đây có người trầm tư suy nghĩ, có người mắt lộ vẻ hưng phấn, có người nhấp cà phê với ánh mắt lơ đãng. Các hội viên của Ác Ma Câu Lạc Bộ đều không phải kẻ ngốc, thứ rõ ràng như thế này thì không cần phải nói lại lần thứ hai.
Đỗ Dương Minh nói tiếp: "Tốt, tiếp theo sẽ thông báo hai nhiệm vụ. Mọi người truyền ác ma lực vào thẻ hội viên là sẽ nhận được thông tin nhiệm vụ."
Dù cho Đỗ Dương Minh không thích Chu Đại Quân, một đại ca dưới xã hội đen, nhưng Chu Đại Quân lại là hội viên có quan hệ làm ăn nhiều nhất với Đỗ Dương Minh. Nhiệm vụ tích điểm của Ác Ma Câu Lạc Bộ tuy còn chưa công bố, nhưng Chu Đại Quân cũng đã có được chút thông tin.
Chu Đại Quân quỳ trên mặt đất, kích động nói: "Xin chủ tử phân phó!"
Lý Dương gẩy nhẹ tàn thuốc trong gạt tàn, mở miệng nói: "Ta muốn một quán rượu. Một quán rượu kín đáo. Ngươi phải bảo đảm 'tính riêng tư' của quán rượu."
"Tính riêng tư" ở đây có nghĩa là, không để hắc đạo hay bạch đạo nào đến gây sự.
Chu Đại Quân lập tức hiểu ý của Lý Dương, vẻ mặt lộ rõ sự kinh hỉ. Ở Nam Hải này, Ác Ma Câu Lạc Bộ gần như khống chế toàn bộ tài nguyên. Không cần Tử Thần đại nhân lên tiếng, chỉ cần tùy tiện một Sứ Đồ đại nhân nói ra, ai dám quấy rối quán rượu dưới trướng Ác Ma Câu Lạc Bộ? Việc Tử Thần đại nhân nói ra những lời như 'bảo đảm tính riêng tư' của quán rượu cho thấy quán rượu này sẽ giữ bí mật với các hội viên khác! Tử Thần đại nhân muốn giao cho mình nhiệm vụ bí mật, muốn bồi dưỡng mình đây mà!
Chu Đại Quân tỏ ra nghiêm túc, đầu dùng sức nện vào nền đá cẩm thạch, đá cẩm thạch xuất hiện một vết nứt. Hắn lớn tiếng hô: "Tiểu Chu tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng của chủ tử!"
Khóe miệng Lý Dương khẽ nhếch lên một tia cười khó phát hiện. Chu Đại Quân khá là lanh lợi, chỉ cần nhắc một chút là hiểu ngay.
Lý Dương có ý tưởng mở một nơi giao dịch của ác ma. Hắn cần một nơi làm thí điểm, và nơi này phải tuyệt đối bảo mật với tất cả mọi người trừ khách hàng. Nơi giao dịch của ác ma có ba chức năng. Một là, thu mua dục vọng. Hai là, bán các vật phẩm siêu nhiên. Ba là, một cuộc thí nghiệm, một thí nghiệm bồi dưỡng dục vọng quy mô lớn. Dục vọng chi lực có thể bồi dưỡng được, Lý Dương đã thử nghiệm trên người Trần Vũ Khê rồi. Tiếp theo nơi giao dịch của ác ma có thể tiến hành nhiều thí nghiệm hơn, tìm ra quy luật, tạo thành một hình thức bồi dưỡng dục vọng.
Chức năng của nơi giao dịch của ác ma có chút giống 'tiệm cầm đồ số tám' trong phim truyền hình. Điểm khác biệt lớn nhất là nơi giao dịch của ác ma chỉ thu mua dục vọng. Hoặc thu hút những người mang theo chút khí tức dục vọng, rồi bồi dưỡng khí tức dục vọng nhỏ bé của họ thành Dục Vọng Chi Lực rồi thu mua. Đây thực sự là một nơi giao dịch mang đầy đặc tính của ác ma.
Việc Lý Dương chọn Chu Đại Quân để thực hiện nhiệm vụ này cũng có ba lý do. Thứ nhất, Lý Dương cho rằng tính riêng tư của một quán rượu nhỏ sẽ cao hơn so với một tiệm cầm đồ. Quán rượu ven đường nhìn quen mắt rồi, chứ tiệm cầm đồ thì ai cũng sẽ muốn liếc mắt nhìn. Tại Nam Hải này, người nắm nhiều quán rượu nhất chính là Chu Đại Quân. Thứ hai, Lý Dương thực sự muốn bồi dưỡng Chu Đại Quân. Sau này các Sứ Đồ sẽ ngày càng bận rộn hơn, công việc của Ác Ma Câu Lạc Bộ Nam Hải tốt nhất là nên theo thiết lập ban đầu mà giao cho Đại Ác Ma quản lý. Trong tất cả hội viên của Ác Ma Câu Lạc Bộ, Lý Dương vừa ý nhất hai người. Đó là Tô Ngữ Đường và Chu Đại Quân. Tô Ngữ Đường và Chu Đại Quân, một người là nữ hoàng trung tâm thương mại, một người là vua của giới xã hội đen. Cả hai đều không có thân phận chính thức, nhưng đều là những nhân vật quyền quý hàng đầu ở Nam Hải, rất thích hợp làm ứng cử viên Đại Ác Ma. Ừm.... Lý Dương thích nhất là việc bọn họ không có thân phận chính thức, chuyện này đối với Lý Dương mà nói rất dễ quản lý. Tầm nhìn, năng lực và ý chí của hai người này cũng không phải người bình thường nào có thể sánh được. Tô Ngữ Đường đã là người phụ trách hệ thống Thanh Khiết Giả, Chu Đại Quân cũng nên có một trách nhiệm đặc biệt. Theo ý của Lý Dương, Ác Ma Câu Lạc Bộ ở Nam Hải sẽ có hai Đại Ác Ma, cả hai đều có quyền hành riêng, cùng phát triển mà vẫn có thể kiềm chế lẫn nhau. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Chu Đại Quân phải trải qua quá trình bồi dưỡng thành công.
Về lý do thứ ba cũng vừa vặn là hôm nay giúp Vương Đình Đình đứng ra, đi tới Rasputin. Ánh hào quang của Lý Dương trong mắt một số người quá mức chói mắt. Một Tử Thần, vì một người phàm, đặc biệt đến quán rượu để lấy lại mặt mũi, chuyện này không những không gây rắc rối cho Tử Thần, lại rất dễ khiến cô gái phàm nhân Vương Đình Đình nhận được sự chú ý không cần thiết. Lý Dương không hy vọng Vương Đình Đình có bất kỳ liên hệ nào với Ác Ma Câu Lạc Bộ. Chi bằng để Chu Đại Quân cho rằng, hôm nay đến Rasputin là chủ yếu để tìm hắn, bồi dưỡng hắn, giao nhiệm vụ cho hắn. Việc giúp Vương Đình Đình chỉ là thuận tiện mà thôi. Như thế còn có thể thu hoạch một đợt trung thành kiểu "thụ sủng nhược kinh" từ Chu Đại Quân.
Lý Dương đứng dậy, ra ngoài: "Cho ngươi một tuần, làm xong thì liên hệ Sứ Đồ."
Khoảng thời gian này Lý Dương rất bận. Tối nay điểm tích lũy sẽ tuyên bố nhiệm vụ, tòa nhà thí nghiệm và tiền vốn sẽ đều được chuyển đến. Phòng thí nghiệm của Khổng Thiên Thu là một việc lớn.
Chu Đại Quân vội đứng dậy: "Chủ tử, tôi tiễn ngài."
Lý Dương nói: "Không cần."
Nói xong liền bước ra cửa. Hai Hấp Huyết Quỷ theo sát sau lưng. Chu Đại Quân cũng không dám kiên trì tiễn, trong phòng cầm khăn cẩn thận lau dọn những dấu vết Lý Dương để lại. Tàn thuốc, ghế tựa đã ngồi, tất cả đều được cẩn thận lau lại một lượt.
....Dưới lầu.
Lý Dương đi xuống lầu dưới sự hộ tống của Lilith và Đỗ Dương Minh. Vương Đình Đình vẫn còn ngơ ngác đứng đó, Lưu Viện Viện và Lưu Manh Manh đang ở bên cạnh. Lý Dương thấy Vương Đình Đình, trên mặt nở nụ cười thân thiết: "Ta phải đi đây, sau này có chuyện gì có thể tìm người bạn này của ta."
Đỗ Dương Minh vội vàng cúi người. Vương Đình Đình không biết phải làm sao chớp mắt: "À, à, vâng."
Phong Lang lúc này cũng nhanh chân chạy tới, phía sau còn có hai tên đại hán xăm mình hổ báo, nâng một cái bao tải đang khẽ nhúc nhích. Mấy người ở đây đều rất mẫn cảm với mùi máu tanh và mùi tử vong. Có lẽ bên trong bao bố kia là tên quản lý quán rượu. Chẳng ai cảm thấy tiếc thương cho số phận của tên quản lý quán rượu đó, vốn dĩ là một tên ác nhân.
Phong Lang cười hòa giải hai tiếng, rồi lấy ra một túi giấy căng phồng trong ngực, hai tay đưa tới trước mặt Vương Đình Đình: "Tiểu thư, đây là tiền lương quán rượu còn nợ cô."
Vương Đình Đình cẩn thận liếc nhìn Lý Dương, có chút luống cuống nói: "Không có nhiều thế này đâu, chỉ nợ tôi ba ngàn thôi."
Phong Lang cười trừ: "Phần còn lại là phí tổn thất tinh thần của cô."
Lý Dương nói nhỏ: "Cho cô thì cô cứ cầm lấy."
Trong mắt Vương Đình Đình lóe lên một tia khát vọng. Số tiền này đủ cho học phí đại học và chi phí sinh hoạt của cô. Sau này không cần đi làm thuê nữa, cũng có thể giống như các cô gái khác uống trà sữa, mua sắm chút đồ trang điểm. Rất nhanh, cô nhớ đến những gì Vương Thụ Chính dạy dỗ. Không phải đồ của mình thì không được nhận. Ánh mắt của Vương Đình Đình trở nên kiên định, cô lắc đầu: "Tôi chỉ muốn ba ngàn của mình thôi, nhiều hơn tôi không lấy."
Trong mắt Lý Dương lộ ra một tia tán thưởng. Không hổ là muội muội của hắn, cốt khí này quả thật mang phong thái của người xưa.
Lý Dương quay sang Đỗ Dương Minh: "Tối nay cô ấy chưa ăn no, dẫn cô ấy đi ăn chút gì đó."
Nói xong, Lý Dương kéo mũ xuống, bước ra khỏi quán rượu Rasputin....
Ban đêm, hộp đêm Đế Hoàng, Ác Ma Câu Lạc Bộ.
Trong phòng hội nghị, là một đám hội viên ác ma đeo mặt nạ. Bọn họ là thương nhân, đại ca xã hội đen, nhạc sĩ, họa sĩ, cả những người trong giới quan chức cấp cao. Giờ phút này, bọn họ giống như một đám học sinh tiểu học, nghiêm túc nghe Đỗ Dương Minh thuyết trình trên bục. Đỗ Dương Minh sau khi giới thiệu xong về chế độ tích điểm, liền nói: "Đây là toàn bộ nội dung của chế độ tích điểm, chư vị có vấn đề gì không?"
Các hội viên ở đây có người trầm tư suy nghĩ, có người mắt lộ vẻ hưng phấn, có người nhấp cà phê với ánh mắt lơ đãng. Các hội viên của Ác Ma Câu Lạc Bộ đều không phải kẻ ngốc, thứ rõ ràng như thế này thì không cần phải nói lại lần thứ hai.
Đỗ Dương Minh nói tiếp: "Tốt, tiếp theo sẽ thông báo hai nhiệm vụ. Mọi người truyền ác ma lực vào thẻ hội viên là sẽ nhận được thông tin nhiệm vụ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận