Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 58: Bạch Thanh Dịch

"Chương 58: Bạch Thanh Dịch
Li Lăng công chúa cười giả tạo."Cửu ca, làm sao vậy? Khánh Ngôn đem ngươi đày vào lãnh cung rồi à?" Nghe vậy, Hà Viêm nhíu mày."Chẳng phải đã bảo ngươi không nên tùy tiện xuất cung sao? Sao ngươi lại ra ngoài?" Nhìn Hà Viêm vụng về lảng sang chuyện khác, Li Lăng công chúa nhịn không được tặc lưỡi nói: "Tặc tặc, đường đường thế tử, thế mà bị một tên Cẩm Y Vệ bé nhỏ nắm thóp, cái đó còn ra dáng thế tử hoàng thất gì." Hà Viêm nhẫn nại đáp: "Ngươi còn chuyện gì không, không có việc gì thì về cung đi, ta còn phải đi tuần tra đây." Thấy Hà Viêm có chút tức giận, Li Lăng công chúa cũng không dám tiếp tục tìm đường chết."Cửu ca, vì sao ngươi nhất định phải ở lại Cẩm Y Vệ chứ? Còn thường xuyên bị Khánh Ngôn bắt nạt nữa." Hà Viêm từ tốn nói: "Cuộc sống này rất thú vị không phải sao? Nếu như ta tiếp tục làm thế tử, ta chỉ cần liếc mắt liền có thể thấy hết cả cuộc đời mình, điều đó còn gì thú vị nữa chứ." Nghe vậy, Li Lăng công chúa cũng trầm tư. Đúng vậy, nếu như nàng tiếp tục sống ở Hoàng thành, qua vài năm, phụ vương sẽ gả nàng cho một vị công tử quyền quý trong kinh. Cuộc đời nàng chỉ cần nhìn là thấy trước được, tuy nói sẽ không bị ức hiếp, nhưng cuộc sống như thế quá mức nhàm chán."Thôi được rồi, không có gì thì ngươi hồi cung đi, ta phải ra ngoài tuần tra." Hà Viêm biết, Khánh Ngôn đem mình phơi ở đây, chỉ là để thỏa mãn sở thích ác ý của hắn thôi. Li Lăng công chúa vội vàng kéo tay hắn lại, "Cửu ca, ngươi nghĩ cách đi, ta cũng muốn cùng các ngươi cùng nhau tra án." Nhìn bộ dạng làm nũng của Li Lăng công chúa, Hà Viêm đành phải đáp ứng. Nghĩ đến, vụ án lần này ở trong cung, không có gì nguy hiểm lắm, cũng cứ chiều theo ý nàng. "Nói trước, ngươi không được tự tiện hành động, tất cả phải nghe ta sắp xếp, hiểu chưa?" Li Lăng công chúa nghe vậy, nũng nịu nói: "Biết rồi, ta biết Cửu ca tốt với ta nhất mà." Vừa nói, vừa nắm lấy tay Hà Viêm, lắc lắc. Đúng lúc này, Chu Thanh đẩy cửa vào, không gian bỗng im lặng. Chu Thanh thấy Hà Viêm đang bị một vị tiểu lại viên mặt mày thanh tú kéo tay, trên mặt Hà Viêm còn mang theo vẻ nuông chiều. Chu Thanh cảm thấy tam quan của mình chịu phải một cú sốc chưa từng có."Ta không thấy gì hết, các ngươi cứ tiếp tục..." Nói xong, Chu Thanh lùi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại. "Lão Chu..." Khi Hà Viêm định lên tiếng gọi người thì Chu Thanh đã không còn bóng dáng. Hà Viêm đưa tay lên trán, lần này hiểu lầm lớn rồi, hắn hiện tại chẳng khác nào bùn rơi vào đáy quần, không phải bẩn cũng thành bẩn. Hà Viêm bất lực liếc nhìn Li Lăng công chúa. "Hồi cung đi thôi, lát nữa ta sẽ phái người báo cho ngươi, dạo này đừng tới Trấn Phủ Ti." Trước mắt, hắn có việc quan trọng hơn phải làm. Nếu không thể bắt Chu Thanh giữ kín miệng, hắn cũng chỉ có thể giết Chu Thanh bịt đầu mối, nếu hắn có thể đánh thắng Chu Thanh. Còn ở phía khác, Khánh Ngôn và hai người khác, theo tiểu thái giám đến địa lao trong hoàng thành. Vừa vào địa lao, chỉ nghe thấy tiếng thét chói tai của nữ nhân cùng tiếng roi quất vào thân thể."Ngươi có nói không, không nói hôm nay ta đánh chết ngươi." Vừa nói, một người đàn ông trung niên mặc đồ đen cầm roi, liên tục quất vào người một nữ nhân đang thu mình ở góc tường. Khánh Ngôn cau mày, nhìn trang phục của người kia, là người của Hình bộ. Khánh Ngôn vừa định mở miệng ngăn lại, thì một giọng nói vang lên, nhanh hơn hắn một bước. "Được rồi đấy, nàng không nhớ ra thì là không nhớ ra được, ngươi ép hỏi thế nào cũng vô ích thôi." Hai người cung nữ bị giam chung một phòng, giọng nói trầm thấp kia phát ra từ đó. Viên bổ đầu của Hình bộ dừng roi lại, cười nhạo nói. "Ngươi là một tù nhân, có tư cách gì ra lệnh cho ta, cho dù ta đánh chết các nàng thì cũng liên quan gì đến ngươi?" Tổng bổ đầu của Hình bộ đang tạo áp lực, bắt hắn phải có được tin tức từ miệng hai người này. Nhưng đến giờ hắn vẫn chưa có tiến triển gì, khiến hắn vô cùng tức giận. Ngay lúc này, một kẻ đầu xanh lại dám xía vào việc của hắn, đương nhiên hắn sẽ không cho kẻ đó sắc mặt tốt. "Ngươi chỉ giỏi bắt nạt mấy kẻ tiểu nhân vật này thôi, trước mặt những người lớn, ngươi chẳng khác nào một con chó xù mặc quần áo." Vừa nói, Bạch Thanh Dịch rút từ đám cỏ dại dưới chân một cọng cỏ ngậm lên miệng, dựa vào tường, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn viên bổ đầu Hình bộ. Mục đích của Bạch Thanh Dịch là muốn chọc tức tên bổ đầu, để hai người cung nữ kia không bị đánh đập nữa. Vừa dứt lời, tên bổ đầu quả nhiên quay sang phía Bạch Thanh Dịch."Mẹ nó, có mặt mũi mà không biết điều." Nói xong, tên bổ đầu vung roi trong tay, cách hàng rào quất về phía Bạch Thanh Dịch. Nhìn chiếc roi quất tới mình, Bạch Thanh Dịch thậm chí còn không thèm nháy mắt, trước khi roi quất trúng người, hắn đã nắm được nó trong tay. Thấy vậy, tên bổ đầu hoảng sợ, định rút roi về thì phát hiện nó không nhúc nhích. "Không hay rồi!" Ngay khi vừa định buông tay, Bạch Thanh Dịch đã kéo mạnh roi, tên bổ đầu bị kéo bay thẳng về phía hàng rào. Trong chớp mắt, tên bổ đầu bị Bạch Thanh Dịch lôi qua hàng rào, nắm chặt tóc, giống như muốn trả thù, đập đầu hắn vào nền gạch xanh bên dưới địa lao. Rồi lại lật tay một cái, túm lấy cổ hắn, chỉ cần dùng lực một chút là có thể bẻ gãy cổ tên bổ đầu kia. Mạnh thật! Khánh Ngôn tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, lập tức cảm thấy đã tìm được mục tiêu. Sức chiến đấu bạo trần này, nhan sắc có chút thua kém mình, cộng thêm tính cách chính nghĩa bùng nổ, đây chính là hình mẫu lý tưởng mà mình mong muốn. Hai viên bộ khoái cùng đi địa lao, thấy vậy không dám tiến lên, nói với các ngục tốt canh giữ địa lao: "Tên tặc này hành hung, sao các ngươi còn chưa mau bắt hắn lại." Nghe vậy, các ngục tốt nhìn về phía Bạch Thanh Dịch, chỉ thấy Bạch Thanh Dịch đảo mắt qua một lượt. Các ngục tốt đồng loạt thu ánh mắt lại, nhìn về chỗ khác. Trong lòng lẩm bẩm, ta không nghe thấy gì, cũng không nhìn thấy gì hết. Khánh Ngôn thấy được sức uy hiếp của đối phương, lại càng thêm vui vẻ. Cảm thấy mình cần thiết phải kết giao với hắn, người vừa đẹp trai, tam quan đúng đắn, vừa có tinh thần chính nghĩa bùng nổ, chắc chắn không phải là người xấu. Đừng nói đây là hội chứng cuồng trai đẹp, đây là đạo lý mà hắn đúc kết từ xã hội học mà ra. "Các ngươi hỏi xong rồi thì nhanh lên đi, đến lượt chúng ta." Khánh Ngôn gọi về phía Bạch Thanh Dịch. Tên bổ đầu kia nước mắt sắp trào ra, cứu tinh đến rồi. Bạch Thanh Dịch nhíu mày, những người này thật là phiền phức. Khánh Ngôn nhoẻn miệng cười, nở một nụ cười mà hắn cho là thân thiện. "Vị huynh đệ này, hay là ngươi thả người này ra trước, ta vào hỏi mấy người các nàng vài câu, ta cam đoan không tổn thương họ, hỏi xong ta liền đi." Bạch Thanh Dịch có chút do dự, dù sao hiện tại hắn vẫn là tù nhân, nếu thật giết hắn thì sẽ bị thêm tội. Như vậy thì nhất định khó tránh khỏi kết cục bị chém đầu ở Thái Thị Khẩu. Suy nghĩ hồi lâu, Bạch Thanh Dịch buông lỏng tay ra."Cút đi, đừng để ta gặp lại ngươi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận