Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 349: Cái gì gọi là chết cũng liền chết rồi?

Chương 349: Cái gì gọi là chết cũng chỉ là chết rồi? Ngay khi hai người khẽ run rẩy xong, vừa quay người lại thì sắc mặt hai người đột nhiên biến sắc kinh hãi. Hai người vừa mới định lên tiếng gọi thì yết hầu đã bị lợi trảo xé rách. Trong nháy mắt, một dòng máu tươi từ cổ họng hai người phun ra. Rất nhanh, hai người ngã xuống đất mất đi ý thức. Sau ba canh giờ, khi gà gáy hừng đông. Lúc này, Khánh Ngôn nhìn hai cái xác nằm trong vũng máu, yết hầu bị xé rách mà chết thảm, sắc mặt thoáng có chút ngưng trọng. Hôm qua mình nói tự tin bao nhiêu, hôm nay mặt bị đánh đau bấy nhiêu. Phải biết, con yêu thú ăn thịt người này đã hơn nửa năm không đi ra gây rối, tối qua Khánh Ngôn vừa đến, nó lại lần nữa ra làm loạn, đây chẳng phải cố tình đến tát vào mặt Khánh Ngôn sao? Nghĩ đến đây, Khánh Ngôn lập tức cảm thấy trên mặt mất hết thể diện. Tình huống trước mắt này, chỉ có thể điều tra rõ ngọn ngành, mới có thể gỡ được tình thế khó xử này, một lần nữa lấy lại thể diện. Đúng lúc này, Hạ Lạc lại đưa ra ý kiến khác biệt: “Khánh Ngôn đại nhân, ta thấy vết thương của hai người, hình như là bị yêu thú giết chết, hai người này cũng chỉ là những người không quan trọng, chết cũng coi như chết rồi, chúng ta vẫn nên lấy đại cục làm trọng, tiếp tục lên đường thôi?” Nghe Hạ Lạc nói vậy, trong đáy mắt Khánh Ngôn một cỗ hàn mang đột nhiên dâng lên: “Cái gì gọi là người không quan trọng? Cái gì gọi là chết cũng coi như chết rồi?” Khánh Ngôn vừa nói, quanh thân liền xuất hiện từng đợt tử sắc hồ quang điện. Thấy Khánh Ngôn như vậy, Hạ Lạc lập tức bị khí thế của Khánh Ngôn làm giật mình. Là một quan văn, đương nhiên khó có thể chịu được uy áp khí thế của Khánh Ngôn, cảm nhận được khí thế đang áp tới của Khánh Ngôn, liền lùi lại ba bước, ngã nhào xuống đất. Vừa ngước mắt lên, đã thấy ánh mắt gần như lạnh băng của Khánh Ngôn, lập tức sợ tới mặt mày tái mét. Sở dĩ Khánh Ngôn tức giận như vậy là bởi vì hai tên võ giả bị chết đều là võ giả tùy tùng của sứ đoàn Đại Tề. Lần này vận chuyển cống phẩm về Đại Ngô, đều là đồ Hoài Chân đế đáp lễ. Chính vì vậy, trách nhiệm trông coi này mới thuộc về sứ đoàn Đại Tề. Hiện tại võ giả sứ đoàn Đại Tề bị sát hại, mà đối phương lại có thể thốt ra những lời như vậy, sao có thể khiến Khánh Ngôn thân là người của Đại Tề không phẫn nộ cho được. “Hạ Lạc đại nhân, ngươi là sứ thần một nước, hi vọng ngươi vẫn nên chú ý lời nói và hành vi của mình, nên biết đạo lý họa từ miệng mà ra.” Nói xong, Khánh Ngôn giậm chân mạnh xuống mặt đá xanh. Dưới lực chân của Khánh Ngôn, nền đá xanh bắt đầu rạn nứt từ giữa. Khoảng cách giữa hai người không sai biệt lắm là một trượng, bảy tám phiến đá phía trên trực tiếp vỡ vụn, tới chỗ không đến hai thước trước mặt Hạ Lạc thì mới ngừng lại. Lập tức, Khánh Ngôn ném cho đối phương một ánh mắt lạnh như băng, rồi không để ý tới nữa, ngồi xổm người xuống xem xét vết thương kinh dị ở cổ của hai tên võ giả bị hại. Đúng lúc này, Quan Tinh Dương thong thả tới muộn, đuổi tới hiện trường. Khi hắn nhìn thấy hai cái xác nằm trên mặt đất, vết thương bị xé toạc ra ở cổ, lập tức chỉ cảm thấy dạ dày một trận cuộn trào, sợ đến mức mặt mày tái mét. “Oa...” Cuối cùng, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng máu tanh như thế này, Quan Tinh Dương vẫn không kiềm được mà nôn ra. Nghe thấy tiếng nôn ọe phía sau lưng, Khánh Ngôn không thèm quay đầu lại, chậm rãi nói: “Nếu muốn học tập xét án, không chỉ muốn tinh thông nghiệp vụ khám nghiệm tử thi, mà còn cần có gan lớn, đủ dũng cảm đối mặt với những cái xác đầy máu tanh đáng sợ, nếu như không đủ dũng khí đối mặt, ta khuyên ngươi nên sớm từ bỏ ý định này đi.” Khánh Ngôn cũng không tiếp tục để ý Quan Tinh Dương phía sau lưng, mà tiếp tục xem xét vết thương. Một lát sau, nôn xong Quan Tinh Dương lại trở về, đứng bên cạnh Khánh Ngôn, cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn mà nhìn vết thương kinh dị trên thi thể. Cảm nhận được Quan Tinh Dương đã đến, Khánh Ngôn âm thầm khen nghị lực của Quan Tinh Dương. Bởi vì trên tay đeo găng tay sương bạc, Khánh Ngôn không sợ máu tươi dính vào tay. Tay không lật lớp da thịt bị xé nát ở cổ của một tên võ giả. “Kiểu vết thương bề mặt da như này, trông như là bị móng vuốt mãnh thú xé rách gây ra." Khánh Ngôn dùng tay lật một khối da thịt ở cổ, khối da thịt này giống như bị vật nhọn xé ra một cách tùy tiện, lớp da hơi bị lật lên co vào. Điểm này vừa đủ cho thấy lực tấn công lúc đó rất lớn. Cho dù võ giả tu luyện võ đạo, làn da trở nên cứng cáp hơn, cũng không cách nào ngăn cản loại công kích này. Lúc này, Khánh Ngôn lâm vào trầm tư. Vẻn vẹn vết thương bên ngoài, đích xác giống như là bị mãnh thú xé rách, tương tự như sư hổ vung vẩy lợi trảo trực tiếp xé rách vết thương. Nghĩ tới đây, Khánh Ngôn nhớ lại, trước đó ngỗ tác ở trấn Thiên Khiếu, nhìn vết thương bề mặt thì đã kết luận là do mãnh thú tập kích gây ra. Nhưng mà, Khánh Ngôn điều tra chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây. Khánh Ngôn lấy dụng cụ khám nghiệm tử thi từ trong nhẫn trữ vật ra, chuẩn bị mổ xẻ ra để nhìn xem tình huống bên trong. Có một điều cần nói rõ, lúc hai người bị chết, cái gọi là yêu thú đã phát ra một đòn. Chính vì như thế, hai người còn chưa kịp la lên đã bị một kích mất mạng. Người đứng ngoài cùng bên phải, trực tiếp bị đòn công kích này để lại một vết thương kéo ngang toàn bộ cổ. Trong tình huống này, vết thương của hắn gần như không có bất kỳ giá trị tham khảo nào. Ngược lại, vết thương ở cổ của người còn lại lại có chút khác biệt. Vết thương ở cổ của hắn chỉ bị xé nát hơn một nửa, vẫn còn một bộ phận cổ hoàn hảo không bị tổn hại. Dưới tình huống này, vết thương của tên võ giả này, có lẽ vẫn có thể để lại chút dấu vết. Nghĩ đến đây, Khánh Ngôn liền lấy ra một con dao nhỏ sắc bén, thuận theo phương hướng vết thương mà rạch mở vết thương, bắt đầu xem xét tình hình. Con dao nhỏ cứa trên làn da, vén da ra, để lộ lớp mỡ phía dưới. Khánh Ngôn xem xét một phen nhưng không có gì dị thường, liền dùng dao nhỏ mở lớp mỡ ra, để lộ phần cơ bắp đỏ tươi ở cổ. Tất cả những điều này, trong mắt Khánh Ngôn hết sức bình thường, nhưng đối với Quan Tinh Dương thì là một sự tác động vô cùng lớn. Khánh Ngôn dùng dao rạch mở da thịt người mà không hề có một chút cảm xúc nào. Điều này khiến cho trái tim bé nhỏ của Quan Tinh Dương run rẩy. Rất nhanh, cổ họng Quan Tinh Dương nhấp nhô, dạ dày cảm thấy khó chịu. Ngay sau đó, hắn che miệng chạy ra phía sau. Khánh Ngôn cũng không thấy có gì, đây là phản ứng sinh lý bình thường của con người, cần có thời gian thích ứng. Dù sao, Khánh Ngôn cũng đã từng là người ôm thùng rác mà nôn ọe, đâu có tư cách cười người khác. Khi Khánh Ngôn mở da thịt ra, quả nhiên, nhìn ra được có chỗ không hợp lý. Địa phương bị thương có điểm không hợp lý. Đúng lúc này, Quan Tinh Dương nôn xong trở về. Thấy Quan Tinh Dương có nghị lực như vậy, mặc kệ là vì lời hứa trước đó hay vòng tay nguyên lực mà ông hắn cho, Khánh Ngôn cảm thấy vẫn nên chỉ điểm cho hậu bối một chút. Dù sao, hắn cũng là vì điều tra sự thật về cái chết của cha mẹ, giống như việc mình đang làm vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận