Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 723: Tiền! đồ quân nhu!

Điều khiến người ta không thể ngờ nhất chính là. Chưởng quản quốc khố Hộ bộ, cùng phụ trách việc chế tạo và quản lý quân giới Binh bộ, hai vị Thượng thư đều là kẻ thông đồng với địch phản quốc. Dù phần bố cáo này không phải chiếu thư của Hoàng đế, nhưng lại được đóng ngọc tỷ của Hoàng đế. Việc người trong cung cho dán bố cáo ở khắp nơi trong kinh đô để thông cáo thiên hạ, chính là nói rõ Hoàng đế căn bản không sợ dân chúng chỉ trích. Nếu trong cung không hề che giấu, nghĩ đến chuyện này hẳn là thật. Điều này vừa vặn nói rõ, Hoài Chân đế quyết tâm muốn chỉnh đốn triều đình Đại Tề. Mà trong đó, cũng là để cho văn võ bá quan một đòn phủ đầu. Để những kẻ có lòng dạ khác, phải suy nghĩ cẩn thận. Trên thực tế. Nhờ Khánh Ngôn nhắc nhở, Vương Thiên Thư đã rất sớm bắt đầu điều tra các việc liên quan tới Đình Tiền Yến trong kinh đô. Lúc trước Khánh Ngôn tại thành Ủng huyện Lư Hồ, không chỉ phát hiện giáp trụ, mà còn có quân giới. Dù số lượng quân giới không nhiều, nhưng Khánh Ngôn đã thảo luận với Bạch Thanh Dịch. Những quân giới này, đích xác giống với quân giới mà kinh đô và Binh bộ chế tạo. Mà việc bọn họ cố ý mài bỏ chữ được khắc trên đó, lại là cách làm có chút "bịt tai trộm chuông". Phải biết, số lượng quân giới của Binh bộ rất chỉnh tề. Đồng thời, cứ cách một khoảng thời gian đều sẽ có người chuyên trách đến kiểm kê số lượng để phòng có người biển thủ. Trong đó, việc quản lý nghiêm ngặt nhất chính là giáp trụ. Hoàng đế cũng thường xuyên xem qua số lượng giáp trụ. Người kiểm kê số lượng giáp trụ cũng là người do chính Hoàng đế phái từ thân vệ đến kiểm đếm. Đủ để thấy, Hoài Chân đế coi trọng giáp trụ thế nào. Mà đối với người ăn trộm, hình phạt lại càng nghiêm khắc. Trộm một bộ, bị trượng năm mươi, cả nhà lưu vong. Trộm ba bộ, chém đầu cả nhà! Đủ để thấy, giáp trụ quan trọng đến mức nào. Nhưng mà, việc quản lý các loại quân giới khác lại không nghiêm khắc bằng. Đao, cung cứng, liên nỏ, trọng nỏ...đều do Binh bộ quản lý và kiểm kê. So với giáp trụ thì việc quản lý các loại quân giới này không được nghiêm ngặt như vậy, nên về số lượng thường sẽ có sai lệch. Nhưng mà sau một loạt các thao tác, cuối cùng những sai lệch kia đều sẽ được san bằng. Mà những chuyện này, chỉ được lưu truyền trong Binh bộ. Vì liên quan đến lợi ích của mọi người, nên mọi người đều ngầm thừa nhận việc tà tham nhũng lót đó. Nhưng mà, bọn họ ngầm thừa nhận, không có nghĩa là Cẩm Y Vệ không để ý tới những chuyện này. Từ khi Vương Thiên Thư đi theo Khánh Ngôn từ Đông Hoàng quận trở về kinh đô, hắn vẫn luôn âm thầm điều tra mọi chuyện. Sau một thời gian điều tra, Vương Thiên Thư phát hiện kinh đô đã bị ăn mòn thủng trăm ngàn lỗ. Khánh Ngôn cũng đã nhắc tới sự khác thường của Tô Đàn với hắn. Từ khi Khánh Ngôn gia nhập Cẩm Y Vệ, Tô Đàn vẫn luôn dùng một loại thủ đoạn lợi dụng, để Khánh Ngôn làm việc cho hắn. Khi chưa vạch mặt Tô Đàn, Khánh Ngôn vẫn phải tiếp tục làm việc cho hắn. Nhưng mà, Khánh Ngôn vẫn để Vương Thiên Thư chú ý tình hình của Tô Đàn. Việc Vương Thiên Thư không cùng Khánh Ngôn đến Đại Ngô, cũng xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Một mặt, là do Tô Đàn tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài, Khánh Ngôn luôn hoài nghi Tô Đàn có liên quan tới Đình Tiền Yến. Đáng tiếc, Khánh Ngôn không có chứng cứ gì, cũng không thể làm gì hắn. Vì vậy, chỉ có thể để Vương Thiên Thư ở lại kinh đô để phòng Tô Đàn gây nguy hại cho kinh đô. Mặt khác, là vì tư tâm của Khánh Ngôn. Trong quãng thời gian hắn đến Đại Ngô, hắn cũng lo lắng Tô Đàn sẽ gây bất lợi cho người nhà của mình, Vương Thiên Thư ở lại kinh đô mới là lựa chọn tốt nhất, có thể chiếu ứng người nhà của mình. Hắn rất lo lắng Tô Đàn sẽ dùng người nhà mình để uy hiếp mình, người nhà luôn là điểm yếu của Khánh Ngôn. Còn một nguyên nhân nữa, là để điều tra nguyên nhân Đại Tề suy bại nhanh chóng trong những năm qua. Và vì sao chỉ trong mười ba năm ngắn ngủi, mà phản quân lại có thể phát triển lớn mạnh đến như vậy! Theo lý mà nói, năm đó Cẩm Y Vệ vây quét Đình Tiền Yến, số người của Đình Tiền Yến có thể sống sót chỉ khoảng một hai phần mười. Nhưng khi Khánh Ngôn tiếp xúc với Đình Tiền Yến, bọn chúng chẳng những có rất nhiều võ giả Ngũ phẩm, mà số lượng võ giả Tứ phẩm thoát khỏi phạm trù võ giả bình thường, cũng không ít. Còn số lượng võ giả Tam phẩm có thể phi thiên độn địa, Khánh Ngôn đoán chừng có lẽ đã vượt qua con số hai bàn tay. Còn võ giả Nhị phẩm, chỉ riêng số lượng Khánh Ngôn nhìn thấy tại Ngô đô cũng đã có ba vị. So với Đại Tề, Đại Ngô, số lượng cao thủ này đã tương đối gần nhau. Huống chi, đây vẫn chỉ là số lượng mà Khánh Ngôn tự mình nhìn thấy. Không đảm bảo đối phương còn giấu diếm thực lực. Như vậy, số lượng cao phẩm võ giả của đối phương đủ để ngang hàng với Đại Tề. Thế nên đủ để thấy, Đình Tiền Yến đáng sợ thế nào. Dù sao, chỉ trong mười ba năm ngắn ngủi, làm thế nào mà hắn thu nạp được nhiều cao thủ đến như vậy. Mà người điều khiển Đình Tiền Yến, rốt cuộc đã có mưu tính sâu xa đến mức nào mà có thể tạo ra một cái bố cục như thế. Nuôi dưỡng một đội quân phản loạn hùng mạnh như vậy trước mắt bao người! Thậm chí, còn có thể khiến cho một trong Quan Tinh Bát Lão là Quan Tinh Thiên, chủ động phản bội mà chạy trốn khỏi Tiên Tri tộc! Vừa trở lại kinh đô, Khánh Ngôn đã nhận được tin đi Đại Ngô, lúc ấy hắn liền phát giác được sự khác thường. Khi đó hắn cảm thấy cả quá trình này đều đã được sắp đặt rõ ràng, hắn như một con trâu già bị người ta dắt mũi. Nhưng lúc ấy thế yếu, hắn chỉ có thể mặc cho đối phương dẫn đi. Nhưng mà, Khánh Ngôn vẫn chỉ cho Vương Thiên Thư một mạch suy nghĩ. Muốn nhanh chóng bồi dưỡng một đội phản quân có thể làm nên đại sự, cần phải có hai thứ. Tiền! Quân nhu! Thiếu một trong hai thứ này đều không được. Vậy tiền này từ đâu ra? Tự nhiên là từ Đại Tề. Theo Khánh Ngôn phán đoán, phản quân Đại Tề đều âm thầm được bồi dưỡng và huấn luyện ở Bắc Mạc quận, Đại Ngô. Sở dĩ Bắc Mạc thân vương đồng ý với an bài của Đình Tiền Yến, cũng là bởi vì hắn đồng ý xuất tiền xây dựng Bắc Mạc quận. Mà trước đó, thương nhân ở Bắc Mạc quận đến Lộ Châu mua vật tư, cũng dùng toàn vàng ròng bạc trắng. Bắc Mạc vốn nghèo xơ xác, làm gì có tiền để phát triển. Hiển nhiên, số tiền này đều là từ Đình Tiền Yến mà ra. Vậy tiền của Đình Tiền Yến từ đâu mà đến? Rõ ràng là đến từ Đại Tề. Do vậy, Hộ bộ phụ trách quản lý quốc khố Đại Tề, có hiềm nghi rất lớn. Vì thế, Cẩm Y Vệ đã theo dõi Hộ bộ Thượng thư từ rất sớm. Còn về việc chế tạo giáp trụ, lại liên quan đến Binh bộ phụ trách chế tạo, cùng Công bộ phụ trách vận chuyển hàng hóa. Lập tức, Binh bộ, Công bộ Thượng thư liền lọt vào tầm ngắm của Cẩm Y Vệ. Trên thực tế, Thượng thư Lục bộ và Thị lang Lục bộ, sớm đã nằm trong mục tiêu giám thị của Cẩm Y Vệ. Chỉ có điều trước buổi tảo triều hôm qua, Ngũ Ưu đã mang theo Vương Thiên Thư sớm tiến cung. Đánh thức Hoài Chân đế đang nằm trên giường trong hoàng cung, rồi đặt bẫy các quan trong triều. Bọn họ triệu tập Thượng thư Lục bộ đến tổ chức một tiểu triều hội là để cho bọn họ biết về kế hoạch sau này của bọn họ. Nếu trong số bọn họ có phản quân, vậy những người này sẽ tìm mọi cách để truyền tin ra ngoài.
Bạn cần đăng nhập để bình luận