Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 358: Ngươi luôn có lạc đàn thời điểm a?

Chương 358: Ngươi luôn có lúc lạc đàn đấy à?
Một cảnh này, ở bên trong mấy cái lều vải, diễn đi diễn lại. Lúc này, thân là một thành viên trong sứ đoàn Đại Ngô, Trang Chính, một tam phẩm võ giả duy nhất, đang hướng về phía lều vải của mình mà đi đến. Khi hắn còn cách lều vải chưa đầy ba thước, lông mày lập tức nhíu lại. Chân Trang Chính không hề dừng lại, vẫn tốc độ như cũ mà tiến về phía lều vải. Ngay trước khi bước vào lều, hai bàn tay to như quạt hương bồ của hắn chộp mạnh sang hai bên trướng bồng. Thấy bàn tay to đang duỗi ra, hai tên sát thủ trong trướng bồng bỗng thấy không ổn. Vừa định bỏ chạy, chúng phát hiện hai tay Trang Chính đã tóm chặt lấy cổ mình. Không đợi chúng kịp phản ứng, Trang Chính đã vặn gãy cổ hai người.
“Có địch nhân! Tất cả không được vào lều!” Trang Chính gầm lên giận dữ, lập tức mấy chục võ giả của sứ đoàn phản ứng lại ngay, vội vàng đứng dậy, rút vũ khí bên hông, chuẩn bị nghênh chiến. Mấy người ở trong lều vì không có bố trí phục kích, không gặp sát thủ cũng chạy ra khỏi lều. Ngay sau đó, một cái lều ở giữa nổ tung ầm vang. Một luồng lĩnh vực chi lực cường đại liền ập đến phía sứ đoàn Đại Ngô. Trong chớp mắt, lĩnh vực chi lực bao phủ toàn bộ sứ đoàn Đại Ngô, khiến ai nấy đều cảm thấy nghẹn thở như bị dìm dưới nước. Ngay trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Trang Chính cuốn theo thuộc tính thổ hoàng sắc, hung hăng đụng vào luồng thuộc tính chi lực của đối phương. Lúc này, Trang Chính đứng chắn trước mọi người sứ đoàn Đại Ngô, hai luồng lĩnh vực chi lực điên cuồng va chạm vào nhau.
“Lùi lại ba mươi trượng!” Trang Chính trầm giọng quát. Nghe vậy, mọi người không chút do dự, một tứ phẩm võ giả đứng cạnh Hạ Lạc có trách nhiệm bảo vệ hắn liền kéo cổ áo Hạ Lạc, vội vã chạy về phía một bên. Lúc này, Hạ Lạc đã sợ đến toát mồ hôi lạnh. Bởi vì, vừa rồi cái lều có tam phẩm võ giả của đối phương, chính là cái lều mà hắn đã chủ trương chọn. Nếu không phải hắn còn đang mải nghĩ, tại sao mấy ngày nay mình lại gặp xui xẻo như vậy, nên không vội trở về lều ngủ thì lúc này hắn đã thành một cái xác rồi. Nghĩ lại những khổ sở mình đã chịu mấy ngày trước thì có là gì. Hạ Lạc nghĩ như vậy, không biết rằng lần này bọn họ lại đang thay Khánh Ngôn gánh họa. Khi đám sát thủ này hành động đã có chân dung của đám người Khánh Ngôn, để chúng dựa vào chân dung mà tìm kiếm mục tiêu. Thoạt nhìn không có vấn đề gì, nhưng vấn đề nằm ở thao tác của Khánh Ngôn. Vì để tránh việc Hạ Tử Khiên gặp xui xẻo ảnh hưởng tới sứ đoàn Đại Tề, Khánh Ngôn đã cho lều của hắn gần với sứ đoàn Đại Ngô. Đúng lúc chúng đang so sánh chân dung, chúng lại thấy Lâm Bi và Hạ Tử Khiên đang ngồi trước đống lửa. Đúng người cần giết. Nhưng vì kiêng kị thực lực của Lâm Bi, cũng sợ đánh rắn động cỏ, chúng bèn vòng sang phía bên kia sứ đoàn Đại Ngô mà xâm nhập. Chính vì cái vòng tránh nhẹ này đã giúp Khánh Ngôn thoát nạn còn sứ đoàn Đại Ngô thì gặp tai bay vạ gió. Có thể nói, Hạ Tử Khiên vô tình đã cứu cả sứ đoàn Đại Tề....
Lúc này, Trang Chính đang kịch chiến với một tam phẩm võ giả trong tay. Lĩnh vực của tên áo đen kia, dưới sự điều khiển của nguyên lực, trực tiếp dấy lên những đợt sóng lớn ngập trời. Quy mô sóng lớn không ngừng tăng lên. Trong nháy mắt, trong lĩnh vực của tên áo đen hình thành những đợt sóng lớn cao trăm mét rộng mấy chục trượng, hung hăng đánh về phía sứ đoàn Đại Ngô. Thấy sóng lớn cuốn đến, mặt Trang Chính trở nên nghiêm trọng. Trang Chính khom người, đặt tay lên mặt đất. Dưới sự dẫn dắt của lĩnh vực chi lực, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Trong nháy mắt, mặt đất nứt toác, bùn đất bay lên không trung dưới sự khống chế của lĩnh vực chi lực của Trang Chính. “Băng, băng, băng...” Tiếng mặt đất nổ tung vang lên không ngớt. Vô số vụn đất đá bay lên trời, ngưng tụ lại thành một bức tường đất lớn che chắn sau lưng sứ đoàn. Rất nhanh, dưới sự điều khiển của Trang Chính, một bức tường đất không thể phá vỡ được hình thành, dùng để chống đỡ sự xung kích của tên áo đen. Ngay lúc bức tường đất ngưng thực cũng là lúc sóng lớn ập xuống, đánh mạnh vào sứ đoàn Đại Ngô.
Giao thủ giữa hai người không ảnh hưởng đến cuộc chiến đấu của những người khác. Thực lực của mười mấy sát thủ đều không hề tầm thường. Dưới sự sát phạt của đám người áo đen, võ giả trong sứ đoàn Đại Ngô liên tục bại lui. Rất nhanh, lại có bảy tám người bị đám người áo đen ám sát ngay tại chỗ. Mà những võ giả trong sứ đoàn Đại Ngô chỉ còn lại mười mấy người, đang cố gắng chống đỡ, cuộc chiến không thể nói là không khốc liệt.
Ở một bên khác, lúc trụ sở Đại Ngô nổ ra giao chiến, đám người Khánh Ngôn cũng đã nghe thấy động tĩnh, tất cả đều hướng phía sứ đoàn Đại Ngô mà nhìn. Lúc này, Khánh Ngôn không có ý định tiến đến chi viện ngay, mà là chờ đợi. Quả nhiên, rất nhanh Lâm Bi đã cưỡi ngựa trở về. Lúc sứ đoàn Đại Ngô nổ ra giao chiến, hắn vẫn chưa rời đi. Chờ khi có tiếng động lớn thì Lâm Bi và đồng đội đã ở một khoảng cách khá xa nên không bị tác động. Hắn quan sát tình hình một lát rồi nhanh chóng cưỡi ngựa đến chỗ của Khánh Ngôn. Lâm Bi không kịp nhảy xuống ngựa, trực tiếp từ trên lưng ngựa nhảy xuống. Ai ngờ, khi vừa chạm đất, chân hắn không đứng vững, thân người ngửa ra sau ngã chổng vó. Khi đang nằm trên đất, còn đang ngơ ngác không hiểu vì sao mình lại ngã thì hắn nhìn thấy Hạ Tử Khiên không biết từ lúc nào đã đi cùng với mình đến.
"Ta nói sao mình lại té ngã, hóa ra là tại ngươi." Lâm Bi vừa nghĩ vừa không kìm được khóe miệng giật giật.
Đám người Khánh Ngôn cứ thế mà nhìn, không có ý định đỡ hắn. Còn Hạ Tử Khiên thì gãi đầu quan sát Lâm Bi nói: "Đại ca, huynh làm cái gì vậy, ngã thì mau đứng dậy đi chứ."
Nghe Hạ Tử Khiên nói vậy, Lâm Bi mới giật mình. "Nếu ngươi biết ta ngã thì sao ngươi không đến đỡ ta?"
Lúc này Hạ Tử Khiên mới nhận ra, vội vàng đưa tay ra định kéo Lâm Bi dậy. Ai ngờ đâu, chân hắn cũng bị trượt, trực tiếp ngã xuống, cả đầu đập mạnh vào bụng của Lâm Bi. Không kịp đề phòng, Lâm Bi bị trúng một đòn đau điếng, hai tay hai chân giơ lên, đầu thì đỏ bừng lên do va chạm. Lúc này Lâm Bi cảm thấy như mình sắp rời xa thế giới tươi đẹp này một chút rồi. Trái lại, đám người Khánh Ngôn đã cười phá lên thành một đoàn. Ngay cả Bạch Thanh Dịch là người rất ít khi cười cũng không nhịn được lấy tay che miệng, để phòng cười ra tiếng. Ngay cả người luôn nghiêm túc như Ngũ Ưu cũng muốn cố gắng để kìm nén khóe miệng đang cố vểnh lên.
“Hạ Tử Khiên, ngươi luôn có lúc lạc đàn đấy à? Xem ta có chơi chết ngươi không.” Lâm Bi đỏ bừng mặt nằm trên đất, thốt ra một câu như vậy. Người gây ra họa, Hạ Tử Khiên, cũng vung một câu đáp trả lại: “Ta đi giúp sứ đoàn Đại Ngô trước, mọi người cũng mau đến đây.” Sau đó, liền chạy trốn nhanh như chớp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận