Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 185: Bạch Thanh Dịch thực lực

Chương 185: Thực lực của Bạch Thanh Dịch
Kẻ đến không thiện, hai người không dám có chút khinh thường. Bạch Thanh Dịch múa trường thương trong tay, nhắm vào hông ba người liền quét ngang qua. Trong khoảnh khắc đó, nội kình màu vàng từ thể nội Bạch Thanh Dịch tuôn ra, theo thân thương đen tuyền của trường thương, hướng mũi thương mà đi. Một cái chớp mắt, nội kình vốn màu vàng bỗng chốc bùng cháy, biến thành ngọn lửa màu vàng, toàn bộ thân thương đen tuyền lập tức bị ngọn lửa màu vàng bao phủ, hướng phía bốn người liền quét ngang tới.
"Hoàng diễm trảm!" Bạch Thanh Dịch gầm thét một tiếng, từ đầu mũi thương, một đầu hỏa long màu vàng được hình thành từ nội kình, nhào tới phía bốn người. Cự long màu vàng há to miệng lớn, mang theo nhiệt độ nóng bỏng, nuốt chửng về phía mấy người. Ngũ phẩm, nội kình ngoại phóng! Trước ngũ phẩm, võ giả chỉ là võ giả đơn thuần, nội kình không thể phóng ra bên ngoài, chỉ có thể nương tựa vào bản thể, tăng cường lực nhục thân. Sau ngũ phẩm, lĩnh ngộ được thuộc tính chi lực, nội kình có thể căn cứ theo thuộc tính chi lực của võ giả mà hình thành những đòn công kích khác nhau. Võ giả, chỉ có đạt tới ngũ phẩm trở lên, mới có thể được xem là đăng đường nhập thất. Trước ngũ phẩm đều chỉ là phàm tục mãng phu.
Nhìn một kích hung mãnh của Bạch Thanh Dịch, bốn người áo đen con ngươi bỗng nhiên co rụt lại. Trong đó ba người nội kình ngoại phóng, tung ra tuyệt chiêu của riêng mình, cùng hoàng diễm trảm của Bạch Thanh Dịch va chạm. Công kích của hai bên va vào nhau, gây ra nổ tung dữ dội, sắc mặt bốn người áo đen trở nên khó coi. Không ngờ ba người bọn họ một kích toàn lực, lại chỉ có thể chiến ngang ngửa với hoàng diễm trảm của Bạch Thanh Dịch, thậm chí còn có chút yếu thế.
Một người áo đen có vẻ là thủ lĩnh, nói với người áo đen vừa nãy chưa ra tay: "Ba người chúng ta chặn người này lại, ngươi tốc chiến tốc thắng, giết Khánh Ngôn." Lúc mấy người đang trao đổi, Khánh Ngôn cũng không hề nhàn rỗi. Hắn lấy ra từ trong nhẫn trữ vật một chiếc áo choàng màu đỏ chót, khoác lên người. Tay cầm Xích Vũ đao đỏ rực, mặc Xích Luyện giáp, phối hợp cùng áo choàng màu đỏ, thêm vẻ ngoài không chút tì vết của Khánh Ngôn, khiến Khánh Ngôn cả người trở nên bức cách tràn đầy.
Trong nháy mắt, ba vị ngũ phẩm người áo đen, xông về phía Bạch Thanh Dịch, nghênh chiến với Bạch Thanh Dịch, mấy người giao đấu. Ngược lại, Khánh Ngôn vũ trang đầy đủ, thì nhìn người áo đen đứng ở cách đó không xa. Khánh Ngôn không chút do dự, dùng sức đạp lên mặt đất, như một con báo săn, lao về phía người áo đen.
Chỉ nghe thấy một tiếng cười nhạo vang lên. "Sâu kiến! Chết đi!" Chỉ thấy người áo đen thân hình bất động, đại hoàn đao trong tay vung chém xuống chỗ trường đao Khánh Ngôn vừa bổ tới. "Đinh!" Hai loại vũ khí hung hăng va chạm nhau, phát ra âm thanh kim loại chói tai. Trong chớp mắt, Khánh Ngôn bị hất bay ngược ra mấy trượng, chỉ cảm thấy hai tay tê dại một hồi. Thấy Khánh Ngôn bị mình một đao đánh lui, khóe miệng người áo đen che mặt nhếch lên một cái, càng thêm khinh thường. Bỗng nhiên, hắn nhíu mày, nhìn binh khí trong tay mình, trong lòng kinh hãi.
Liếc mắt, hắn nhìn về phía Xích Vũ trong tay Khánh Ngôn, trên mặt lộ ra vẻ tham lam. Phải biết, đại hoàn đao của hắn được trộn giữa chấn cương và bí ngân, tuy không phải xuất phẩm của Lỗ Ban Các, cũng là được chế tác từ tay của đao tượng nổi danh. Vậy mà chỉ với một kích từ Xích Vũ trong tay Khánh Ngôn, liền xuất hiện vết nứt, lưỡi đao cũng vì đó mà cong lại. Xét về lực lượng, hắn hơn Khánh Ngôn mấy bậc, rất rõ ràng là vũ khí trong tay Khánh Ngôn không phải loại thường. Ngược lại, sắc mặt Khánh Ngôn trong chốc lát ngưng trọng. Rõ ràng, thực lực của người áo đen này ít nhất cũng phải là lục phẩm. Cho dù đối thủ có là thất phẩm đỉnh phong, Khánh Ngôn cũng không sợ đối phương mảy may. Nhưng người trước mắt, chỉ tiện tay một kích đã đánh lui mình, rõ ràng thực lực của đối phương ít nhất cũng là lục phẩm. Nếu như cứ tiếp tục liều mạng với đối phương như vậy, không quá ba mươi chiêu, mình chắc chắn thất bại.
Nghĩ đến đây, Khánh Ngôn nghĩ đến một vật. Tay trái xoay chuyển, một đôi găng tay trong suốt, được Khánh Ngôn đeo vào tay, chiến ý trong lòng theo đó bốc cháy. Đối với hắn mà nói, con đường tu hành của hắn có phần quá mức bằng phẳng, hầu như chưa từng trải qua nguy cơ sinh tử nào. Cho dù thực lực có tăng lên, không trải qua rèn luyện trong sinh tử, thực lực chung quy chỉ như bèo trôi không rễ. Thấy Khánh Ngôn lại xuất ra đồ vật khác, người áo đen nhíu mày, không ngờ Khánh Ngôn có nhiều đồ tốt như vậy. Lòng tham lam của hắn nổi lên, chỉ muốn giết chết người trước mặt, giết người đoạt bảo.
Chỉ thấy người áo đen vừa dùng lực, nội kình theo đại hoàn đao lan ra khắp thân đao, đại hoàn đao trong tay người áo đen vung lên hổ hổ sinh phong, kéo theo không khí phát ra từng tràng tiếng nổ đùng đoàng. Trong nháy mắt, đao của người áo đen, chém xuống phía hông Khánh Ngôn, kéo theo không khí khiến da thịt Khánh Ngôn đau nhức. Một đao này khí thế hung hăng, thế đại lực trầm đánh tới phía Khánh Ngôn, muốn chém Khánh Ngôn làm đôi ngay tức khắc. Thấy đại hoàn đao đang lao đến, Khánh Ngôn biết mình không thể tránh được. Cũng may trước đây có Bạch Thanh Dịch chỉ dạy, thực lực của hắn đột nhiên tiến bộ vượt bậc. Khánh Ngôn cũng lập tức rót nội kình vào Xích Vũ, ngay lập tức thân đao hỏa hồng của Xích Vũ hiển lộ, trực tiếp nghênh chiến một đao của người áo đen.
Không ngoài dự liệu, Khánh Ngôn lại bị đánh lui thêm ba trượng. Chỉ là người áo đen mày nhíu lại càng sâu, vừa nãy một đao tùy tiện của hắn có thể đánh lui Khánh Ngôn mấy trượng. Lần này một kích có nội kình gia trì, Khánh Ngôn lại chỉ bị đánh lui ba trượng, điều này khiến người áo đen phải cẩn thận. Cái tên Khánh Ngôn này, không chỉ vũ khí trong tay xem ra bất phàm, mà ngay cả hộ giáp đang mặc trên người, xem ra cũng không phải là vật tầm thường. Mà chiếc áo choàng màu đỏ bay không gió phía sau lưng, lại càng khiến hắn khó đoán.
"Thất thần làm gì! mau chóng tốc chiến tốc thắng cho ta!" Người áo đen cầm đầu, ngăn cản một thương chém xuống của Bạch Thanh Dịch, mặt nháy mắt đỏ bừng, đón một kích này khiến hắn vô cùng hao tổn sức lực. "Bành!" Lúc người áo đen cầm đầu đang quát, Bạch Thanh Dịch mặt không biểu cảm vung chân đá mạnh vào lồng ngực đối phương, khiến cho người áo đen cầm đầu lập tức bị ném bay ra ngoài. Cũng may người áo đen kia thân thủ bất phàm, liền ổn định thân hình trên không, nhưng dưới lớp sa đen, khóe miệng hắn vẫn tràn ra một tia máu tươi.
Khánh Ngôn không ngờ, thực lực của Bạch Thanh Dịch lại cao siêu đến vậy. Một mình đối mặt ba tên ngũ phẩm võ giả, vẫn vững vàng chiếm thượng phong, đánh cho ba người liên tiếp bại lui. Thấy mấy người vất vả chống đỡ, người áo đen đối diện Khánh Ngôn rốt cuộc không do dự nữa. Bất kể Khánh Ngôn có bao nhiêu thủ đoạn, hắn đều muốn bắt lấy người trước mắt. Dù không thể giết Khánh Ngôn, cũng phải bắt sống hắn, để người phía trên sợ ném chuột vỡ bình.
Nghĩ tới đây, khí thế người áo đen đột nhiên tăng lên, tay cầm đại hoàn đao, nhắm ngực Khánh Ngôn chém xuống. Thấy đối phương khí thế hung hăng, Khánh Ngôn trực tiếp nghiêng người né tránh một đao, xoay chuôi đao, đánh mạnh vào nách và xương sườn của người áo đen. Xích Vũ được chế tạo từ tay trưởng lão của Lỗ Ban Các, chắc chắn không phải vật phàm, chỗ chuôi đao có một viên bảo thạch. Ấn vào bảo thạch, nơi chuôi đao sẽ bật ra cơ cấu mở rộng, xuất hiện một thanh dao găm dài hai tấc, có thể đánh cho đối phương một kích bất ngờ.
Người áo đen trước mắt, đã trúng chiêu này, ngay lúc dao găm bật ra, nó theo kẽ hở giữa xương sườn mà đâm thẳng vào. Chỉ tiếc, làn da của võ giả lục phẩm cực kỳ cứng cáp, dao găm kia vẫn chưa đâm xuyên hoàn toàn vào cơ thể người áo đen, chỉ đâm vào một tấc, lưu lại một lỗ máu đang không ngừng trào ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận