Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 387: Được trời ưu ái Tiên Tri tộc

Khánh Ngôn vừa thốt ra những lời này, cả hiện trường lập tức chìm vào im lặng.
Ba người phe Đại Ngô đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm Khánh Ngôn như nhìn một con quái vật.
Ánh mắt của ba người khiến Khánh Ngôn không nhịn được gãi đầu, quay sang hỏi Ngũ Ưu:
“Ta hỏi vậy có phải quá trực tiếp rồi không?”
Ngũ Ưu nhẹ gật đầu, đáp: "Có chút."
Khóe miệng ba người có chút run rẩy. Các ngươi xác định là chỉ "có một chút"? Câu hỏi của ngươi trực tiếp làm cho ba người câm nín, hai người các ngươi thật là quá mạo muội a?
Cảm nhận được sự mạo muội của mình, Khánh Ngôn vội vàng chữa cháy:
“Các ngươi cũng biết đấy, ta đến đây là để điều tra vụ án này, đương nhiên ta muốn hiểu rõ hơn nguyên nhân và hậu quả của nó. Như vậy sẽ có thể trợ giúp rất nhiều cho việc điều tra phá án của ta.”
Nghe Khánh Ngôn nói, ba người nhất thời rơi vào trầm mặc.
Chuyện này, đúng như Khánh Ngôn vừa nói. Mục đích chuyến này của hắn vốn là để điều tra phá án, những chuyện này coi như bây giờ không nói cho Khánh Ngôn, thì đến Ngô đô hắn vẫn sẽ biết. Chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Nhưng tình hình trước mắt, bọn họ cũng sợ sau khi Khánh Ngôn biết chuyện sẽ làm lộ tin tức.
Nếu Khánh Ngôn làm lộ tin tức, Đại Tề lại dựa vào đó mà làm khó dễ thì bọn họ sẽ hoàn toàn rơi vào thế bị động. Tình huống trước mắt không phải do Hạ Lạc không tin Khánh Ngôn, mà là do lập trường khác biệt.
Cuối cùng, sau một hồi suy nghĩ cân nhắc, Hạ Lạc quyết định nói cho Khánh Ngôn chuyện này:
"Khánh Ngôn đại nhân, chắc ngươi cũng biết, cách thức tuyển chọn người kế vị hoàng vị của Đại Ngô triều chúng ta tương tự như 'nuôi cổ'. Tất cả người trong hoàng tộc đều có cơ hội."
Nói đến đây, Hạ Lạc dừng lại một chút rồi tiếp tục:
"Cũng chính vì như thế mà phần lớn các hoàng tử đều sẽ biết chuyện này từ nhỏ, nên họ cũng sẽ dốc sức trau dồi bản thân. Loại hoàng tử chỉ biết ăn chơi hưởng lạc chỉ là thiểu số. Trong tình hình này, muốn đưa ra một câu trả lời chắc chắn rõ ràng cụ thể cho ngươi có vẻ hơi khó."
Nghe Hạ Lạc, Khánh Ngôn sờ cằm suy tư. Theo như Hạ Lạc nói, vì cấu trúc kế vị đặc biệt của Đại Ngô, mỗi một thành viên hoàng thất đều có khả năng kế vị. Nói cách khác, tất cả hoàng tử đều có thể là hung thủ.
Trong tình hình này, không thể chỉ nhìn vào ba người là thái tử, tam hoàng tử, thất hoàng tử mà thôi. Bên dưới cánh của ba người đó cũng có những kẻ lòng lang dạ thú. Chỉ là trước mắt bọn chúng đều lựa chọn che giấu, đợi đến thời cơ thích hợp thì hành động.
Nhìn vậy xem ra, Hạ Lạc bọn họ thật sự không giúp được gì cho hắn. Tình hình hiện tại, Khánh Ngôn chỉ có thể đi từng bước xem xét tình hình. Đã đến đây rồi thì Khánh Ngôn vẫn phải hỏi những câu hỏi cần hỏi. Dù sao thì phòng ngừa trước vẫn tốt hơn.
Sau một hồi nói chuyện, Khánh Ngôn đứng dậy rời đi.
Trở về khách sạn, Khánh Ngôn ngồi vào bàn, rót cho mình một tách trà nóng rồi bắt đầu suy nghĩ.
Khánh Ngôn có một thói quen, mỗi khi trải qua một loạt sự việc, hắn đều sẽ tìm thời gian để tổng kết lại. Đến giờ, đội sứ đoàn đã gặp hai lần ám sát và một lần hãm hại. Hiển nhiên, vẫn có rất nhiều người không muốn hắn đến Đại Ngô. Những người này, ở cả hai phía đều có. Nhưng chuyện đi hay không đi không phải do hắn quyết định. Nếu không đoán sai thì tối nay hắn sẽ nhận được tin tức từ phủ Thân vương.
Ngay khi Khánh Ngôn đang suy tư, có tiếng gõ cửa. Mở cửa ra thì Bạch Thanh Dịch từ ngoài cửa đi vào.
"Vừa rồi phủ Thân vương truyền tin đến, sáng mai bên Đại Ngô sẽ phái người đến đây đưa Hoàng Phủ Kiêu trở về, rồi đón phái đoàn Đại Tề về."
Nghe đối phương nói, Khánh Ngôn cười thầm trong bụng hai tiếng. Đúng là 'cẩu thí' đưa về, đón về, chẳng phải là trao đổi con tin sao? Còn nói nghe hay thế cơ chứ.
Đại Ngô vương triều, quận Tái Bắc.
Trong ngục, Hoàng Phủ Kiêu được người Đại Ngô cho thay một bộ quần áo coi như chỉnh tề. Đối mặt với vị quân thần Đại Tề này, người Đại Ngô không hề tỏ ra sợ hãi. Hiện giờ Hoàng Phủ Kiêu chỉ là một người thường đã bị phế bỏ tu vi võ thuật. Sau khi thay đồ xong, Hoàng Phủ Kiêu được đưa vào một gian phòng nhỏ. Rất nhanh, có người đẩy cửa bước vào. Nhìn rõ người đến, Hoàng Phủ Kiêu chỉ khẽ hừ một tiếng.
"Xem ra, tên nhãi kia đã dẫn người đến Túng Vân thành rồi nhỉ?" Hoàng Phủ Kiêu thản nhiên nói.
Quan Tinh Chấn không đáp lời, coi như ngầm thừa nhận.
"Sớm hơn hai ngày so với ta dự đoán, xem ra tên nhãi này quả thật là người có năng lực. Dùng hắn để đổi lấy một lão già sắp xuống lỗ như ta, thật là hành động không khôn ngoan cho lắm."
Nghe Hoàng Phủ Kiêu nói vậy, Quan Tinh Chấn vuốt râu dài cười nói: "Ngươi nghĩ vậy, nhưng hoàng thất Đại Tề không nghĩ thế. Thân phận của ngươi dù gì cũng là quân thần Đại Tề mà."
Nghe Quan Tinh Chấn nói, Hoàng Phủ Kiêu thở dài một tiếng: “Quân thần Đại Tề, khó mà nắm song quyền quân thần Đại Tề sao?”
"Dù sao thì lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, năng lực và danh vọng của ngươi vẫn còn. Chỉ cần ngươi về lại Đại Tề, nhất định sẽ lại được trọng dụng và lên cao hơn."
Nghe Quan Tinh Chấn nói, Hoàng Phủ Kiêu cau mày: "Ta về Đại Tề rồi thì hai nước nhất định sẽ khó tránh một trận chiến, ngươi là Các chủ Thiên Xu Các, thật sự có thể trơ mắt nhìn hai bên dùng bạo lực sao?"
Lúc này, biểu cảm trên mặt Quan Tinh Chấn đã thay đổi, không còn vẻ bình thản ung dung như trước: “Điềm gở đã xuất hiện, hai nước tất nhiên sẽ có một trận chiến. Ngươi, ta, đều là người trong cuộc nhưng không phải là người có thể thay đổi cục diện.”
Nghe vậy, Hoàng Phủ Kiêu cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa.
"Rốt cuộc ngươi đã nhìn thấy cái gì?" Hoàng Phủ Kiêu đột ngột đứng dậy, hai tay đập mạnh xuống bàn, gắt gao nhìn chằm chằm Quan Tinh Chấn đang ngồi phía bên kia.
Tiên Tri tộc là một tộc được trời ưu ái nhất, có thể nhìn trộm một góc tương lai. Vì thế, tộc này dù dân số thưa thớt nhưng lại rất mạnh. Đại Tề từ khi thành lập chưa từng được Tiên Tri tộc chiếu cố, còn Đại Ngô thì từ đầu đến cuối luôn có cường giả Tiên Tri tộc trấn giữ.
Trước đó, Đại Tề do Hoàng Phủ Kiêu dẫn đầu có thể nói là không có đối thủ. Việc Hoàng Phủ Kiêu rơi vào tay Đại Ngô cũng là do Quan Tinh Chấn bày kế. Tuy trận đại chiến lúc đó làm Đại Ngô mất một cường giả tam phẩm, nhưng việc mất đi Hoàng Phủ Kiêu, binh lính Đại Tề như mất đi một con hổ có nanh vuốt lợi hại. Điều này cũng cho Đại Ngô cơ hội nghỉ ngơi.
Rất nhanh sau đó, Đại Tề phát hiện rằng, sau khi mất đi quân thần Hoàng Phủ Kiêu, binh lính Đại Tề dù là về chỉ huy, chiến lực hay sĩ khí đều suy giảm. Về sau, khi giao chiến với quân đội Đại Ngô thì rất khó chiếm được ưu thế, thậm chí còn rơi vào thế yếu. Điều này khiến cho ý định xưng bá đại lục của Đại Tề như 'nước chảy về biển đông'.
Mà tất cả những điều này, chỉ vì cách cục mà Quan Tinh Chấn bày ra, đã thay đổi tất cả. Trong tình hình hiện tại, Quan Tinh Chấn lại nói bọn họ đều là người trong cuộc mà lại không thể thay đổi được gì, làm sao Hoàng Phủ Kiêu không thể kinh hãi cho được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận