Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 346: Học tập xử án

Chương 346: Học tập xử án
Chỉ thấy Quan Tinh Dương mặt đầy kinh ngạc nhìn về phía Hạ Lạc.
"Ngươi gọi hắn là đại nhân?"
Quan Tinh Dương hỏi Hạ Lạc.
Hạ Lạc nhìn thiếu niên có chút quen mặt, vẻ mặt khó hiểu nói:
"Có gì không thể?"
"Các ngươi là đội ngũ gì vậy, muốn đi đâu?"
Quan Tinh Dương như có cả vạn câu hỏi vì sao, không ngừng đặt câu hỏi.
Nhìn thiếu niên mười một mười hai tuổi trước mặt, dùng ngữ khí hống hách nói chuyện với mình, lập tức có chút không kiên nhẫn, định mở miệng quát lớn.
Nhưng nhìn thần thái đối phương, cùng tướng mạo quen mắt.
Cuối cùng, Hạ Lạc vẫn nhịn tính tình giải thích:
"Chúng ta là đội ngũ sứ đoàn đến Đại Ngô, chuyến này chúng ta muốn đến quốc đô Đại Ngô."
Nghe vậy, khóe miệng Quan Tinh Dương nở một nụ cười cứng nhắc.
Nhưng mà, hắn vẫn quyết định hỏi cho ra ngọn ngành:
"Khánh Ngôn đại nhân ngươi nói, có phải là tiểu kỳ Cẩm Y Vệ Khánh Ngôn ở kinh đô?"
Nghe Quan Tinh Dương nói vậy, Hạ Lạc lắc đầu.
Thấy Hạ Lạc lắc đầu, Quan Tinh Dương thở dài một hơi, nghĩ thầm:
"Sao có thể trùng hợp vậy được, tùy tiện gặp một nhóm người, liền có thể gặp nhân vật trong truyền thuyết."
Chưa kịp để Quan Tinh Dương thả lỏng, Hạ Lạc nói tiếp:
"Bây giờ hắn không còn là tiểu kỳ nữa, đã thăng làm Bách hộ, trong thời gian ngắn mà từ Cẩm Y Vệ bình thường thăng lên Bách hộ, Khánh Ngôn đại nhân thật sự là tuổi trẻ tài cao."
Lúc này, Hạ Lạc không quên tâng bốc Khánh Ngôn mấy câu.
Ban ngày mấy người Khánh Ngôn đã thể hiện thực lực khiến Hạ Lạc rất rung động.
Lần này Hạ Lạc muốn bình an trở về Ngô đô, chắc chắn không thể thiếu sự bảo hộ của Khánh Ngôn.
Lúc này, Quan Tinh Dương đã bắt đầu chửi thầm trong lòng.
Hiện tại Quan Tinh Dương đang rất xấu hổ, mặt trắng nõn cũng chợt ửng đỏ.
Nhìn Quan Tinh Dương mặt đỏ bừng, Hạ Lạc nghi hoặc hỏi:
"Hai đứa nhỏ này từ đâu tới? Sao nhìn có vẻ quen thế?"
Nghe Hạ Lạc nói vậy, Khánh Ngôn giật mình, nhìn Hạ Lạc.
"Ngươi biết chúng?"
Hạ Lạc lộ vẻ nghi ngờ, không dám chắc nói: "Có hơi quen, nhưng lâu rồi, không nhớ rõ lắm."
Khánh Ngôn chỉ hai anh em, "Anh trai tên là Quan Tinh Dương, em gái tên là Quan Tinh Nguyệt."
Nghe Khánh Ngôn nói tên, Hạ Lạc lập tức kinh hãi.
"Quan Tinh...hai vị là cháu trai và tôn nữ của Quan Tinh Chấn đại nhân!"
Lúc này, biểu hiện trên mặt Hạ Lạc khi nhìn hai tỷ đệ, cứ như đang nhìn thấy tổ tông.
"Sao hai vị lại xuất hiện ở đây?" Hạ Lạc cung kính hỏi.
"Ta cùng ông nội đến kinh đô Đại Tề có việc, bị lạc ông, ta bị kẻ xấu bắt, là Khánh Ngôn cứu ta ra."
Lời này vừa nói ra, khóe miệng Khánh Ngôn không nhịn được giật giật.
Không biết đứa nhỏ này học theo ai, nói dối thật đúng là há miệng liền ra.
Chẳng phải do nó chạy trốn khỏi nhà rồi bị bọn buôn người bắt đi sao?
Sau khi hỏi han hai tỷ đệ vài vấn đề, Hạ Lạc liền nhìn Khánh Ngôn, khom người thi lễ nói:
"Khánh Ngôn đại nhân, không biết ngài quen biết hai tỷ đệ như thế nào, có thể tiết lộ cho hạ quan một hai được không?"
Khánh Ngôn nhìn vẻ cẩn thận của đối phương, liền đoán được thân phận Quan Tinh Chấn tuyệt đối không đơn giản.
"Nhặt được."
Khánh Ngôn thản nhiên nói.
"Nhặt được?!"
Hạ Lạc lộ vẻ kinh ngạc, không thể tin được lời Khánh Ngôn nói.
Tuy nói hai đội cùng đến Đại Ngô, nhưng để giảm bớt phiền toái không cần thiết, lúc nghỉ ngơi hai bên vẫn tách nhau.
Cho nên, lúc Khánh Ngôn mang Quan Tinh Nguyệt về, Hạ Lạc cũng không rõ.
Sau khi Khánh Ngôn không ngại phiền phức giải thích toàn bộ sự việc cho Hạ Lạc nghe, Hạ Lạc lúc này mới lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
"Khánh Ngôn đại nhân, hành động lần này ngài cứu hai anh em, thật là một chuyện tốt, sau này chắc chắn sẽ được báo đáp, thật đáng mừng." Hạ Lạc vui vẻ nói.
Khánh Ngôn nhíu mày, càng lúc càng tò mò về thân phận địa vị của Quan Tinh Chấn ở Đại Ngô vương triều.
Từ lời của Hạ Lạc, không khó nghe ra, thân phận của Quan Tinh Chấn ít nhất cũng phải ở cấp bậc Tam công.
Huống chi, riêng thủ đoạn thần tiên của Quan Tinh Chấn, ở Đại Ngô chắc chắn sẽ được trọng dụng.
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, Quan Tinh Dương đã thoát khỏi xấu hổ.
Quan Tinh Dương đi tới trước mặt hai người, ánh mắt Quan Tinh Dương nhìn về phía Hạ Lạc.
Người sau nhìn thấy ánh mắt của đối phương, lập tức hiểu ra.
"Khánh Ngôn đại nhân, ta bên kia còn có chút việc phải xử lý, sau này sẽ đến làm phiền."
Nói xong, Hạ Lạc di chuyển đôi chân ngắn, vèo một cái liền rời đi.
Liếc mắt nhìn hướng Hạ Lạc rời đi, chợt quay sang Quan Tinh Dương.
"Tìm ta có chuyện gì?"
Quan Tinh Dương mím môi, lấy hết dũng khí nói: "Ngươi có thể thu ta làm đồ đệ không?"
"Bái ta làm thầy? Võ đạo của ta cũng không cao, với thân phận của ngươi, muốn tìm sư phụ lợi hại hơn ta không phải là chuyện khó."
Nghe Khánh Ngôn nói vậy, Quan Tinh Dương vội vàng giải thích.
"Ta muốn học từ ngươi không phải võ đạo, mà là học cách xử án."
Nghe Quan Tinh Dương nói vậy, Khánh Ngôn lắc đầu.
"Xử án rất coi trọng thiên phú và kinh nghiệm, đó là quá trình học tập rất khô khan, không thích hợp với ngươi."
Đúng như Khánh Ngôn nói, phá án không phải chuyện muốn học là có thể học.
Kiếp trước có trường lớp, có thể học một cách hệ thống, còn có các loại công cụ hỗ trợ, lại thêm có án lệ tiền bối để tham khảo.
Vậy mà để làm một cảnh sát trinh thám giỏi vẫn cần phải học hỏi không ngừng.
Huống chi, trong bối cảnh này, chỉ dựa vào chi tiết và kinh nghiệm, ngay cả Khánh Ngôn cũng thường gặp vấn đề khiến đau đầu không thôi.
Nghe Khánh Ngôn nói vậy, ánh mắt Quan Tinh Dương càng thêm kiên định, cũng không vì Khánh Ngôn từ chối mà nản lòng.
"Không sao, ta có thể học."
Nghe Quan Tinh Dương nói vậy, Khánh Ngôn trong lòng tán thưởng.
Nếu hài tử kiếp trước được như nó, thì đã không có nhiều "hùng hài tử" như vậy.
Khánh Ngôn suy nghĩ một lúc, nhìn trên nhìn dưới Quan Tinh Dương.
Tướng mạo Quan Tinh Dương cực kỳ thanh tú.
Cùng Quan Tinh Nguyệt, có đôi mắt màu tím, phối hợp với ngũ quan lập thể.
Nghĩ, Quan Tinh Dương lớn lên, có lẽ sẽ làm mê đảo vô số thiếu nữ, thiếu phụ, thậm chí cả thiếu nãi.
Khánh Ngôn trầm mặc một lát, rồi hỏi:
"Vì sao ngươi muốn học cách xử án?"
Dù sao, Khánh Ngôn cũng lo Quan Tinh Dương chỉ là nhất thời bốc đồng, nghe được chuyện hào hùng của Khánh Ngôn, liền muốn thành thần thám xử án như thần.
Nếu vậy, Khánh Ngôn sẽ khuyên cậu ta sớm từ bỏ ý định.
Quan Tinh Dương không trả lời câu hỏi của Khánh Ngôn mà nhìn Quan Tinh Nguyệt ở cách đó không xa.
Thấy em gái mình không chú ý tới bên này, liền kéo Khánh Ngôn sang một bên.
Đi đến chỗ yên tĩnh, Quan Tinh Dương lúc này mới lấy dũng khí nói:
"Ta muốn tìm ra chân tướng cái chết của cha mẹ ta năm xưa."
Nghe vậy, con ngươi Khánh Ngôn cũng theo đó kịch liệt co lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận