Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 106: Tình cảm sâu uống một ngụm

Trong Túy Tiên lâu, tửu lâu lớn nhất Nam Thành, cao tới năm tầng, sương phòng lớn nhất nằm ở tầng trên cùng, cả một tầng lầu chỉ có duy nhất một gian. Khánh Ngôn luôn cảm thấy sương phòng này không đứng đắn lắm, cái sương phòng nào mà lại có cả phòng nhỏ riêng chứ. Có phòng nhỏ thì cũng thôi đi, trong phòng lại còn bày cả một chiếc giường lớn đủ cho hai người nằm. Đặt giường ở chỗ ăn cơm để làm gì? Chẳng lẽ, đang ăn cơm thì nổi hứng, lăn ra "điên long đảo phượng" hay sao? Vì là khách quý, Túy Tiên lâu dâng thức ăn lên nhanh bất thường. Về phần gọi món, Khánh Ngôn trực tiếp bảo tiểu nhị mang tất cả các món ngon đặc sắc của Túy Tiên lâu lên một lượt, rồi ghi tất cả vào sổ sách của Hình bộ. Dù sao cũng không phải tiền của mình, cứ thoải mái ăn uống đi, để Lý Tương Châu cùng Thượng thư Hình bộ đau lòng. Dù gì mình cũng đã kết thù với Hình bộ rồi, mình khách khí với bọn họ thì họ cũng sẽ không bỏ qua cho mình, vậy thì dứt khoát cứ ăn xả láng đi. Đồ ăn ở Túy Tiên Cư nổi tiếng đắt đỏ, huống chi toàn món ăn chiêu bài, một bàn như vậy cũng tốn đến mấy chục lượng bạc, đám người trừ Hà Viêm ra thì chẳng ai đủ tiền chi tiêu nổi. Vương thiên Thư nghe nói đến món rượu tam hoa nhưỡng độc nhất vô nhị của Túy Tiên lâu, liền nuốt một ngụm nước bọt. "Vậy... cái đó, ta xin phép uống trước một chén, mong cho chúng ta những người làm chung một đội có thể vui vẻ hợp tác, tình cảm thêm gắn bó, cùng nhau uống một chén." Dứt lời, Vương thiên Thư liền bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch. Khánh Ngôn nhìn Vương thiên Thư giành lời như đúng rồi, không khỏi trợn trắng mắt. Cậu bưng chén rượu lên, liếm liếm qua loa, rồi lại đặt xuống bàn. Bạch Thanh Dịch ngồi bên cạnh Khánh Ngôn cũng học theo, cầm chén lên rồi liếm liếm. Sau đó, cả đám người đều bắt chước Khánh Ngôn, ai nấy đều liếm chén. Bỗng chốc, Vương thiên Thư cảm thấy mặt mình nóng rát. Lúc này, Chu Trụ ra mặt hòa giải, hắn coi như người có lương tâm duy nhất trong tiểu đội của Khánh Ngôn. "Khánh Ngôn, lúc nãy ngươi nói, tên gia đinh kia bị người có kinh nghiệm quân ngũ giết chết, có căn cứ gì không?" Chu Trụ rất hiệu quả, kéo suy nghĩ của mọi người trở lại vụ án, những khúc nhạc dạo vừa rồi không còn ai để ý. "Lão Chu, ta kiểm tra ngươi một chút, người bình thường nếu dùng dao găm gây án, sẽ làm thế nào?" Khánh Ngôn dùng giọng điệu khảo giáo hỏi Chu Trụ. "Đâm thẳng thôi." Khánh Ngôn nhẹ gật đầu, "Chính là như thế, nếu người bình thường cầm dao găm gây án, dù chỉ đâm thẳng thì vết thương cũng sẽ có nhiều chỗ hẹp dài do đâm chém chứ không giống như trên người gia đinh này." Khánh Ngôn nhấp một ngụm tam hoa nhưỡng, rồi tiếp tục nói, "Giống như Ương Ương đã nói, vết thương quả thật có gì đó kỳ lạ, vì hung thủ muốn chuyển hướng điều tra của chúng ta sang những người bình thường, nhưng hắn lại vô tình để lộ ra một sơ hở rất lớn." "Sơ hở gì?" Cả đám người đồng thanh hỏi, ngay cả Vương thiên Thư vẫn còn ấm ức cũng bị Khánh Ngôn thu hút. "Hắn có động tác đâm dao theo thói quen, hắn cắm dao găm vào người gia đinh không rút ra ngay mà còn xoáy dao." Vừa nói Khánh Ngôn vừa diễn tả lại động tác cho mọi người xem. "Hung thủ dùng dao găm gây án, trừ khi đâm trúng chỗ hiểm yếu, nếu không sẽ không lập tức mất khả năng phản kháng." "Hà Viêm cũng đã nói, đầu ngón tay người chết không có gì bất thường, điều đó chứng tỏ là bị một đao đoạt mạng." "Ta khám nghiệm tử thi thì thấy, một dao găm trúng tim, hai dao đâm thủng phổi, còn lại mười dao chỉ là hung thủ dùng để đánh lạc hướng người khác mà thôi." Khánh Ngôn hơi dừng lại để mọi người tiêu hóa những thông tin mà cậu vừa đưa ra. "Chỉ có những manh mối này thì hoàn toàn không đủ để xác định hung thủ là ai, chúng ta cần thêm nhiều manh mối hơn nữa." Hà Viêm lên tiếng phản bác. Khánh Ngôn không giận, mà nói ra bằng chứng của bản thân, "Dao găm do chiều dài và trọng lượng hạn chế nên sát thương rất nhỏ." "Nếu dùng dao găm bình thường thì sẽ có hai lựa chọn, một là chọn đâm vào chỗ yếu hại một đao trí mạng, loại thứ hai là đâm vào người, sau đó mở rộng vết thương, trong thời gian ngắn gây mất máu nhiều, rồi cuối cùng vì mất máu quá nhiều mà chết." Nói xong Khánh Ngôn đưa tay lên, như thể đang cầm một con dao găm, hung hăng đâm ra ngoài, sau đó lại làm động tác xoáy dao. Mọi người ngay lập tức hiểu ra, trong lòng không khỏi thầm tán thưởng. "Vậy vì sao ngươi lại cảm thấy đối phương là người từng có kinh nghiệm tòng quân?" Bạch Thanh Dịch nghi hoặc hỏi. "Võ giả đến thất phẩm thì dao kiếm bình thường khó mà gây tổn thương được, dựa theo phương thức gây án thì thực lực hung thủ tối đa cũng chỉ ở cửu phẩm, thậm chí có khi chỉ là một người bình thường có thể chất tốt hơn mà thôi." Ở thế giới này, người bình thường vẫn chiếm chín phần mười, người trở thành võ giả, chín phần cũng dừng lại ở cửu phẩm. Giống như đám người Cẩm Y Vệ này, biên chế chính thức cũng chỉ vỏn vẹn năm ngàn người. Có thể thấy con đường võ đạo gian nan như thế nào. Nghe Khánh Ngôn nói, mọi người đều rơi vào trầm tư. "Ngươi chỉ xem xét thi thể gia đinh kia mà đã xác định phương hướng điều tra sao?" Khánh Ngôn trợn mắt với mọi người, "Ai bảo các ngươi không có chút thực lực, còn không chịu khó học tập đi. Khánh Ngôn gõ gõ lên bàn, nhấn mạnh: "Đa phần các vụ án, những manh mối mà thi thể để lại cho chúng ta thường là nhiều nhất, mọi người thử hồi tưởng lại những vụ án mà chúng ta từng làm, có phải vậy không?" Mọi người lần nữa rơi vào trầm tư. Trong số đó, Hà Viêm tiếp xúc với Khánh Ngôn nhiều nhất, từ vụ án Liễu phủ ban đầu đến vụ án Thẩm Lăng và vụ mất cắp cống phẩm. Tất cả đều từ thi thể mà có được manh mối then chốt rồi mới từng bước khám phá ra chân tướng. Tuy rằng thi thể lạnh lẽo không nói được nhưng lại lưu lại rất nhiều manh mối. "Vậy chúng ta chiều nay thử tìm hung thủ xem sao?" Chu Trụ nhìn Khánh Ngôn với ánh mắt dò hỏi. Khánh Ngôn lắc đầu, "Mục tiêu trước mắt của chúng ta là điều tra rõ vụ án đại nho, ta sở dĩ xem xét thi thể gia đinh là vì thi thể còn mới, còn nữa là để định hướng cho chúng ta, tránh đi đường vòng." Mọi người im lặng, cái từ "tươi mới" này mà lại dùng ở chỗ này sao? Khánh Ngôn dùng từ này khiến bọn họ nổi da gà. Khoảng thời gian sau, mọi người không tiếp tục nói về vụ án nữa, mà nên ăn uống cứ ăn uống, nên uống cứ uống. Những thắc mắc trong lòng cũng được giải đáp, mọi người thoải mái dùng bữa. Dù vậy, Khánh Ngôn vẫn nhắc mọi người, không được uống quá nhiều, vài chén thôi, dù sao chiều nay còn phải điều tra vụ án. Sau khi nghỉ trưa, mọi người ngồi nhàn nhã uống trà ở phòng bên, Chương Phong chậm rãi đến, đi đến trước mặt mọi người. "Xin lỗi, vừa rồi Tổng bộ đầu có việc tìm ta nên hơi trễ." Chương Phong thở hổn hển nói. Khánh Ngôn khoát tay áo, ra hiệu không sao. "Chương bộ đầu chắc là còn chưa ăn cơm đúng không, ta đã cho người gói đồ ăn từ Túy Tiên Lâu cho ngươi, đợi ngươi ăn xong thì chúng ta đi tra án cũng chưa muộn." Lập tức, Khánh Ngôn ra hiệu cho thị nữ bên cạnh, bày đồ ăn trong hộp ra bàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận