Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 226: Khách không mời mà đến

Mã Hộ sau khi sắp xếp ổn thỏa suy nghĩ liền nhẹ nhàng nói: "Lúc trước khi ta đến một trấn nhỏ giáp ranh Tức Mặc quận và Đông Hoàng quận, ta đã phát hiện trong trấn này có rất nhiều ám tử không thuộc Cẩm Y Vệ, mà là đến từ một tổ chức tên là Đông Đan Minh." Khánh Ngôn nghiêm mặt nói: "Khi ta còn ở Đại Phật trấn thuộc Tức Mặc quận cũng đã thấy bóng dáng ám tử của Đông Đan Minh, thân phận của ta cũng bại lộ vào thời điểm đó." "Từ đó về sau, ta làm việc cực kỳ cẩn trọng. Ngài trước đây cũng đã nói với ta, trong Cẩm Y Vệ có mật thám, nên ta không hề liên lạc với ám tử Cẩm Y Vệ, trên đường đi đều tự mình hành động." "Sau đó, ta giả làm dân chạy nạn nghèo khổ, tình cờ gặp được đội vận lương đang tuyển người. Nơi bọn họ đi đến chính là huyện Lư Hồ này." Tiếp theo đó, Mã Hộ kể rõ cho Khánh Ngôn nghe những gì mình đã trải qua trong thời gian vừa qua. Sau khi nhận lệnh của Khánh Ngôn, Mã Hộ liền lên đường đến Đông Hoàng quận. Khi tới trấn khách ở Tức Mặc quận, hắn giả dạng thành người chạy nạn. Vừa giả vờ kiếm việc làm ở khắp nơi, vừa nghe ngóng tin tức. Vì vốn xuất thân là ám tử, nên năng lực quan sát và trực giác của Mã Hộ vốn khác biệt so với người thường. Hắn ở lại trấn khách ba ngày và phát hiện có ít nhất mười ám tử. Để điều tra rõ việc này, hắn ngấm ngầm bắt ép một ám tử, hỏi dò được tin tức về Đông Đan Minh. Sau đó, Mã Hộ tìm một chiếc xe ngựa xin đi theo đội khuân vác, một mạch đi tới huyện Lư Hồ. Nhưng khi hắn muốn rời khỏi huyện Lư Hồ để đến Giang An thành, hắn mới phát hiện sự việc không hề đơn giản như hắn nghĩ. Nếu không có chứng từ của nha phủ thì không ai được phép rời khỏi huyện Lư Hồ. Mã Hộ còn định dùng tiền để qua đường nhưng cũng không được. Điều này khiến cho Mã Hộ - một ám tử - cảm thấy chuyện này không bình thường. Vì vậy, Mã Hộ tạm thời ẩn náu ở huyện Lư Hồ, bắt đầu âm thầm điều tra. Mà cái quán rượu nhỏ nơi Mã Hộ hay lui tới không những rất náo nhiệt mà khách khứa đủ loại, chính là nơi lý tưởng để thu thập đầu mối. Thêm vào đó, Trần Tam Nương rất mạnh mẽ, chưa từng để ai quấy rối ở đó nên Mã Hộ có thể tránh được nguy cơ bại lộ, đỡ mất không ít chuyện phiền phức."Ta ở đây gần nửa tháng, ta phát hiện người ở huyện Lư Hồ này đều rất trẻ, ngay cả trẻ con cũng rất ít, người già lại càng ít. Điều này khác biệt rất lớn so với những nơi khác. Tình huống này khiến người ta khó có thể tin nổi." Đến đây, Mã Hộ lộ vẻ ngưng trọng. Khánh Ngôn gật đầu tán đồng nói: "Ta cũng phát hiện vấn đề này, hơn nữa, dù người trong thành không gầy gò như ở những nơi khác nhưng sắc mặt của bọn họ vàng như nến, lộ vẻ ốm yếu." Nói xong, Khánh Ngôn chỉ vào mặt Mã Hộ và nói: "Ngươi nhìn xem chính mình đi, hiện tại sắc mặt cũng đang dần trở nên vàng như nến, đôi mắt cũng đang dần đục ngầu." Tình trạng này có lẽ do kim loại nặng trong cơ thể vượt mức cho phép, dẫn đến bệnh biểu hiện ra bên ngoài, theo thời gian trôi qua thì chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề. Nghe Khánh Ngôn nói vậy, sắc mặt Mã Hộ liền biến đổi, vội vàng lấy gương đồng ra xem xét sắc mặt của mình. Khi hắn nhìn thấy tình hình trên mặt, cả người có chút hoảng hốt: "Khánh Ngôn đại nhân, chuyện này phải làm sao bây giờ?" Khánh Ngôn không nói gì thêm, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bình đan dược. "Loại đan dược này cứ ba ngày phục dụng một viên sẽ không bị ảnh hưởng nữa." Mã Hộ nhìn đan dược, lộ vẻ cảm kích. "Hiện tại ta giao cho ngươi một nhiệm vụ, ngươi giúp ta điều tra một chút." Khánh Ngôn mở miệng phân phó. Nghe vậy, Mã Hộ gật đầu nói: "Có nhiệm vụ gì, ngài cứ việc phân phó, ta nhất định sẽ dốc hết sức mình." Khánh Ngôn trầm ngâm nói: "Ở phía bắc thành có một khu vực, nơi đó có một chỗ được tường cao bao quanh, nơi đó chắc là chỗ Hoài Chinh thân vương tự chế tạo áo giáp, nhiệm vụ lần này là để ngươi đi dò xét tình hình bên trong.""Nhiệm vụ lần này khác với trước đây, khi ngươi đi điều tra thì nhất thiết phải cẩn thận, một khi có nguy cơ bại lộ thì đừng chút do dự mà lập tức rút lui." Khánh Ngôn nghiêm mặt dặn dò. Nghe Khánh Ngôn nói vậy, sắc mặt của Mã Hộ trở nên đặc biệt, lúc đầu là kinh ngạc, sau đó thì kinh hãi tột độ, rồi sắc mặt trở nên nghiêm túc. Nhìn sắc mặt của Mã Hộ thay đổi liên tục, Khánh Ngôn khẽ cười nói: "Nếu ngươi cảm thấy quá nguy hiểm thì ta cũng không ép ngươi đi. Dù sao loại chuyện này một khi bị phát hiện, nhất định sẽ bị đối phương truy sát, đến lúc đó có thể nguy hiểm đến tính mạng. Nếu ngươi không muốn đi thì ta cũng không trách ngươi." Khánh Ngôn nói rõ ràng. "Khánh Ngôn đại nhân, ngài nói đùa. Ta sở dĩ như vậy là vì tin tức ngài vừa tiết lộ quá mức kinh người, cũng nhân tiện giải đáp nghi ngờ trong lòng ta." Mã Hộ cười khổ, vội vàng giải thích. "Ồ? Ngươi nói rõ hơn đi." Mắt Khánh Ngôn sáng lên, tỏ vẻ hứng thú. "Ta đã nhìn thấy một số người trong thành, bọn họ không cần ra ngoài lao động nhưng lại có người đưa đồ đến cho họ chế tác, mà đến ban đêm thì những người kia sẽ lại đến để lấy những đồ đã gia công." "Không những vậy, ta còn dò la được rằng, sau khi làm xong thì bọn họ sẽ kiểm kê số lượng. Nếu số lượng không đúng thì dù đào sâu ba thước cũng sẽ tìm cho ra." Nói đến đây, sắc mặt Mã Hộ trở nên ngưng trọng. Còn Khánh Ngôn ở một bên, sắc mặt cũng trở nên nghiêm nghị. Đối phương cẩn thận như vậy là để đề phòng tin tức bị lộ ra ngoài, như vậy độ khó để Mã Hộ thu thập đầu mối sẽ tăng lên rất lớn. "Lần này làm việc, ngươi phải hết sức cẩn thận, không cần thiết tham công liều lĩnh, tất cả phải lấy an toàn của bản thân làm chủ, ngươi đã rõ chưa?" Khánh Ngôn trịnh trọng dặn dò. Dù sao, lần này vốn là Khánh Ngôn bảo Mã Hộ đến Đông Hoàng quận, trong tình hình hiện tại Khánh Ngôn không muốn đối phương mạo hiểm. Nếu không, trong lòng hắn cũng không thể an tâm được. Sau đó, hai người nói chuyện thêm về vấn đề của huyện Lư Hồ thì Khánh Ngôn liền đứng dậy rời đi. Trên đường trở về thì khách sạn mà hắn ở lại đón một nhóm khách không mời mà đến. Những người này mặc trang phục màu đen, đeo đao bên hông chính là Đông Hoàng vệ. Mười mấy tên Đông Hoàng vệ đều cưỡi ngựa phóng như bay đến khách sạn nơi Khánh Ngôn và những người khác đang ở. Nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa vọng lại, ba người đang ngồi dưới lầu chờ thức ăn liền nhướng mày. Lúc Khánh Ngôn rời đi đã dặn dò bọn họ, nếu hắn chưa trở về mà có ai hỏi đến thì cứ nói hắn đang ngủ, đừng để ai xông vào phòng. Không chỉ vậy, Khánh Ngôn còn khuyên bảo bọn họ, ở Lư Hồ huyện không được tùy tiện lộ thực lực thật sự, có bất cứ chuyện gì cũng phải chờ hắn trở về rồi tính. Từng tiếng ngựa hí vang lên, mười mấy tên Đông Hoàng vệ liền xông vào. "Ai là Nghiêm Khánh, mau ra gặp ta." Vương Thiên Thư ngước mắt nhìn tên Đông Hoàng vệ dẫn đầu, nhìn trang phục của hắn có lẽ là một vị vệ trưởng Đông Hoàng vệ. "Mấy ngày nay đi đường mệt mỏi, thân thể có chút khó chịu nên đang nghỉ ngơi trong phòng." Hà Viêm giải thích. Tên vệ trưởng Đông Hoàng vệ kia không thèm liếc nhìn Hà Viêm một cái, mà đi thẳng về hướng cầu thang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận