Trùng Sinh Đại Tề, Ta Nhiều Lần Phá Kỳ Án

Chương 260: Cường giả ước hẹn

Chương 260: Ước hẹn của kẻ mạnh
Khánh Ngôn vừa mở miệng, trực tiếp phá tan bầu không khí căng thẳng như dây cung ở hiện trường. Còn Vương Thiên Thư, người bị chỉ trích, thì mặt mày xanh mét, công sức xây dựng hình tượng trước mặt mọi người nháy mắt tan thành mây khói.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Khánh Ngôn. Trong đó không ít người nhịn không được nuốt nước miếng một cái, cảm thán sự gan dạ của Khánh Ngôn. Người này gan thật lớn, dám chỉ trích một Nhị phẩm võ giả, không biết rốt cuộc là có hậu thuẫn cứng rắn hay là cảm thấy mạng mình quá cứng rắn. Phải biết, với thực lực của Nhị phẩm võ giả, cho dù người của hoàng thất Đại Tề thấy cũng phải nhường nhịn ba phần.
Còn đương sự Khánh Ngôn, khi bị mọi người nhìn chằm chằm thì phát giác sự khác thường, ánh mắt nhìn sang hai người bên cạnh, ném ánh mắt chất vấn. Đúng lúc Vương Thiên Thư đang nghĩ xem nên vãn hồi thể diện thế nào, thì người áo đen đối diện lại dẫn đầu phá vỡ cục diện bế tắc. Người áo đen dời mắt xuống, nhìn về phía Khánh Ngôn:
"Đã lâu không gặp, Khánh Ngôn."
Nghe đối phương nói, Khánh Ngôn cau mày. Vừa rồi, Hà Viêm đã truyền âm nói rõ ràng tình hình trước mắt cho hắn. Hơn nữa vừa rồi hắn cũng tự quan sát tình trạng cơ thể. Tuy nói sau khi nuốt đan dược vào, toàn thân hắn đều bị tội, nhưng sau khi tỉnh lại thì vết thương trên người hắn đã hoàn toàn hồi phục. Điều càng khiến hắn chấn động là, thực lực của hắn đã chính thức bước vào Ngũ phẩm.
Khánh Ngôn vừa nghĩ liền biết chắc là công lao của đan dược của Vương Thiên Thư, còn ngay vừa rồi khi mới tỉnh lại hắn đã lỡ lời với Vương Thiên Thư, rõ ràng là đã làm tổn thương người phe mình. Hiện giờ, Khánh Ngôn đang nghĩ xem làm sao để giải quyết tình huống này. Nghe đối phương nói, Khánh Ngôn nhíu mày. Hà Viêm nói với hắn, người áo đen kia là một Nhị phẩm võ giả, mà Khánh Ngôn cũng không nhận ra đối phương, vì sao đối phương lại nói với mình câu đã lâu không gặp?
"Ngươi biết ta?" Khánh Ngôn nghi hoặc nhìn người áo đen. Người áo đen cười ha ha: "Đương nhiên rồi, năm đó lúc ta gặp ngươi, ngươi còn đang quấn tã cơ mà."
Nghe đến câu này, Khánh Ngôn lập tức câm nín.
"Khá lắm, chưa nói tới chuyện ta có phải là Khánh Ngôn ngày xưa không, cho dù là vậy, ta cũng không có khả năng nhớ được người của thời điểm đó chứ? Ngươi nói cái rắm lâu ngày không gặp."
Ngay khi Khánh Ngôn đang không ngừng nhả rãnh trong lòng thì bỗng nhiên hắn nhìn thấy rõ một góc áo của đối phương đang phiêu động giữa không trung. Dù khoảng cách rất xa, Khánh Ngôn vẫn liếc mắt liền chú ý đến điểm bất thường trên góc áo của đối phương. Bởi vì, trên góc áo đó có thêu một con chim vũ yến đang kéo chiếc đuôi dài màu tím.
Thấy cảnh này, ánh mắt Khánh Ngôn đột nhiên lạnh xuống, giọng nói đột nhiên trở nên băng giá: "Ngươi là người của Đình Tiền Yến?"
Khi nói câu này, giọng nói của Khánh Ngôn lạnh như băng, đôi mắt lộ ra sát ý. Loại sát ý này khiến hắn không để ý đến hai người khác, mặc dù thực lực của hắn khác biệt một trời một vực so với hai người kia.
"Thông minh!" Người áo đen mang theo ý cười nói.
"Năm đó, là ngươi phái người diệt cả nhà ta sao?"
Nói đến đây, hai tay Khánh Ngôn nắm chặt, vì dùng sức quá mạnh, móng tay đâm sâu vào da thịt. Đối mặt với câu hỏi này của Khánh Ngôn, đối phương lại không trả lời mà chỉ lắc đầu.
"Vấn đề này ta không thể nói cho ngươi, ta vẫn mong ngươi tự mình tìm ra chân tướng."
Nghe đối phương trả lời lập lờ nước đôi, ánh mắt Khánh Ngôn càng thêm băng lãnh. Hắn không hề phẫn nộ với người trước mắt mà phần nhiều là tự trách. Khi chân tướng đang ở trước mặt, dù nó gần ngay gang tấc nhưng hắn lại không có bất cứ biện pháp nào đối phó với đối phương.
Trong lúc hai bên căng thẳng, một tiếng nổ lớn giữa không trung vang lên, một bóng người chợt bay đến. Chỉ thấy Lâm Đình Phương mở ra lĩnh vực, bay đến trước mặt Vương Thiên Thư. Lúc này, trong lĩnh vực của hắn có vài người đang bị trói chặt, vững vàng không nhúc nhích.
Thấy cảnh này, sắc mặt Hà Thừa Tuyên lập tức suy sụp. Người bị vây trong lĩnh vực của đối phương chính là Triệu Bình An, Hồng Đào và Cơ Nhai. Với tình thế hiện tại, Hà Thừa Tuyên tự biết đại sự đã hỏng.
Cùng lúc đó, từ phía xa truyền đến tiếng bước chân chỉnh tề, âm thanh đều đặn, từ xa vọng lại. Người đến chính là Cẩm Y Vệ do Lâm Dịch dẫn đầu. Xem ra cuộc nổi loạn ở phủ nha đã bị dẹp yên, nên họ mới đến thành Ủng tiếp viện.
Dù vậy, ánh mắt của Khánh Ngôn vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào người áo đen phía trên, không hề lay động chút nào. Còn người áo đen, sau khi nhìn thấy Lâm Đình Phương xuất hiện thì biết rõ kết cục lần này.
"Khánh Ngôn, làm tốt lắm, lần này ta rơi xuống thế hạ phong, chờ mong lần giao thủ tiếp theo của chúng ta." Người áo đen vung tay lên, Chu Duy phía dưới bị bàn tay lớn màu máu kia bắt đi. Sau đó, người áo đen mang theo hai người thoáng cái đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Đột nhiên, một âm thanh từ phía xa truyền đến:
"Khánh Ngôn, hãy giữ trạng thái phẫn nộ này của ngươi. Ta chờ ngươi với thân phận cường giả, đứng trước mặt ta. Đến lúc đó, ta sẽ nói cho ngươi biết chuyện cũ và những sự việc đã xảy ra đêm đó."
Nghe đối phương nói, những người ở đây đều vô cùng tò mò về chân tướng mà cường giả bí ẩn kia nhắc tới, và thân thế của Khánh Ngôn rốt cuộc là như thế nào. Rất nhanh sau đó, do Hoài Chinh Thân Vương bị trừng trị, những người của Đông Hoàng Vệ nhất thời mất hết ý chí chiến đấu, không hề chống cự liền bị Cẩm Y Vệ bắt giữ.
Không lâu sau, cảm xúc của Khánh Ngôn cũng đã bình tĩnh trở lại. Dù sao bí ẩn về thân thế đã đeo bám hắn mười mấy năm, cũng không phải là chuyện một sớm một chiều mà giải quyết được, trước mắt vẫn là nên giải quyết ổn thỏa chuyện trước mắt đã.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, mọi người tụ tập lại một chỗ thảo luận, duy chỉ có một người vẫn đứng ở một bên, có vẻ không an lòng. Lúc này Khánh Ngôn không cần phải che giấu nữa, lộ ra vẻ đẹp trai vốn có của mình.
Khánh Ngôn đi đến bên cạnh Lâm Bi, vỗ vỗ vai hắn. Hai người sóng vai đứng cạnh nhau.
"Mọi chuyện đã kết thúc hoàn hảo rồi, ngươi cũng không bị thương tổn gì, đến lúc đó chỉ cần cùng ta về kinh đô, ta tự nhiên sẽ đòi lại cho ngươi một phần công lao."
Theo Khánh Ngôn thấy thì công lao của Lâm Bi trong chuyện lần này ở Đông Hoàng Quận là không hề nhỏ. Chỉ cần Khánh Ngôn bẩm báo lại chi tiết sự tình, để hắn nhận chức quan nào đó là điều dễ dàng. Nhưng hiện tại bộ dạng của Lâm Bi khiến Khánh Ngôn có chút khó hiểu.
Lâm Bi lắc đầu, bất đắc dĩ cười nói: "Kinh đô... hay là không nên đi. Ta vẫn thích ở những nơi nhỏ, sống cuộc sống yên bình một chút."
Nói bóng gió thì kinh đô là nơi thị phi, một khi ở lâu thì khó tránh khỏi gặp chuyện rắc rối. Nghe đối phương nói vậy, Khánh Ngôn định khuyên đối phương thêm một chút. Sau đó, hắn nghĩ lại một chút liền từ bỏ ý định này.
Trước mắt, Lâm Bi đã có vợ con, đủ nếp đủ tẻ, là người chiến thắng cuộc đời rồi. Còn kinh đô là một vũng nước đục, nếu thật sự đi kinh đô thì khó tránh khỏi có sự liên quan với mình. Với hào quang nhân vật chính của hắn, khó tránh khỏi gây ra thị phi, chỉ sợ một ngày nào đó sẽ liên lụy đến cả nhà bọn họ.
Nghĩ đến đây, Khánh Ngôn liền từ bỏ ý định này. Hắn định sẽ đòi cho Lâm Bi một phần thưởng khi luận công ban thưởng, xem như đền bù.
Bạn cần đăng nhập để bình luận