Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 178: Người đi ngược chiều

Chương 178: Người đi ngược chiều
Nghỉ mộc, chính là ý chỉ ngày nghỉ. Mà Đại Tề tự nhiên cũng không ngoại lệ, cũng có ngày nghỉ mộc. Luật pháp Đại Tề quy định, cứ năm ngày lại có một ngày nghỉ mộc. Nếu đem hai chữ "mộc lục" đặt vào trong đó, thì có thể hiểu là ngày mồng một tháng năm, tháng sáu.
Khánh Ngôn từ trạng thái kỳ mạch tỉnh lại, chợt phát hiện thực lực của hắn đã đạt tới thất phẩm trung kỳ. Không thể không nói, Khánh Ngôn thật sự có trời phù hộ, may mắn, con đường tu hành của hắn cứ hễ tiến vào trạng thái kỳ mạch là có thể liên tục đột phá.
Khánh Ngôn hồi phục lại, cũng không để ý đến chuyện cảnh giới, mà đi về phía những tủ sách trưng bày nhiều thư tịch. Khánh Ngôn không hề dừng lại, bắt đầu lấy thử từng quyển sách trên giá xuống. Sau nửa khắc đồng hồ, Khánh Ngôn cuối cùng tìm ra được điểm mờ ám ẩn giấu trong giá sách.
Trên toàn bộ giá sách, ở tầng cao nhất, bày hơn ba mươi quyển sách vở. Khác với các thư tịch khác, những sách này không thể lấy xuống được, hơn nữa vì bày quá cao nên người bình thường cũng không với tới, cũng khó mà nhìn thấy được để động vào chúng. Nhưng theo Khánh Ngôn thấy, những thư tịch không di động được này, nhất định có gì đó kỳ lạ.
Khánh Ngôn thử nắn những cuốn sách này, phát hiện chỉ cần lấy chúng ra từ trên xuống là có thể dịch chuyển, đồng thời còn phát ra tiếng ken két cơ khí. Nhưng chỗ tinh diệu ở đây là hơn ba mươi cuốn sách này đều có thể di động được, và đều phát ra tiếng ken két giống nhau. Cho dù ai đó phát hiện điểm cổ quái này mà không biết mật mã thì cũng không thể nào mở được hốc tối bí mật.
Hiện tại trong lòng Khánh Ngôn cũng không chắc chắn, dù sao việc giải nghĩa hai chữ "mộc lục" kia cũng chỉ là phỏng đoán của riêng hắn, có thể mở được hốc tối hay không thì còn phải xem vận may của hắn. Khánh Ngôn hít một hơi thật sâu, dựa theo thứ tự ngày mồng một tháng năm, tháng sáu mà nắn từng cuốn sách. Sau ba tiếng ken két, Khánh Ngôn nghiêng tai lắng nghe, một loạt tiếng cơ khí chuyển động vang lên, hắn đoán không sai, dưới giá sách một miếng ván sàn bật ra, lộ ra một hốc tối.
Thấy được hốc tối, Khánh Ngôn mừng rỡ. Hiện tại ngẫm lại thì thấy, tên Đào Văn này đúng là một nhân tài hiếm có. Chỉ từ cơ quan hốc tối này thôi cũng đủ nói lên hắn tuyệt đối không phải là hạng người ăn không ngồi rồi. Thêm việc hắn đã làm cho dân Tiên Cư huyện, hắn quả thật là một vị quan tốt. Lúc trước, hắn còn cảm thấy đối phương là một tên tham quan, không ngờ sự thật lại thay đổi nhanh chóng như vậy. Chỉ tiếc, người tốt thường không sống lâu, họa thì di ngàn năm. Đào Văn là vị quan tốt có năng lực như thế, lại chìm nổi nửa đời, cũng không biết đó là bất hạnh của hắn hay bất hạnh của Đại Tề.
Khánh Ngôn bước đến trước hốc tối, lật tấm ván gỗ ở trên lên. Hốc tối này không lớn, chỉ tầm chưa tới một thước vuông. Tình cảnh bên trong lọt vào mắt, không có chồng ngân phiếu lớn hay châu báu quý như tưởng tượng, bên trong chỉ là mấy quyển hồ sơ được đặt ngay ngắn.
Khánh Ngôn cầm hồ sơ lên, bắt đầu cẩn thận lật xem, việc này kéo dài suốt một nén nhang. Khánh Ngôn thở ra một hơi thật sâu, trong lòng như có một tảng đá đè nặng, lập tức cảm thấy ngũ vị tạp trần. Hắn rất hối hận vì trước kia đã phán đoán chủ quan về Đào Văn như vậy. Bất kể thời gian nào đi nữa, luôn có những người đi ngược dòng, bọn họ coi việc cứu giúp chúng sinh là nhiệm vụ của mình, dù phải ẩn dật nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận.
Trong các hồ sơ này, ghi chép chi tiết thời gian hắn nhận hối lộ, số bạc và cả người hối lộ. Mà tiền hối lộ hắn nhận, mỗi một khoản chi tiêu, cũng được ghi chép cặn kẽ vào một quyển hồ sơ khác, dùng vào việc gì, dùng bao nhiêu, chi tiết từng chút một. Còn có một quyển hồ sơ ghi lại tình hình khai thác quặng Bí Ngân ở Tiên Cư huyện và lộ trình của Bí Ngân. Dù không được chi tiết cho lắm, nhưng cũng nói rõ được rằng Đào Văn vì mọi việc này đã dốc hết tâm huyết.
Khánh Ngôn cầm những quyển hồ sơ, cảm thấy nặng trĩu. Bây giờ ngẫm lại thì, Đào Văn đã lợi dụng con búp bê làm manh mối, giấu cách mở hốc tối trong nó. Có lẽ hắn đã sớm nghĩ đến việc người của Qua Nhung thân vương trà trộn vào bên cạnh mình, nên rất cảnh giác với người xung quanh. Theo lời Phùng Tình Tình, khi trước lúc nàng lấy hồ sơ từ hốc tối, ngay cả người vợ cả đầu gối tay ấp hai mươi năm cũng bị hắn phòng bị.
Qua đó có thể thấy, trong dự liệu của hắn, việc mình bị sát hại sớm muộn gì cũng xảy ra. Chỉ là không ngờ, nội gián lại chính là người vợ của mình. Điều hắn không ngờ hơn là, đối phương xuống tay không chút lưu tình, hoàn toàn không màng đến tình cảm vợ chồng gần hai mươi năm. Cũng may, Khánh Ngôn đã phá giải ám hiệu Đào Văn để lại, lấy được bằng chứng mà hắn cất giữ, cũng không xem là uổng phí tấm lòng lương thiện của hắn.
Khánh Ngôn hít sâu một hơi, vẫn còn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, thu các hồ sơ vào trữ giới, rồi rời khỏi thư phòng. Thân phận đã công khai, Khánh Ngôn cũng không còn gì lo lắng. Hắn dùng pháp khí mặt quỷ để thay đổi diện mạo, rồi rời khỏi nha phủ, đi gặp những ám tử được giấu ở Tiên Cư huyện, nghe ngóng tình hình liên quan đến nơi này.
Trong lúc đó, Khánh Ngôn còn cố tình vô tình tiết lộ một số chi tiết của vụ án ở nha phủ. Tuy nhiên, Khánh Ngôn cũng cẩn thận, chi tiết hắn tiết lộ cho mỗi ám tử đều khác nhau. Nhưng nếu vài người đem tin tức ghép lại thì sẽ biết được toàn bộ chuyện đã xảy ra ở nha phủ.
Trước khi rời khỏi kinh đô, Khánh Ngôn từng có một cuộc trò chuyện với Tô Đàn. Khánh Ngôn đã từng nói rằng trong Cẩm Y Vệ có kẻ bất mãn. Mà mục đích chuyến đi này của Khánh Ngôn không chỉ để điều tra vụ án năm xưa, còn phải giúp Tô Đàn bắt được kẻ lòng mang dị tâm đang ẩn giấu bên cạnh. Thượng tầng có kẻ dị tâm thì những người phía dưới tự nhiên cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Những việc Khánh Ngôn làm hôm nay là để thăm dò xem trong số những ám tử ở Tiên Cư huyện có giấu mặt Lão Lục hay không. Khi Khánh Ngôn làm xong mọi việc thì trời đã nhá nhem tối. Sau khi về đến khách sạn, ba người còn lại đang chờ Khánh Ngôn.
Thẩm Trúc Quỳnh thấy Khánh Ngôn trở về liền chạy đến, ngọt ngào gọi một tiếng: "Khánh Ngôn ca ca."
Nghe tiếng Thẩm Trúc Quỳnh, những lo lắng trong lòng Khánh Ngôn đều tan biến, nở một nụ cười, nói: "Đói bụng chưa? Xuống dưới ăn cơm thôi." Thẩm Trúc Quỳnh khẽ gật đầu, tự nhiên nắm lấy tay Khánh Ngôn rồi cùng đi xuống lầu. Khánh Ngôn quay đầu lại nhìn hai người phía sau. Hai người vẫn mang vẻ lãnh đạm, giữa hai người giữ khoảng cách chừng ba thước. Khánh Ngôn lắc đầu, trong lòng lầm bầm: "Tiểu đệ à, em phải cố lên đi, con gái người ta ban ngày đã nói thế rồi, em nên có hành động chứ, không lẽ em để con gái người ta chủ động à?"
Đêm đó, Khánh Ngôn lại thuê thêm một phòng nữa, cho hai cô gái ở, hai người ở giữa phòng của Khánh Ngôn và Bạch Thanh Dịch, việc sắp xếp như vậy có thể thuận tiện bảo vệ hai nàng. Vào đầu giờ Hợi, ở giữa phòng phát ra tiếng kẹt kẹt rất nhỏ, cửa phòng đã bị mở ra. Khánh Ngôn lập tức mở đôi mắt đang nhắm chặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận