Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 325: Bị trói gô Khánh Ngôn

Chương 325: Bị trói gô Khánh Ngôn
Thấy Lý Tương Châu nổi giận, ba người còn lại đều im bặt. Về vụ án long bào, Lý Tương Châu là người chủ trì, bọn họ chỉ hỗ trợ từ bên cạnh. Nếu nói về áp lực, không ai lớn hơn Lý Tương Châu. Đáng tiếc thay, người có thể giúp hắn lại chính là Khánh Ngôn mà hắn cực kỳ ghét, điều này khiến hắn rất bực bội. Mỗi lần nghĩ đến việc phải đối mặt với Khánh Ngôn, còn phải hỏi ý kiến đối phương, nghĩ thôi đã thấy nóng nảy. Lần trước, đối phương còn làm hắn mất mặt trước bàn dân thiên hạ, chuyện này càng khiến Lý Tương Châu thêm oán hận Khánh Ngôn. Nay, Lý Tương Châu tự nhiên không kìm được nữa. Huống chi, hai lần trước họ đã mất tổng cộng một ngàn năm trăm lượng bạc. Nếu lần này bọn họ lại tìm Khánh Ngôn để hỏi một vấn đề, thì một lần hắn phải trả cho Khánh Ngôn tới một ngàn sáu trăm lượng bạc.
“Chuyện này không cần nhắc lại nữa, nếu nhất định phải cần manh mối của hắn mới tra được án, thì Tam Pháp Ti còn mặt mũi nào tồn tại chứ!”
Dứt lời, Lý Tương Châu đứng dậy đi thẳng ra cửa, mặc kệ mấy người kia.
...
Hôm sau, Khánh Ngôn điểm danh đi làm. Ban đầu hắn nghĩ rằng hôm nay người của Tam Pháp Ti sẽ tìm mình hỗ trợ phá án, hắn sẽ cho đối phương chút manh mối cuối, kiếm thêm ít bạc, thấy đủ thì thôi. Ai ngờ, uống hết hai chén trà rồi mà Chương Phong vẫn không tới tìm hắn, có lẽ hôm nay người của Tam Pháp Ti sẽ không đến. Nghĩ đến đây, Khánh Ngôn lập tức có cái nhìn khác về đám người Tam Pháp Ti. Người của Tam Pháp Ti cũng không hoàn toàn là lũ ăn bám vô dụng, xem ra trong bọn họ vẫn có người có năng lực làm việc. Với Khánh Ngôn, những manh mối mà hắn đưa đã là quá đủ. Tình hình hiện tại, chỉ cần đối phương tìm đúng hướng phá án, động não một chút là có thể tìm ra Tiêu gia. Nếu thật sự như Khánh Ngôn dự đoán, Tam Pháp Ti tìm được đúng hướng thì chỉ cần một hai ngày nữa là có thể tra ra Tiêu gia. Cũng may, hôm qua hắn đã gặp Dương Điển. Chỉ cần Tiêu gia xảy ra chuyện, Dương Điển sẽ nhanh chóng nuốt trọn sản nghiệp của Tiêu gia với giá cực thấp. Nhân phẩm của Dương Điển đã được Vương thiên Thư xác nhận nên chắc chắn không có vấn đề gì. Vương thiên Thư có thể an cư tại hẻm hoa liễu là nhờ sự giúp đỡ và ủng hộ về tài chính của Dương Điển. Vậy thì coi như việc Khánh Ngôn dùng sản nghiệp của Tiêu gia làm hồi báo cho Dương Điển.
Nhưng ngay lúc này, một tên lại viên gõ cửa tiến vào.
“Khánh Ngôn Bách hộ, xe ngựa đưa ngài vào cung đã chuẩn bị xong rồi.”
Khánh Ngôn gật đầu, ra hiệu cho đối phương dẫn đường.
Bánh xe lộc cộc lăn bánh, chẳng mấy chốc đã đến cửa hoàng cung. Lúc này, đại thái giám Công Dương Cẩn đã đứng chờ Khánh Ngôn từ lâu. Sau một hồi kiểm tra thân phận, chiếc trữ giới trên tay Khánh Ngôn bị tháo xuống, bội đao cũng bị giữ lại, giao cho Vũ Lâm Vệ tạm thời bảo quản. Mọi thủ tục vào cung đã xong xuôi, Công Dương Cẩn mỉm cười hỏi:
“Khánh Ngôn, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?”
Lúc này Khánh Ngôn vẫn chưa ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, vô tư trả lời:
“Chuẩn bị xong rồi, Cẩn công công chúng ta đi thôi.”
Nghe Khánh Ngôn nói, Công Dương Cẩn mỉm cười gật đầu.
“Ngươi không cần đi đâu, vẫn là để ta đưa ngươi vào trong đi.”
Nói xong, Công Dương Cẩn bước lên một bước. Trong nháy mắt, Khánh Ngôn ngây người ra tại chỗ. Lúc này, hắn chỉ cảm thấy mình như rơi vào hố đen, ngũ quan bị hạn chế. Đầu tiên, khả năng hành động của hắn bị tước đoạt, tiếp đến là khả năng nói, hắn không thể thốt ra lời nào nữa, cuối cùng là thị giác và thính giác của hắn. Hắn cảm thấy như mình rơi vào hố đen, không cảm nhận được bất cứ thứ gì, cũng không có cách nào phản kháng. Thậm chí, hắn cảm thấy khả năng suy nghĩ của mình cũng đang bị tước đoạt, bộ não vốn linh hoạt cũng dần đình trệ.
Nhìn Khánh Ngôn đã bị mình tước đoạt ngũ giác, Công Dương Cẩn vẫy tay.
“Lên, bắt hắn trói lại cho ta.”
Rất nhanh, hai tên hoạn quan tay cầm dây thừng phía sau đi tới. Thật thuần thục, Khánh Ngôn bị trói thành một cái bánh chưng lớn. Dưới sự hợp lực của hai người, Khánh Ngôn bị khiêng trên vai, đi vào bên trong hoàng cung. Dọc đường đi, những người nhìn thấy đều tò mò ngoái đầu quan sát. Lúc này, Ôn Du đang đứng quan sát hướng cửa cung từ xa, trông thấy Khánh Ngôn bị trói gô mang vào trong cung thì lập tức hoảng hốt. Nàng lập tức quay người, chạy như bay về hướng tẩm cung của công chúa.
Dọc đường, Công Dương Cẩn đã khôi phục ngũ giác cho Khánh Ngôn. Rất nhanh, ý thức của Khánh Ngôn trở lại và cảm nhận được tình trạng của mình. Mình đang bị hai tên hoạn quan khiêng, còn Công Dương Cẩn thì ở bên cạnh, thong thả đi tới. Định thần lại, Khánh Ngôn lộ ra một nụ cười méo mó, "Cẩn công công, ngài làm vậy là ý gì? Có chuyện gì chúng ta có thể thương lượng mà, đâu cần phải động tay động chân như vậy chứ.” Khánh Ngôn nghĩ bụng, hay là mình cũng học theo Hà Viêm, dùng tiền mua đường? Tuy biết việc này làm hắn đau ví, nhưng vẫn là cái mạng nhỏ quan trọng hơn.
“Ngươi đừng mất công vô ích, đây đều là ý của bệ hạ, ngươi tốt nhất nên nghĩ cách làm sao để ăn nói với bệ hạ đi.”
“Ăn nói? Ăn nói cái gì?” Khánh Ngôn nảy sinh một dấu chấm hỏi cực lớn trong đầu. Mình với bệ hạ mới gặp nhau vài lần, hai người không quen không biết gì, mà cũng chắc chắn là không quen. Thật không ngờ, chuyện con lợn của hắn húc cải trắng bị Hoài Chân đế biết tường tận.
"Công công, có thể hé lộ cho ta một hai không? Ân đức của công công, Khánh Ngôn nhất định sẽ báo đáp gấp trăm lần." Lúc này, Khánh Ngôn cảm thấy mình còn có thể cứu vãn tình hình. Dù sao, nếu bệ hạ thật muốn hắn chết, thì khoảnh khắc vừa rồi hắn mất đi ngũ giác, Công Dương Cẩn đã dễ dàng giết chết hắn như giết một con kiến rồi. Công Dương Cẩn trước mắt là người có thủ đoạn quỷ dị nhất mà hắn từng thấy khi đến thế giới này, mang đến cho hắn cảm giác đây là người mạnh nhất. Tuy nhiên, việc so sánh Công Dương Cẩn và Vương Thiên Thư ai mạnh hơn thì hắn lại không thể đoán được. Vì dù sao, Vương Thiên Thư luôn tạo cho hắn một cảm giác rằng chưa bao giờ xuất toàn lực. Còn về thủ đoạn tước đoạt ngũ giác vừa rồi của Công Dương Cẩn. Khánh Ngôn đoán đó hẳn là dị năng của đối phương, tuyệt không phải biểu hiện thực lực. Nhưng hắn tuyệt đối là một trong những người mạnh nhất mà Khánh Ngôn từng tiếp xúc, suy đoán rằng thực lực của đối phương ít nhất cũng phải là Tam Phẩm đỉnh phong, thậm chí là Nhị Phẩm. Bên cạnh, Công Dương Cẩn nhìn Khánh Ngôn bị trói gô mà vẫn giữ được bình tĩnh để suy tính thì không khỏi gật gù. Trong lòng không khỏi khen ngợi một tiếng: "Không hổ là con của Khánh Vô Tô."
“Khánh Ngôn, hôm qua ngươi có gặp Li Lăng công chúa phải không?”
Nghe đến đây, Khánh Ngôn lập tức run rẩy. Trong nháy mắt, trán Khánh Ngôn mồ hôi nhễ nhại, sau cổ cũng có một luồng hơi lạnh phả ra. Lúc này, Khánh Ngôn nhớ tới những cảnh mà tất cả mọi người đều đã xem trong một bộ phim.
“Ta biết ngươi, lương hữu băng thất.”
“Hít sâu, chóng mặt là chuyện bình thường...”
Giờ khắc này, Khánh Ngôn cảm giác bản thân sắp tại chỗ ra đi đến nơi rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận