Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 531: Gặp Khánh thị tộc nhân

Chương 531: Gặp gỡ tộc nhân Khánh thị Vừa thấy Khánh Ngôn, Khánh quý phi lập tức đứng dậy, nghênh đón ông.
"Lão tổ, ngài cuối cùng cũng đến rồi, thái tử có thể tỉnh lại như thế, đều nhờ có ngài cả."
Nói xong, nàng liền chuẩn bị hành lễ quỳ lạy với Khánh Ngôn.
Khánh Ngôn liếc Cổ Tư Tư, Cổ Tư Tư lập tức đưa tay đỡ Khánh quý phi.
"Không cần đa lễ, thái tử có thể tỉnh lại, thật là đáng mừng."
Sau đó, dưới sự dẫn dắt của Khánh quý phi, Khánh Ngôn đi đến tẩm cung của thái tử, vì thái tử mới vừa tỉnh lại, Khánh Ngôn chỉ tùy tiện trò chuyện vài câu, liền không tiện tiếp tục quấy rầy thái tử nghỉ ngơi.
Ngay lập tức, Khánh Ngôn trở lại chính điện.
Lúc này, Khánh Quốc Trọng đi đến, nói với Khánh Ngôn: "Lão tổ, đã người tỉnh lại, vậy khi nào người về Khánh thị một chuyến, để tộc nhân được gặp mặt ngài một lần."
Khánh Ngôn hơi suy nghĩ một chút, hai ngày này hắn có thể phải đến Thiên Xu Các tìm đọc hồ sơ, vài ngày nữa có lẽ phải bắt đầu điều tra vụ án của Quan Tinh Hạo.
Nếu như bắt đầu điều tra vụ án, không biết phải bận rộn bao lâu.
Huống chi tình hình ở Bắc Mạc quận còn chưa rõ, Khánh Ngôn cũng phải bắt đầu cân nhắc chuyện bên đó, ngồi chờ chết không phải là phong cách của hắn.
Sau khi cân nhắc một hồi, Khánh Ngôn mở miệng nói: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, chi bằng cứ hôm nay đi."
Nghe Khánh Ngôn nói, Khánh Quốc Trọng lộ vẻ vui mừng trên mặt.
"Vậy cứ theo ý lão tổ mà làm, ta đi về Khánh thị sắp xếp một phen." Dứt lời, Khánh Quốc Trọng liền cáo từ rời đi.
Sau đó, Khánh Ngôn vẫn ở trong đại điện tại hành cung của thái tử trò chuyện phiếm với Khánh quý phi một lúc.
Và trong quá trình này, Khánh Ngôn nghe các vị phi tần nương nương người thì khen "thanh niên tài tuấn", người thì khen "tuổi trẻ tài cao", khiến hắn cảm thấy có chút xấu hổ.
Nói hết lời, họ liền bắt đầu hỏi tình hình hôn sự của Khánh Ngôn, có ý trung nhân hay chưa, hoặc trong cung có để ý vị công chúa, quận chúa nào không.
Trong lúc đó, Cổ Tư Tư dùng ánh mắt "ngươi dám đồng ý một tiếng xem", gắt gao nhìn Khánh Ngôn.
Còn toàn bộ quá trình, Khánh Ngôn chỉ có thể lộ ra nụ cười lúng túng, lần lượt từ chối một cách khéo léo.
Dù sao, Khánh Ngôn chỉ có một thân một mình, cũng không đủ để nhiều phi tần nương nương chia nhau a.
Nghĩ lại, hết thảy những điều này đều là do Minh Hiến đế sắp xếp, muốn gả cho Khánh Ngôn một vị công chúa hoặc quận chúa, để hắn an cư lạc nghiệp ở Đại Ngô.
Dù không có Cổ Tư Tư ở đây, Khánh Ngôn cũng không dám đồng ý, vẫn còn có Ngũ Ưu nhìn chằm chằm vào hắn, không chừng hôm nay hắn vừa gật đầu, ngày mai đã một nơi thân một nẻo.
Nghĩ đi nghĩ lại, Khánh Ngôn vẫn không muốn thăm dò ở ranh giới của việc tìm đường chết.
Cuối cùng, Khánh Ngôn chạy trối chết dưới sự ủng hộ nhiệt tình của chúng phi tần.
Chờ đến khi Khánh Ngôn ngồi lên xe ngựa, hắn mới thở phào một hơi.
"Đám nương nương thật sự quá nhiệt tình, thật là thịnh tình khó từ chối." Khánh Ngôn liếc Cổ Tư Tư, có chút ngượng ngùng cười.
Nghe Khánh Ngôn vụng về đánh trống lảng, Cổ Tư Tư hừ lạnh một tiếng.
"Miệng thì nói như vậy, trong lòng chắc nở hoa cả rồi đi? Nhiều công chúa quận chúa muốn gả cho ngươi như vậy, tin tức này mà truyền ra, danh tiếng của ngươi ở Đại Ngô lại còn cao thêm một bước."
Nhìn thấy vẻ ghen tuông của Cổ Tư Tư, Khánh Ngôn làm một hành động còn sáng suốt hơn.
Khánh Ngôn trực tiếp đến gần Cổ Tư Tư, ghé môi dán vào miệng nàng, trực tiếp ngăn chặn miệng nhỏ của nàng.
Khi bạn gái tức giận ghen tuông phải làm sao? Bịt miệng là cách nhanh nhất và hữu hiệu nhất.
Nếu như bịt miệng vẫn không hữu hiệu, Khánh Ngôn cho hay, có thể cùng nhau bịt luôn miệng bên dưới, hai miệng cùng chặn đặc trị các kiểu không phục.
Cuối cùng, kế hoạch bịt miệng của Khánh Ngôn quả nhiên hữu hiệu, Cổ Tư Tư không còn xoắn xuýt chuyện vừa rồi nữa, ngoan ngoãn ngồi một bên.
Bánh xe lộc cộc, hoạn quan nhanh chóng đánh xe ngựa tới địa điểm của Khánh thị.
Khánh Ngôn ngẩng đầu lên, nhìn thấy tấm biển cao lớn, phía trên viết hai chữ to "Khánh phủ".
Khánh Ngôn nhìn cánh cổng lớn khí thế trước mắt, lập tức nuốt nước bọt một cái, nhà thư hương môn đệ nào lại tu sửa phủ đệ rộng lớn khí thế thế này chứ? Cái này mà để người ngoài trông thấy còn không phải nghĩ người nhà Khánh thị toàn là kẻ gian lận tham nhũng hay sao.
Khi Khánh Ngôn đang nghĩ vậy, cửa chính của Khánh phủ đã được mở ra.
Mở cửa chính đón khách, là nghi thức đãi khách cao nhất.
Trong tình huống bình thường, chỉ có nhân vật quan trọng xuất hiện mới có thể mở cửa chính để đón tiếp, để bày tỏ sự tôn trọng.
Bình thường thì chỉ ra vào bằng cửa hông.
Còn lần này Khánh Ngôn đến Khánh phủ, lại mở cửa lớn nghênh đón, xem như đã nể mặt Khánh Ngôn lắm rồi.
Vừa bước vào đại môn Khánh phủ, tộc nhân tai to mặt lớn của Khánh thị đã đứng sẵn, đứng thành hàng ngũ đón tiếp Khánh Ngôn.
Chờ Khánh Ngôn đứng vững, tất cả tộc nhân Khánh thị đồng loạt hành lễ quỳ lạy với Khánh Ngôn, còn Khánh Quốc Trọng và Khánh Thư Văn cũng chuẩn bị quỳ xuống hành lễ với Khánh Ngôn.
Thấy tình cảnh này, Khánh Ngôn lập tức giật mình hốt hoảng, vội vàng đưa tay đỡ hai người kia.
Một người là liệt Tam công, một người đã là lão nhân trăm tuổi, nếu để họ quỳ xuống, Khánh Ngôn chắc tổn thọ ba năm năm quá.
Còn những người ở phía dưới, Khánh Ngôn không đỡ được, đành mặc cho họ hướng về mình hành lễ ba quỳ chín lạy.
Sau đó, Khánh Ngôn theo Khánh Quốc Trọng đi vào đại sảnh của Khánh phủ.
Sau khi ngồi xuống, Khánh Thư Văn ngồi bên cạnh lần lượt giới thiệu các tộc nhân của Khánh thị.
Nghe xong lời giới thiệu của đối phương, Khánh Ngôn cảm thấy có chút kinh ngạc.
Vì những tộc nhân Khánh thị này cơ bản đều làm nghề dạy học trồng người là chủ yếu, dù có làm quan thì cũng chỉ là những quan nhỏ không quan trọng, cũng chỉ làm chuyện dạy học trồng người mà thôi.
Tình hình của Khánh thị khiến Khánh Ngôn cảm thấy có chút bất ngờ.
Dù sao thì, người đời đối với ham muốn quyền lực là mãnh liệt nhất.
Việc tộc nhân Khánh thị có thể kìm nén ham muốn đó, từ đầu đến cuối chỉ lo chuyện dạy học trồng người, khiến Khánh Ngôn thấy kinh ngạc.
Nhưng khi lấy lại tinh thần suy nghĩ, Khánh Ngôn cũng đã hiểu ra.
Dù nói rằng tộc nhân Khánh thị không giao thiệp với quan trường, nhưng bọn họ vẫn luôn làm công việc dạy học trồng người, vậy chắc chắn học trò trải khắp thiên hạ.
Và những người này có thể đã quyền cao chức trọng, nếu như sư phụ mở lời nhờ giúp đỡ, bọn họ cũng không tiện từ chối.
Huống chi, ngay cả hoàng tử, công chúa của hoàng thất cũng đều có tiên sinh của Khánh thị dạy dỗ, chỉ bằng vào thân phận thái phó thôi, chỉ cần Khánh thị không làm càn, đã đủ để đảm bảo cho Khánh thị không phải lo lắng ở Đại Ngô rồi.
Chính vì vậy, việc tộc nhân Khánh thị không giao thiệp với quan trường là một lựa chọn chính xác.
Bởi vì, một khi Khánh thị bắt đầu tiến vào quan trường, có thể sẽ khiến Hoàng đế Đại Ngô cảm thấy nguy cơ, mà nếu như Hoàng đế đã thấy nguy cơ, thì Khánh thị sớm muộn gì cũng phải nghênh đón sự thanh trừng.
Chính vì thế, việc Khánh thị không dính líu tới quan trường, là một quyết định chính xác.
Và tiên tổ của Khánh thị, người đã đưa ra quyết định này, quả thật là một vị trí giả nhìn xa trông rộng.
Thời gian sau đó, Khánh Ngôn vui vẻ trò chuyện cùng những người thuộc hàng hậu bối.
Cũng may quãng thời gian Khánh Ngôn đến Ngô Đô đã làm không ít chuyện khiến mọi người chấn động, để tộc nhân Khánh thị cũng đều biết hắn chỉ là một vị lão tổ tông về bối phận.
Chuyến đi Khánh thị lần này vẫn rất vui vẻ, không có kẻ bại hoại gia tộc nào não tàn nhảy ra trào phúng Khánh Ngôn, tất cả mọi người đều cung kính với Khánh Ngôn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận