Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 179: Mình nuôi lớn heo, biết ủi cải trắng

Nghe thấy tiếng động, Khánh Ngôn lập tức ngồi dậy. Tai hắn khẽ động, liền nhận ra sự khác thường. Không phải có người vào phòng hai nàng, mà là một trong hai người rời khỏi phòng. Khánh Ngôn không hề lơ là cảnh giác, tiếp tục lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Rất nhanh Khánh Ngôn phát hiện, tiếng bước chân đó đang hướng về phía phòng Bạch Thanh Dịch. Chú ý tới tình huống này, Khánh Ngôn nhíu mày. Đúng lúc này, phòng bên cạnh lại truyền đến tiếng động, Khánh Ngôn chau mày, hai nàng làm sao vậy, đêm hôm khuya khoắt, không ai thấy mệt sao? Rất nhanh, một tiếng cọt kẹt vang lên, lần này là cửa phòng Khánh Ngôn bị mở ra. Lúc này, Khánh Ngôn thấy tình hình thật khó xử. Về phần vì sao bọn hắn ngủ không đóng cửa, thuần túy là sợ có chuyện gì xảy ra lúc nửa đêm, chậm trễ mất cơ hội ra tay. Không ngờ, lại để hai nàng tìm ra sơ hở. Rất nhanh, trên giường Khánh Ngôn, một thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, chui vào lồng ngực hắn. Nhìn tiểu nhân nhi trong ngực, không ai khác chính là Thẩm Trúc Quỳnh. Khánh Ngôn nhìn Thẩm Trúc Quỳnh trong ngực, khẽ hỏi: "Sao ngươi lại đến đây?" Thẩm Trúc Quỳnh nhăn cái mũi nhỏ tinh xảo, sợ sệt nói: "Ức Sương không có ở đây, ta một mình trong phòng sợ lắm." Nói tới đây, Thẩm Trúc Quỳnh xấu hổ rúc đầu nhỏ vào ngực Khánh Ngôn, không nói nữa. Phòng Bạch Thanh Dịch, Từ Ức Sương vừa tới thì đã biết người đến là ai. Đầu ngón tay bắn ra, một vòng lửa đốt cháy nến trên bàn, Từ Ức Sương vào phòng rồi đóng trái cửa. Từ Ức Sương nhìn Bạch Thanh Dịch đang ngồi ngay ngắn trên giường, mặt không còn vẻ thanh lãnh ngày xưa, thay vào đó là một vệt đỏ ửng. Hàm răng khẽ cắn môi, Từ Ức Sương bắt đầu cởi y phục trên người. Thấy vậy, mặt Bạch Thanh Dịch rốt cục có chút bối rối. "Ngươi không cần vậy, ta hôm nay ra tay giúp ngươi, cũng không có ý định mưu đồ gì với ngươi." Nói xong, Bạch Thanh Dịch đưa tay nhấc. Chiếc áo ngoài trên đất liền bay vào tay hắn, hắn trở tay vung ra, dưới sự điều khiển nội kình, áo khoác đã bao bọc lấy thân hình mềm mại của Từ Ức Sương. Lúc này, Bạch Thanh Dịch mới thở phào, lửa dục trong người cũng đã vơi bớt mấy phần. Đúng lúc này, Từ Ức Sương vốn luôn lạnh nhạt, nước mắt lại như hồng thủy vỡ đê, tuôn trào ra khỏi khóe mắt. "Ta từ nhỏ đã sống trong một gia đình không hạnh phúc, cha ta thích cờ bạc như mạng, mẹ ta là người nhẫn nhục chịu đựng, năm ta mười tuổi, đã bị bán vào thanh lâu, bị bồi dưỡng thành thanh quan nhân cho người mua vui." Nói đến đây, nước mắt Từ Ức Sương từ gò má trượt xuống, lộ ra vẻ đáng thương vô cùng. Từ Ức Sương khóc thút thít, lại mở miệng: "Vốn tưởng rằng cả đời sẽ ở trong thanh lâu trôi qua, may mắn thay, được một phú thương nhìn trúng, trở thành th·iếp thất của người đó hoặc được nuôi ở bên ngoài." Nghe nàng nói, vẻ mặt Bạch Thanh Dịch cũng dần phức tạp. Thân thế của hắn, cũng thê thảm không kém. Cha hắn khi còn sống là một Vũ Lâm Vệ, trước đây Bạch Thanh Dịch cũng từng có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn. Một ngày, cha nói đi làm ăn xa nhà, nhưng chuyến đi đó, ông không bao giờ trở về nữa. Cho đến khi đồng liêu của cha đến nhà, đồng thời mang đến một khoản phí mai táng. Chuyện này khiến gia đình vốn hạnh phúc, một phút chốc tan vỡ. Không lâu sau, mẹ hắn đau buồn quá độ, cuối cùng cũng qua đời vì bệnh. Từ đó về sau, hắn thành cô nhi. Cuối cùng, hắn được đồng liêu của cha là Nghiêm Khải nhận nuôi, mới có thể trưởng thành. Hắn cũng kế thừa chức vị của cha khi còn s·ố·n·g, trở thành một Vũ Lâm Vệ. Từ Ức Sương lau nước mắt trên mặt: "Cho đến khi ngươi xuất hiện, ta mới biết trên đời này vẫn có người tốt, vẫn có người quan tâm ta." Cứ như vậy, Từ Ức Sương vừa đi về phía Bạch Thanh Dịch, chiếc áo ngoài vốn đang khoác trên người lại tuột xuống... Lúc này, Từ Ức Sương chỉ còn cách Bạch Thanh Dịch không đầy ba thước. "Ta biết ta xuất thân thấp hèn, ta không cầu danh phận, chỉ mong được ở bên cạnh ngươi, phụng dưỡng sớm chiều." Lần này, Bạch Thanh Dịch không từ chối, nếu còn từ chối hắn thật sự sợ Từ Ức Sương sẽ làm ra chuyện gì dại dột. Nếu trực tiếp để nàng tự mình rời đi, tự sinh tự diệt, biết đâu nàng còn rơi vào tay kẻ xấu. Từ Ức Sương đã chủ động như vậy, nếu hắn tiếp tục cự tuyệt thì chính bản thân hắn cũng không thể chấp nhận được, những người theo góc nhìn của Thượng đế cũng sẽ không đồng tình... Võ giả, tai thính mắt tinh. Dù ngăn cách một phòng, nhưng động tĩnh truyền tới tai Khánh Ngôn không chút sai sót. Lúc này, khóe miệng Khánh Ngôn đã nở nụ cười dâm đãng, giống như h·e·o mình nuôi lớn, cuối cùng cũng biết ủi cải trắng. Đột nhiên, như bị mất tín hiệu, bên kia không còn truyền đến chút động tĩnh nào nữa. Khánh Ngôn lập tức đầy dấu chấm hỏi. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đến lúc này, Khánh Ngôn mới kịp phản ứng, Bạch Thanh Dịch thế mà lại dùng thần thức ngăn cách động tĩnh bên kia. Đang vui vẻ ăn dưa, bỗng dưng bị chặn lại, điều này khiến Khánh Ngôn vô cùng tức giận. Lúc này, đầu nhỏ của Thẩm Trúc Quỳnh áp sát vào lồng ngực Khánh Ngôn, yếu ớt nói như muỗi kêu. "Khánh Ngôn ca ca, để Trúc Quỳnh đến hầu hạ ngươi, được không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận