Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 182: Cảm giác tội lỗi sau khi ăn vụng

Chương 182: Cảm giác tội lỗi sau khi ăn vụng Nghe vậy, Khánh Ngôn mặt lộ vẻ cổ quái, quay người nhìn về phía sau lưng Mộ Dung Khả Nhi. Nguyên lai, Bạch Thanh Dịch có cảm giác tội lỗi sau khi ăn vụng, không dám một mình đối mặt Mộ Dung Khả Nhi. Đúng lúc này, Thẩm Trúc Quỳnh hai nàng xuất hiện. Từ Ức Sương ánh mắt nhìn về phía Bạch Thanh Dịch, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười. Đúng lúc này, Từ Ức Sương vừa quay đầu liền thấy Mộ Dung Khả Nhi trong sảnh. Hai nàng ánh mắt đối diện, lập tức va chạm ra kịch liệt hỏa hoa. Nhìn thấy ánh mắt bất thiện của hai nàng, Khánh Ngôn chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi thị phi, nhón chân lên cẩu cẩu túy túy liền hướng phía cửa đi ra ngoài.
"Khánh Ngôn ca ca, ngươi đây là muốn đi đâu?"
Một câu của Thẩm Trúc Quỳnh trực tiếp đâm lưng Khánh Ngôn, làm cho ý định chuồn êm của hắn bị phá tan. Khánh Ngôn gãi gãi đầu, sắc mặt lúng túng cười một tiếng, nói: "Ta muốn đi nghe ngóng chút tin tức, cho nên cần ra ngoài một chuyến." Bạch Thanh Dịch ánh mắt lạnh lùng, vẫy vẫy tay, Ngô Quý đứng ở cách đó không xa với vẻ mặt nịnh nọt đi tới.
"Đại nhân, có gì phân phó?"
Bạch Thanh Dịch không mở miệng mà hướng về phía Ngô Quý truyền âm nói gì đó. Sau khi nghe truyền âm của Bạch Thanh Dịch, Ngô Quý lên tiếng vâng rồi quay người rời đi. Khánh Ngôn lại một lần nữa bị người đâm lưng, cảm giác cả người đều không ổn. Cuối cùng hắn cũng từ bỏ ý niệm bỏ chạy, dưới tình huống này Bạch Thanh Dịch sẽ không để hắn đi. Khánh Ngôn u oán nhìn Thẩm Trúc Quỳnh một chút, thuận tay bấm một cái lên mông nàng để trừng trị.
"Mộ Dung cô nương, ngươi đã biết được thân phận của chúng ta rồi chứ?"
Khánh Ngôn phá vỡ bầu không khí quỷ dị tại hiện trường, một lần nữa đi tới ngồi vào trước bàn.
"Ta thực sự không ngờ, ngươi chính là thần thám Khánh Ngôn trong truyền thuyết của kinh đô."
Nghe thật là kỳ lạ, vốn dĩ đây là một câu rất bình thường nhưng từ trong miệng Mộ Dung Khả Nhi nói ra, Khánh Ngôn liền cảm thấy mất hết cả vị. Khánh Ngôn sắc mặt ngưng trọng nói: "Lần này chúng ta đến Mẫu Đơn quận cũng là có nhiệm vụ, cho nên che giấu tung tích, trà trộn vào trong đội hành thương."
Mộ Dung Khả Nhi gật đầu. Ngay từ đầu nàng đã cảm thấy thân phận của hai người này có vấn đề, chỉ là không nghĩ tới hai người lại là Cẩm Y Vệ.
"Trước mắt các ngươi đã dính líu tới chuyện của chúng ta, bị cuốn vào vụ án của chúng ta. Cho nên để đảm bảo an toàn của các ngươi, các ngươi cần phải nghe theo sắp xếp của ta, nếu không rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Nghe Khánh Ngôn nói, sắc mặt của Mộ Dung Khả Nhi cũng ngưng trọng lên. Nàng ở Tiêu gia tại kinh đô nên hiểu rõ danh tiếng của Khánh Ngôn. Đem một Cẩm Y Vệ có thực lực xuất chúng như vậy phái đến nơi xa xôi này chấp hành nhiệm vụ, chắc chắn nhiệm vụ này không phải là bình thường.
"Tốt, ta hiện tại liền quay về Thiên Cửu thành, ngươi khi nào sẽ đến Thiên Cửu thành?"
Khánh Ngôn trầm tư một lát rồi mở miệng: "Hai ngày nữa ta sẽ đến Thiên Cửu thành."
Khánh Ngôn từ trong hốc tối của Đào Văn, có được không ít manh mối liên quan đến quặng Bí Ngân, hắn vẫn muốn đi thăm dò một phen. Sau khi được Bạch Thanh Dịch cho phép, Mộ Dung Khả Nhi khẽ dạ liền đứng dậy chuẩn bị rời đi. Đúng lúc này Khánh Ngôn lên tiếng khách khí: "Nếu không thì ở lại ăn một bữa cơm rồi sáng sớm mai lại trở về?"
Mộ Dung Khả Nhi vừa mới đứng dậy định đi, cũng không hề khách sáo mà lập tức ngồi trở lại. Lập tức, Khánh Ngôn cảm nhận được một ánh mắt tràn ngập sát khí, nhìn về phía mình. Người đó, chính là Bạch Thanh Dịch. Trong suy nghĩ của Bạch Thanh Dịch là muốn lợi dụng Khánh Ngôn, cái que chọc cứt này, để làm đục nước lần này. Nào ngờ, hắn lại khách sáo với người ta. Có ai ngờ được, Mộ Dung Khả Nhi luôn luôn không hợp với Khánh Ngôn thế mà vui vẻ tiếp nhận, điều này khiến Bạch Thanh Dịch trở tay không kịp.
Khánh Ngôn nhìn ánh mắt của Bạch Thanh Dịch, vội vàng ném đi nụ cười tràn đầy áy náy. Nhưng trong lòng Khánh Ngôn thì đã nở hoa. "Để tối qua ngươi ăn một mình, bây giờ thì hay rồi, báo ứng tới rồi chứ gì?" Khánh Ngôn thầm oán nói trong lòng. Mọi người lại nói chuyện thêm một chút, Bổ Đầu Ngô Quý cũng đi rồi quay lại, đi đến trước mặt Bạch Thanh Dịch, nhỏ giọng thì thầm vài câu. Nghe Ngô Quý nói, Bạch Thanh Dịch nhẹ nhàng thở ra: "Người đưa tới rồi."
Nghe nói như thế, Khánh Ngôn cũng ngừng câu chuyện lại, nói: "Ta còn chút việc, cần phải đi trước một lát. Ngươi một đường đi đường vất vả, ta bảo người sắp xếp chỗ ở cho ngươi, tạo điều kiện cho ngươi nghỉ ngơi nhé?"
Mộ Dung Khả Nhi cũng không từ chối mà liền gật đầu. Thị nữ dẫn Mộ Dung Khả Nhi rời đi, hai người cũng nhẹ nhàng thở ra. Nhìn thấy người sau khi đi, Thẩm Trúc Quỳnh đi tới trước mặt Khánh Ngôn, vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên nói: "Khánh Ngôn ca ca, vừa rồi cô nương kia là ai vậy? Ngươi quen nàng sao?"
Nhìn Thẩm Trúc Quỳnh có vẻ mặt khả ái, Khánh Ngôn dùng ngón tay nhẹ nhàng gẩy trán của nàng nói: "Không quen, ta cũng có phải chưa bao giờ cứu mạng ai đâu."
Bạch Thanh Dịch lại một lần nữa bị đâm lưng, ngay trước mặt Từ Ức Sương cũng không dám phát tác. Tại nhà giam trong phủ nha, Cẩm Y Vệ ám tử An Cường bị các bổ đầu trong huyện Tiên Cư, dẫn theo một đám bổ khoái bắt lại. Thân ở trong địa lao, An Cường biểu thị rất hoảng. Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, tim của An Cường cũng lập tức nâng lên cổ họng. Khi thấy rõ người tới là ai, An Cường mới thở dài một hơi.
"Thật xin lỗi, hoàn toàn bất đắc dĩ, đành phải dùng phương pháp này đem ngươi mang đến nơi đây."
Mà Bạch Thanh Dịch thì giúp An Cường tháo bỏ gông cùm. An Cường cười khổ nói: "Không có gì đáng ngại, không biết Khánh Ngôn đại nhân tìm ta đến đây, cần làm chuyện gì?"
Khánh Ngôn sờ lên cằm, suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Không biết Mẫu Đơn quận này có thứ gì có thể nhanh chóng truyền đạt tin tức được không?" Nghe Khánh Ngôn hỏi, An Cường lâm vào trầm tư, miệng lẩm bẩm: "Truyền lại tin tức bảo vật."
Suy tư một hồi, ánh mắt An Cường sáng lên nói: "Ta nghe nói khi thu thập quặng bí ngân cũng sẽ có tỉ lệ cực nhỏ sinh ra một loại ngọc thạch, gọi là kính ngọc."
"Kính ngọc?" Khánh Ngôn lộ ra vẻ suy tư.
Đoạn thời gian trước, hắn cũng coi là đã bổ túc rất nhiều kiến thức của thế giới này, nhưng xưa nay chưa nghe qua loại vật tên kính ngọc này.
"Kính ngọc có chỗ gì thần kỳ?" Khánh Ngôn khiêm tốn hỏi.
"Khi cùng một khối kính ngọc bị cắt thành nhiều khối, chỉ cần viết chữ lên một khối thì chỉ cần ở trong phạm vi năm mươi dặm, các khối kính ngọc khác cũng sẽ hiện ra nội dung đã viết trước đó." An Cường giải thích cho Khánh Ngôn. Khánh Ngôn nghe xong thì nhẹ gật đầu.
Nói cách khác, chỉ khi những khối kính ngọc đó được cắt ra từ một khối, mới có thể nhận được tin tức, còn những khối khác thì không liên quan. Bây giờ nghĩ lại thì cũng là do kính ngọc được sinh ra rất ít, đồng thời bản thân chúng cũng không quá lớn. Nguyên nhân là như vậy, công năng của kính ngọc sẽ có chút "gân gà", nên không được triều đình coi trọng. Khánh Ngôn lại hỏi thêm về tình hình khai thác quặng Bí Ngân ở huyện Tiên Cư rồi để An Cường rời đi.
Kinh đô, Trấn Phủ Ti. Thư của Khánh Ngôn lúc này đã xuất hiện trên bàn của Tô Đàn.
"Ngươi nói xem, hắn sẽ mang đến cho ta bất ngờ gì đây?" Tô Đàn gõ gõ lên lá thư đặt trước bàn, mỉm cười nói.
Tô Đàn ngồi trước bàn, cẩn thận nhấp ngụm trà vào cổ họng, mà xung quanh hắn thì không có ai, tựa như hắn đang tự hỏi tự trả lời.
"Ít nhất thì hắn sẽ không làm ngươi thất vọng đâu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận