Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 365: Song sắt nước mắt

Chương 365: Song sắt nước mắt
Khánh Ngôn nhìn thấy tình huống này, lập tức phát giác được có vấn đề. Theo cổ, tìm đến nơi cổ họng của đối phương. Lúc này, sụn giáp của San nhi đã hiện ra trạng thái vỡ vụn. Bất chợt, Khánh Ngôn cau mày, đứng dậy quan sát hình thể của San nhi, cùng chiều cao cân nặng của đối phương. Lúc hắn đang nghĩ nhập thần, Khánh Ngôn dưới ánh mắt kinh ngạc của hai người, trực tiếp vén váy thi thể lên, chuẩn bị xem xét một phen. "Không phải chứ, Khánh Ngôn, ngươi còn có cái sở thích này sao? Cái sở thích này không hay đâu." Lữ Phong Hỏa nói. Nghe được lời của Lữ Phong Hỏa, tay Khánh Ngôn ý thức dừng lại một chút, sắc mặt cũng nháy mắt đen lại. Chỉ thấy, Khánh Ngôn trực tiếp nhấc chân, liền đạp về phía Lữ Phong Hỏa. "Ngươi nghĩ gì thế, ta đây là đang nghiệm thi tra án, ngươi biết nghiệm thi, ngươi đến nghiệm thi được không?" Khánh Ngôn một cước, bị Lữ Phong Hỏa tùy ý tránh khỏi, nhìn thấy dáng vẻ Khánh Ngôn, không giống làm bộ, chỉ có thể lúng túng gãi gãi đầu. Nhìn thấy hai người không còn thành kiến nhìn mình nữa, Khánh Ngôn tiếp tục động tác của mình. Sau khi Khánh Ngôn vén váy lên, liền thấy mánh khóe trong đó. Chỉ thấy, lúc này trên hai chân nhỏ của San nhi, đều có một khối vết ứ đọng màu tím đen. Thấy vậy, Khánh Ngôn lập tức nhếch miệng cười một tiếng. "Nàng chính là bị người treo cổ chết, mà không phải tự sát." Nghe Khánh Ngôn nói, hai người đều nhìn về Khánh Ngôn, chờ đợi phần sau của hắn. "Nếu như nàng treo cổ tự tử mà chết, trong quá trình đó, nàng sẽ liều mạng giãy dụa, muốn thoát khỏi dây thừng trói buộc, mà dây gai thô ráp, tại chỗ cổ non mịn của nữ hài, khẳng định sẽ xuất hiện vết máu ma sát, nhưng cổ của nàng lại không có vết máu ma sát, mà chỉ có một vết hằn dây rõ ràng." Nói xong, Khánh Ngôn lần nữa trước mặt hai người, vung váy dài San nhi, lộ ra bắp chân. "Các ngươi lại nhìn chỗ này." Nói xong, Khánh Ngôn chỉ vào vết ứ đọng ở bắp chân. "Hai bắp chân của nàng đều có vết ứ đọng, là bị người cầm chặt hai chân kéo xuống mới lưu lại vết ứ đọng." "Cũng không thể chỉ vì hai vết ứ đọng này, mà kết luận nàng bị sát hại, chứ không phải treo cổ tự tử." Khánh Ngôn gật đầu, chỉ vào chỗ cổ San nhi. "Các ngươi đưa tay sờ vào chỗ này, xem cảm giác thế nào." Nghe vậy, hai người làm theo hiệu lệnh của Khánh Ngôn, sờ vào cổ nàng. Sau khi sờ xong, sắc mặt hai người đều trở nên khó coi. "Xương cổ của nàng đã có dấu hiệu vỡ vụn, mà thể trọng của nàng lại rất nhẹ, nếu như là treo cổ tự tử, căn bản không đạt tới trình độ này." Khánh Ngôn dừng lại một lát, chỉ vào gáy thi thể nói. "Xương cổ chỗ này của nàng cũng cùng nhau đứt gãy, đây là treo cổ tuyệt đối không thể làm được." Lời này vừa nói ra, xem như kết luận được chân tướng vụ treo cổ này là có người cố ý. Mặc dù khám phá hết thảy trước mắt, nhưng mọi người cũng không hề tỏ ra thần sắc cao hứng, ánh mắt vô thức nhìn về phía Khánh Ngôn. Thị nữ này vừa chết, thì không cách nào biết được nàng ban đầu bị ai sai khiến để làm việc này. Cho tới bây giờ, manh mối trước mắt lại một lần nữa bị gián đoạn. Ngược lại Khánh Ngôn, khóe miệng lại mang theo một tia cười lạnh. "Chẳng phải là muốn thông qua thủ đoạn giết người diệt khẩu, để ngăn ta điều tra sao? Đã đến lúc biểu diễn kỹ thuật thật sự rồi." Khánh Ngôn vừa nghĩ, vừa dùng truyền âm bắt đầu giao lưu với hai người. Tại huyện Định Nguyên, nha phủ. Lúc này, Hạ Lạc và những người khác đang bị giam trong địa lao, Hạ Lạc đang nắm lấy song sắt chế tạo từ tinh thiết, mong ngóng Khánh Ngôn đến cứu mình. Lúc này có lẽ nên vang lên bài hát song sắt nước mắt, mới hợp với tình hình. "Cửa sắt a, song sắt a, dây xích sắt a…" "Đừng nhìn nữa, có lẽ hắn vẫn còn chưa tỉnh ngủ trên bụng cô nương kia đâu, đừng hi vọng hắn có thể nhanh như vậy đến cứu ngươi." Một bên dựa vào song sắt, nhắm mắt dưỡng thần Trang Chính dùng giọng điệu chắc nịch nói. "Ta tin rằng, Khánh Ngôn là một người biết nghĩ cho đại cục, không vì chút ân oán nhỏ mà kéo dài để lỡ chuyện." Hạ Lạc vừa nhìn về hướng cầu thang, vừa đáp. Nghe Hạ Lạc trả lời, Trang Chính lạnh lùng hừ một tiếng, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi. Trang Chính là một võ giả tam phẩm, cũng là người có sức chiến đấu cao nhất của sứ đoàn Đại Ngô lần này. Nhưng mà từ khi hắn đến Đại Tề, hắn đã hai lần vào ngục giam. Lần đầu vào ngục giam cũng là vì lần trước Khánh Ngôn hành hung Hạ Lạc, lúc đó cũng là hắn, xuất quyền tấn công Khánh Ngôn. Nhưng lúc đó Trang Chính khẳng định là thu lực, khi ấy Trang Chính chỉ nghĩ đánh lui Khánh Ngôn mà thôi. Ai có thể ngờ, Khánh Ngôn vô địch trong ngũ phẩm, vậy mà dưới một quyền của mình, trực tiếp phun máu ba lần, ăn vạ sứ đoàn Đại Ngô. Sau đó hắn bị Khánh Ngôn lấy cái danh có lẽ có tội, nhốt vào ngục vài ngày. Mà lần này, mắt thấy sắp trở về cương thổ Đại Ngô, không ngờ lại bị bắt vào ngục, khiến Trang Chính thân là tam phẩm võ giả trong lòng khó chịu. Từ đó, ý kiến của hắn về Khánh Ngôn càng lớn hơn. Ngay khi Hạ Lạc đang nhìn chằm chằm cầu thang thì trên lầu truyền đến một loạt tiếng động. Chỉ thấy một bóng người từ trên thang lầu đi xuống. Động tĩnh bên đó lập tức hấp dẫn ánh mắt của sứ đoàn Đại Ngô. Tập trung nhìn vào, là tên bổ đầu đã bắt bọn họ ngày hôm nay. Lúc này, hắn đã không còn vẻ ngang ngược hung hăng như khi bắt người. Chật vật khó khăn lắm mới đứng dậy, trên mặt đầy máu tươi. Rất nhanh, một bóng người lờ đờ từ trên địa lao bước xuống. Chỉ thấy Khánh Ngôn vỗ tay, từ trên thang lầu đi xuống, mà Ngũ Ưu từ đầu đến cuối đều ở bên cạnh hắn, một tấc không rời. "Cho ngươi mặt mũi, người sứ đoàn ngươi cũng dám giam, ngươi có mấy cái đầu mà chặt?" Khánh Ngôn vừa nói, vừa mang vẻ mặt muốn ăn đòn đi đến trước mặt tên bổ đầu. Một cú đá ngang hung hăng quất vào người hắn, cả người đối phương như đạn pháo ra khỏi nòng, cả người bay ra ngoài, hung hăng đập vào cánh cửa nhà giam một bên. Lần nữa gặp trọng kích, tên bổ đầu nằm trên mặt đất, phun ra một ngụm máu tươi, hiển nhiên là bị Khánh Ngôn đánh trọng thương. Lần này Khánh Ngôn thay đổi tác phong làm việc kín tiếng thường ngày, trực tiếp không kiêng kỵ ra tay, là để lập uy. Với tình hình trước mắt, ngươi càng từng bước một thì càng dễ bị đối phương làm khó và phớt lờ. Thế nhưng một khi Khánh Ngôn hung hăng lên thì quá trình tra án gặp phải khó dễ sẽ giảm đi đáng kể. Nguyên nhân chính là như vậy, Khánh Ngôn quyết định dạy cho đám người phủ nha Khê Ninh một bài học. Nếu không, bọn chúng sẽ không phân biệt được ai lớn ai nhỏ. Ngay lúc nãy, khi bọn họ đến phủ nha, vừa nêu ra ý đồ, lập tức thể hiện thân phận. Sau khi thể hiện thân phận Cẩm Y Vệ, đối phương vẫn không coi Khánh Ngôn ra gì, mà chọn cách cứng đối cứng với Khánh Ngôn. Đã vậy, hắn chắc chắn phải cho tên bổ đầu này thấy uy thế ngang tàng của Cẩm Y Vệ. Khánh Ngôn trực tiếp đi đến trước người đối phương, dùng chân hung hăng đạp lên ngực đối phương, dùng góc độ nhìn xuống nhìn hắn. "Ta vẫn thích dáng vẻ ngông cuồng của ngươi lúc nãy, cái dáng vẻ nằm dưới đất thổ huyết chật vật này khiến ta hơi thất vọng." Ngay khi Khánh Ngôn nói những lời này, trên cầu thang sau lưng truyền đến một tiếng hừ lạnh. "Khánh Ngôn đại nhân, thật lớn quan uy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận