Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần
Chương 98: Đem Ngự Quỷ Giả đánh thành gia chó
Chương 98: Đánh Ngự Quỷ Giả thành chó nhà Theo Lý Quân và tên nam tử kia đến, đám người đang thấp thỏm lo âu lúc này đã khôi phục lại được chút khí thế ban đầu.
Một vị nữ cán bộ cấp cao trong vòng bạn bè chỉ vào Khương Sam, giọng the thé nói: "Còn cãi, chính là hắn, chính hắn đã đánh cục trưởng Quách thành ra như thế này! Hắn...hắn còn nói người trong vòng bạn bè chúng ta đều là rác rưởi!"
Cô gái trẻ tuổi gào khản cả giọng, mặc dù Khương Sam không hiểu với kiểu biểu hiện này của cô ta, rốt cuộc cô ta đã biến thành đại biểu hội nghị tổng bộ như thế nào, nhưng khả năng bịa đặt của cô ta cũng không tệ.
Khương Sam không hề phản bác, chỉ lẳng lặng châm một điếu t·h·u·ố·c.
Trong lòng hắn hiểu rõ, kẻ yếu dù có chiếm bao nhiêu đạo lý trước mặt kẻ mạnh cũng chỉ như ruồi muỗi bên tai.
Còn kẻ mạnh đối với kẻ yếu thì cần gì phải giải thích nhiều lời?
Một đấm một g·iết là đủ để chứng minh chân lý thông thường.
Khương Thượng Bạch nghe được lời người phụ nữ kia, sắc mặt hắn âm trầm gắt gao nhìn Khương Sam, sau đó giọng trầm thấp mang theo chút k·h·i·n·h·t·h·ư·ờn·g nói: "Khương Sam, ta biết ngươi, kh·ố·n·g c·h·ế hai con quỷ học sinh cấp ba, nghé con mới đẻ không sợ cọp là chuyện thường, nếu như trước kia ta còn muốn mời chào ngươi, còn bây giờ thì..."
Lời còn chưa dứt, đã thấy hai chân Khương Thượng Bạch đồng thời nhấc lên, theo lý thuyết đây là động tác mà một người bình thường không thể thực hiện được, nhưng ở trên người hắn lại xảy ra sự dị thường, dường như có một loại lực lượng quỷ dị nâng đỡ thân thể hắn, mà sau khi hai chân hắn nhấc lên.
Trong bóng tối dưới chân, một đôi chân giống như của n·g·ư·ời c·h·ế·t đột ngột chìa ra, hai bàn chân trần trụi đầy những vệt t·h·i ban, âm lãnh quỷ dị, thay thế hai chân của hắn chạm đất.
Hiện tại hắn dường như đang giẫm lên một đôi cà k·h·e·o, hai chân không hề chạm đất mà treo lơ lửng giữa không trung, nhưng hắn vẫn có thể đi lại bình thường.
Vì có một đôi chân giống như lệ quỷ đang thay hắn bước đi.
"Giẫm người quỷ" - Khương Sam nắm rõ, trừ quỷ vực và quỷ hắn chưa hiểu lắm, còn việc Khương Thượng Bạch kh·ố·n·g c·h·ế con quỷ này thì hắn hiểu rõ.
Trong nguyên tác, đã từng đánh giá rất tốt về con quỷ này.
Giẫm người quỷ không những có thể giẫm người sống c·h·ết khi di chuyển, mà ngay cả Ngự Quỷ Giả cũng không nhất định chống đỡ được một cước này.
Hơn nữa con quỷ này, có thể va chạm với quỷ thực sự.
Khi quỷ bị Giẫm Nhân Quỷ đạp trúng, sẽ bị rơi vào trạng thái đình trệ vài giây, có thể lên tới vài chục giây, thậm chí vài phút. Trong khoảng thời gian đó, con quỷ sẽ tuyệt đối không có hành động.
Có thể nói đây là sức mạnh để Khương Thượng Bạch dám đến đảm nhiệm chức vụ "Đội trưởng tạm thời" này.
Mặc dù hiện tại hắn còn chưa khống chế quỷ áo liệm, nhưng với ba tầng quỷ vực cùng với Giẫm Nhân Quỷ, trừ mấy vị đội trưởng có tên tuổi ra.
Hắn dám tự xưng là người mạnh nhất dưới cấp bậc đội trưởng!
Khi Khương Thượng Bạch kích hoạt Giẫm Nhân Quỷ, một đạo quỷ vực màu vàng xám như giấy vàng mã đột nhiên đánh về phía Khương Sam.
Ngự Quỷ Giả khi ra tay, phần lớn đều mang ý thăm dò.
Dù sao nếu thực lực tương đương, đánh nhau chỉ gây ra tổn thất cho cả hai bên, không có bên nào chiếm được lợi.
Mà Khương Thượng Bạch đã đồng thời kích hoạt Giẫm Nhân Quỷ cùng Quỷ Vực, như vậy đủ để thấy hắn mang quyết tâm tất s·át Khương Sam.
Lúc này Tào Diên Hoa, Quách Quân và một loạt lãnh đạo chủ chốt của tổng bộ đều ở đây.
Mục đích làm vậy của Khương Thượng Bạch chỉ có một, hắn muốn lập uy!
Còn đối tượng lập uy chính là Khương Sam, đứa cô nhi học sinh cấp ba mà Triệu Kiến Quốc ngày nào cũng khoe khoang!
"Ba tầng quỷ vực tăng thêm giẫm nhân quỷ, xem ta dễ bị bắt nạt vậy sao? Đúng là chó muốn cắn người à?" Khương Sam khó chịu trong lòng, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía Khương Thượng Bạch.
Một đạo ngân quang lóe lên như chớp giật, thân ảnh hắn biến mất tại chỗ.
Lúc trước Dương Gian tập s·á·t vòng bạn bè, mặc dù Khương Thượng Bạch dựa vào quỷ áo liệm để chặn đợt tập kích đầu tiên của Quỷ Nhãn.
Nhưng sau đó khi Dương Gian đang ở trong ba tầng quỷ vực, mà Khương Thượng Bạch vẫn có thể định vị được chính xác vị trí của hắn, điều này đủ thấy cường độ Quỷ Vực của hắn ít nhất cũng phải ở mức ba tầng.
Nhưng bất kể là ba tầng hay bốn tầng.
Trước mặt quỷ mặt c·h·ế·t có thể thôn phệ quỷ vực linh dị, dù là Dương Gian hay Phương Thế Minh có năm tầng quỷ vực cũng phải bị phản xâm lấn.
Huống chi chỉ là một tên Khương Thượng Bạch nhỏ bé.
"!!!""Nguy rồi, Quỷ Vực bị xâm lấn, Quỷ Vực của hắn sao lại có thể mạnh đến vậy?!"
Khi quỷ vực bị xâm lấn trong chớp mắt, mặt Khương Thượng Bạch trắng bệch chuyển thành đen ngòm, hắn hoảng sợ nhìn xung quanh, tìm k·i·ế·m bóng dáng của Khương Sam.
Còn cô nữ cán bộ cấp cao không hiểu chuyện thì lại tưởng rằng Khương Sam sợ hãi chạy t·r·ố·n, cô ta ở chỗ cũ lớn giọng hô: "Mày chạy cái gì tên hèn nhát! Lúc trước mày không phải rất ngông c·u·ồng sao? Dám đánh người trong vòng bạn bè của chúng ta, tao sớm muộn gì cũng bảo anh tao g·i·ết c·h·ết mày!"
"Ồ? Thật không đấy."
"Đương nhiên là thật, nếu không thì sao?"
Cô gái đứng đó vẻ mặt đắc ý lập tức t·r·ả lời câu hỏi bên tai.
Nhưng cô đột nhiên ý thức được có gì đó không đúng, giọng nói im bặt.
"Người đứng cạnh mình là Tào Diên Hoa và Lý Quân, sao hai người họ lại có thể hỏi mình những lời như vậy được? !"
Trong lòng cô gái kinh hãi, đột ngột quay đầu nhìn lại bên cạnh, sau lưng cô xuất hiện gương mặt của một người đàn ông.
Tuy gương mặt này rất đẹp trai, nhưng lại khiến cô ta sợ hãi run rẩy cả người, thậm chí có chút ngây ngốc.
Thấy cô gái sợ hãi sững sờ tại chỗ, Khương Sam nhẹ nhàng s·ờ lên đầu cô, giọng nói bình thản không mang theo chút tình cảm nào: "Nếu thật sự là như vậy thì tốt quá rồi, như thế tao g·iết mày cũng sẽ không cảm thấy chút ngại ngùng nào, lũ sâu mọt của quốc gia, rác rưởi mà cũng dám ở vị trí cao?"
"Ở-"
Vừa muốn ra tay ngăn cản Lý Quân đã bị Tào Diên Hoa, người vẫn luôn theo dõi hắn từ trước, kịp thời ngăn lại.
Tào Diên Hoa thậm chí còn lặng lẽ bước tới trước mặt Lý Quân để ngăn hắn ra tay.
Thế là một cảnh tượng kỳ quái xuất hiện, Khương Thượng Bạch không đ·u·ổi kịp, những người của tổng bộ và Ngự Quỷ Giả không ai muốn ra mặt chịu c·h·ế·t.
Sau đó, trước mặt mọi người.
Chỉ thấy một chữ quỷ màu đỏ như m·á·u hiện lên trên tay Khương Sam, hắn không có chút thương hoa tiếc ngọc nào, không chút do dự vung tay.
"Răng rắc."
Tiếng xương cổ vỡ vụn vang lên bên tai mọi người.
Cả đầu của cô gái như bánh xe quay tít vài vòng, thậm chí cả phần da t·h·ị·t cùng xương cốt trên cổ đều lộ ra.
"Phù phù ~!"
Khi xác cô gái ngã xuống, như một cái chùy nặng nề nện vào trái tim của tất cả mọi người nơi đây.
Kinh h·ã·i, e ngại, sợ hãi.
Nếu như người bình thường không hiểu sự k·h·ủ·n·g b·ố của Khương Sam, thì đám Ngự Quỷ Giả đứng phía sau cô gái kia lại thực sự cảm nhận được sự linh dị mà chữ quỷ kia phát ra.
Chỉ là cảm nhận được một chút mà đã làm bọn họ kinh hãi không thôi.
Còn lúc này Khương Thượng Bạch sắc mặt khó coi như người nhà vừa c·h·ế·t, hai tay hắn nắm chặt, mồ hôi lạnh làm ướt cả lưng áo.
"Quỷ Vực của hắn không những phản xâm lấn Quỷ Vực của mình, mà còn có thể tùy ý khuếch tán mà không có chút ảnh hưởng nào? !" Tim Khương Thượng Bạch như bị ai đó giật mạnh.
Trước kia khi Phương Thế Minh chọn tổng giám đốc tạm quyền của vòng bạn bè, cũng từng xâm lấn quỷ vực của hắn, nên hắn hiểu rõ khái niệm phản xâm lấn quỷ vực này.
Nhưng khi đó, ngay cả Lão Đại Phương Thế Minh khi xâm lấn Quỷ Vực của hắn cũng có chút xáo trộn.
Dù rằng ảnh hưởng trong việc xâm lấn là vô cùng nhỏ, nhưng chí ít vẫn có tác động.
Nhưng hôm nay.
Ngay khi Khương Thượng Bạch mặt đen như đít nồi còn đang do dự thì, một đạo ngân quang như sự phán xét đột ngột từ trên trời giáng xuống chiếu thẳng vào người hắn.
Vừa tiếp xúc với ngân quang, quỷ vực màu vàng xám như tàn binh bại tướng dễ dàng sụp đổ.
"Quỷ Vực đang bị thôn phệ? !"
Sắc mặt Khương Thượng Bạch âm trầm nhìn phạm vi Quỷ Vực của mình cứ như bị từng bước xâm chiếm mà càng ngày càng nhỏ đi, hai mắt hắn đỏ ngầu.
Sau đó đôi chân c·h·ế·t chóc đầy những t·h·i ban giơ lên, bước về phía trước từng bước một.
Hắn phải dùng Giẫm Nhân Quỷ giẫm sống Khương Sam!
"Phù phù ~!"
Trong chớp mắt, Khương Thượng Bạch đột ngột từ trên cao ngã xuống, linh dị nâng đỡ hắn trên không trung biến mất.
Cú ngã xuống khiến mặt hắn thoáng hốt hoảng trong giây lát.
"Giẫm Nhân Quỷ bị áp chế? Khi nào? !"
Lúc này Khương Thượng Bạch vô cùng hối hận, nhưng hiện tại hắn đang cưỡi hổ khó xuống, nếu muốn s·ố·n·g chỉ có thể c·ầ·u xin t·h·a thứ.
"Khương Sam, tao không dễ đối phó như mày tưởng đâu, chúng ta hòa đi. Mấy người c·h·ế·t vì bị thương kia xem như xong, tao có thể đại diện cho vòng bạn bè cho mày một chức Phó Chủ tịch, như vậy tốt cho cả hai." Nằm rạp trên đất, giọng Khương Thượng Bạch vội vàng nói.
Nói xong qua nửa phút mà vẫn không có hồi âm.
"Có hy vọng!"
Trong lòng hắn mừng rỡ, vừa định đứng lên thì một chân đột ngột hung hăng giẫm lên lưng hắn, giọng nói lạnh lùng vang lên theo sau: "Hôm nay tao không g·iết mày, không phải mày muốn đi giam quỷ c·h·ế·t đói à, tao cho mày cơ hội này."
Nghe vậy, Khương Thượng Bạch như thấy tia hy vọng sống sót, không đợi hắn kịp mở miệng thì Khương Sam đã tiếp tục: "Nếu như mày không giam được, thì m·ạ·n·g của mày là của tao, còn bây giờ thì tao cần chút tiền thế chấp."
Không biết từ đâu Khương Sam lấy ra một con đao Khai Sơn, trước ánh mắt của mọi người, hắn chặt đứt một cánh tay của Khương Thượng Bạch còn đang tươi rói.
Dĩ nhiên thanh đao Khai Sơn kia đã được bổ sung linh dị từ chữ quỷ.
Tiện tay ném cánh tay xuống đất, Khương Sam buông lỏng chân, ngồi xuống ghế một bên châm điếu t·h·u·ố·c rồi nói: "Với quỷ vực của mày chắc cũng có thể xâm nhập vào bên trong. Mày dẫn theo Lý Quân, Quách Phàm, ba người mày thành một tiểu đội, đây là số lượng người tao giới hạn."
"Vì sao? Chẳng phải càng nhiều người thì càng tốt hơn sao?" Tào Diên Hoa hỏi.
Liếc nhìn người vừa lên tiếng là Tào Diên Hoa, ánh mắt Khương Sam lóe lên, sau đó dựa lưng vào ghế nói: "Rác rưởi có vào nhiều thì chỉ khiến quỷ c·h·ế·t đói lớn nhanh hơn thôi, nếu muốn tạo ra một con quái vật thì để bọn chúng đi cùng."
Hắn không sợ những Ngự Quỷ Giả còn lại kết thù với mình, đối mặt với quỷ thì có thể sợ hãi chùn bước.
Nhưng khi đối mặt với những Ngự Quỷ Giả như ác lang thì chỉ cần dùng gậy đánh bọn chúng là được.
Đánh cho chúng thành chó nhà thì mới không có nhiều chuyện sủa bậy.
Nghe Khương Sam trả lời, Tào Diên Hoa hậm hực không nói gì thêm.
Dưới sức mạnh áp đ·ả·o, mọi người đều công nhận Khương Sam là "Đội trưởng tạm thời" của hành động lần này.
"Còn thất thần làm gì nữa!"
Một tiếng rống giận của Tào Diên Hoa đã khiến cho tất cả mọi người hành động.
Khương Thượng Bạch sau khi chọn xong người thì e dè liếc nhìn Khương Sam một cái khi rời đi.
Không chỉ có hắn, mà dường như tất cả mọi người khi rời đi nhìn Khương Sam đều không khỏi mang theo sự sợ hãi.
Về việc Khương Sam cho Khương Thượng Bạch dẫn Quách Phàm đi giam giữ quỷ c·h·ế·t đói, chẳng qua là vì nhớ đến lúc trước thái độ hờ hững của bọn họ với việc Dương Gian giam giữ quỷ c·h·ế·t đói, khiến cho hắn khó chịu.
Còn việc ba người, là vì Khương Sam cảm thấy mình có thể kh·ố·n·g ch·ế được cục diện, không để phát sinh biến cố lớn nên mới chọn số lượng đó.
"Nếu như thích sủa như chó thế, thì tự mình đi thử một lần đi."
Để lâu rồi, hai chương sáu nghìn chữ, nếu không thì chia làm ba chương cảm giác không hay, ha ha ha.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!
Một vị nữ cán bộ cấp cao trong vòng bạn bè chỉ vào Khương Sam, giọng the thé nói: "Còn cãi, chính là hắn, chính hắn đã đánh cục trưởng Quách thành ra như thế này! Hắn...hắn còn nói người trong vòng bạn bè chúng ta đều là rác rưởi!"
Cô gái trẻ tuổi gào khản cả giọng, mặc dù Khương Sam không hiểu với kiểu biểu hiện này của cô ta, rốt cuộc cô ta đã biến thành đại biểu hội nghị tổng bộ như thế nào, nhưng khả năng bịa đặt của cô ta cũng không tệ.
Khương Sam không hề phản bác, chỉ lẳng lặng châm một điếu t·h·u·ố·c.
Trong lòng hắn hiểu rõ, kẻ yếu dù có chiếm bao nhiêu đạo lý trước mặt kẻ mạnh cũng chỉ như ruồi muỗi bên tai.
Còn kẻ mạnh đối với kẻ yếu thì cần gì phải giải thích nhiều lời?
Một đấm một g·iết là đủ để chứng minh chân lý thông thường.
Khương Thượng Bạch nghe được lời người phụ nữ kia, sắc mặt hắn âm trầm gắt gao nhìn Khương Sam, sau đó giọng trầm thấp mang theo chút k·h·i·n·h·t·h·ư·ờn·g nói: "Khương Sam, ta biết ngươi, kh·ố·n·g c·h·ế hai con quỷ học sinh cấp ba, nghé con mới đẻ không sợ cọp là chuyện thường, nếu như trước kia ta còn muốn mời chào ngươi, còn bây giờ thì..."
Lời còn chưa dứt, đã thấy hai chân Khương Thượng Bạch đồng thời nhấc lên, theo lý thuyết đây là động tác mà một người bình thường không thể thực hiện được, nhưng ở trên người hắn lại xảy ra sự dị thường, dường như có một loại lực lượng quỷ dị nâng đỡ thân thể hắn, mà sau khi hai chân hắn nhấc lên.
Trong bóng tối dưới chân, một đôi chân giống như của n·g·ư·ời c·h·ế·t đột ngột chìa ra, hai bàn chân trần trụi đầy những vệt t·h·i ban, âm lãnh quỷ dị, thay thế hai chân của hắn chạm đất.
Hiện tại hắn dường như đang giẫm lên một đôi cà k·h·e·o, hai chân không hề chạm đất mà treo lơ lửng giữa không trung, nhưng hắn vẫn có thể đi lại bình thường.
Vì có một đôi chân giống như lệ quỷ đang thay hắn bước đi.
"Giẫm người quỷ" - Khương Sam nắm rõ, trừ quỷ vực và quỷ hắn chưa hiểu lắm, còn việc Khương Thượng Bạch kh·ố·n·g c·h·ế con quỷ này thì hắn hiểu rõ.
Trong nguyên tác, đã từng đánh giá rất tốt về con quỷ này.
Giẫm người quỷ không những có thể giẫm người sống c·h·ết khi di chuyển, mà ngay cả Ngự Quỷ Giả cũng không nhất định chống đỡ được một cước này.
Hơn nữa con quỷ này, có thể va chạm với quỷ thực sự.
Khi quỷ bị Giẫm Nhân Quỷ đạp trúng, sẽ bị rơi vào trạng thái đình trệ vài giây, có thể lên tới vài chục giây, thậm chí vài phút. Trong khoảng thời gian đó, con quỷ sẽ tuyệt đối không có hành động.
Có thể nói đây là sức mạnh để Khương Thượng Bạch dám đến đảm nhiệm chức vụ "Đội trưởng tạm thời" này.
Mặc dù hiện tại hắn còn chưa khống chế quỷ áo liệm, nhưng với ba tầng quỷ vực cùng với Giẫm Nhân Quỷ, trừ mấy vị đội trưởng có tên tuổi ra.
Hắn dám tự xưng là người mạnh nhất dưới cấp bậc đội trưởng!
Khi Khương Thượng Bạch kích hoạt Giẫm Nhân Quỷ, một đạo quỷ vực màu vàng xám như giấy vàng mã đột nhiên đánh về phía Khương Sam.
Ngự Quỷ Giả khi ra tay, phần lớn đều mang ý thăm dò.
Dù sao nếu thực lực tương đương, đánh nhau chỉ gây ra tổn thất cho cả hai bên, không có bên nào chiếm được lợi.
Mà Khương Thượng Bạch đã đồng thời kích hoạt Giẫm Nhân Quỷ cùng Quỷ Vực, như vậy đủ để thấy hắn mang quyết tâm tất s·át Khương Sam.
Lúc này Tào Diên Hoa, Quách Quân và một loạt lãnh đạo chủ chốt của tổng bộ đều ở đây.
Mục đích làm vậy của Khương Thượng Bạch chỉ có một, hắn muốn lập uy!
Còn đối tượng lập uy chính là Khương Sam, đứa cô nhi học sinh cấp ba mà Triệu Kiến Quốc ngày nào cũng khoe khoang!
"Ba tầng quỷ vực tăng thêm giẫm nhân quỷ, xem ta dễ bị bắt nạt vậy sao? Đúng là chó muốn cắn người à?" Khương Sam khó chịu trong lòng, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía Khương Thượng Bạch.
Một đạo ngân quang lóe lên như chớp giật, thân ảnh hắn biến mất tại chỗ.
Lúc trước Dương Gian tập s·á·t vòng bạn bè, mặc dù Khương Thượng Bạch dựa vào quỷ áo liệm để chặn đợt tập kích đầu tiên của Quỷ Nhãn.
Nhưng sau đó khi Dương Gian đang ở trong ba tầng quỷ vực, mà Khương Thượng Bạch vẫn có thể định vị được chính xác vị trí của hắn, điều này đủ thấy cường độ Quỷ Vực của hắn ít nhất cũng phải ở mức ba tầng.
Nhưng bất kể là ba tầng hay bốn tầng.
Trước mặt quỷ mặt c·h·ế·t có thể thôn phệ quỷ vực linh dị, dù là Dương Gian hay Phương Thế Minh có năm tầng quỷ vực cũng phải bị phản xâm lấn.
Huống chi chỉ là một tên Khương Thượng Bạch nhỏ bé.
"!!!""Nguy rồi, Quỷ Vực bị xâm lấn, Quỷ Vực của hắn sao lại có thể mạnh đến vậy?!"
Khi quỷ vực bị xâm lấn trong chớp mắt, mặt Khương Thượng Bạch trắng bệch chuyển thành đen ngòm, hắn hoảng sợ nhìn xung quanh, tìm k·i·ế·m bóng dáng của Khương Sam.
Còn cô nữ cán bộ cấp cao không hiểu chuyện thì lại tưởng rằng Khương Sam sợ hãi chạy t·r·ố·n, cô ta ở chỗ cũ lớn giọng hô: "Mày chạy cái gì tên hèn nhát! Lúc trước mày không phải rất ngông c·u·ồng sao? Dám đánh người trong vòng bạn bè của chúng ta, tao sớm muộn gì cũng bảo anh tao g·i·ết c·h·ết mày!"
"Ồ? Thật không đấy."
"Đương nhiên là thật, nếu không thì sao?"
Cô gái đứng đó vẻ mặt đắc ý lập tức t·r·ả lời câu hỏi bên tai.
Nhưng cô đột nhiên ý thức được có gì đó không đúng, giọng nói im bặt.
"Người đứng cạnh mình là Tào Diên Hoa và Lý Quân, sao hai người họ lại có thể hỏi mình những lời như vậy được? !"
Trong lòng cô gái kinh hãi, đột ngột quay đầu nhìn lại bên cạnh, sau lưng cô xuất hiện gương mặt của một người đàn ông.
Tuy gương mặt này rất đẹp trai, nhưng lại khiến cô ta sợ hãi run rẩy cả người, thậm chí có chút ngây ngốc.
Thấy cô gái sợ hãi sững sờ tại chỗ, Khương Sam nhẹ nhàng s·ờ lên đầu cô, giọng nói bình thản không mang theo chút tình cảm nào: "Nếu thật sự là như vậy thì tốt quá rồi, như thế tao g·iết mày cũng sẽ không cảm thấy chút ngại ngùng nào, lũ sâu mọt của quốc gia, rác rưởi mà cũng dám ở vị trí cao?"
"Ở-"
Vừa muốn ra tay ngăn cản Lý Quân đã bị Tào Diên Hoa, người vẫn luôn theo dõi hắn từ trước, kịp thời ngăn lại.
Tào Diên Hoa thậm chí còn lặng lẽ bước tới trước mặt Lý Quân để ngăn hắn ra tay.
Thế là một cảnh tượng kỳ quái xuất hiện, Khương Thượng Bạch không đ·u·ổi kịp, những người của tổng bộ và Ngự Quỷ Giả không ai muốn ra mặt chịu c·h·ế·t.
Sau đó, trước mặt mọi người.
Chỉ thấy một chữ quỷ màu đỏ như m·á·u hiện lên trên tay Khương Sam, hắn không có chút thương hoa tiếc ngọc nào, không chút do dự vung tay.
"Răng rắc."
Tiếng xương cổ vỡ vụn vang lên bên tai mọi người.
Cả đầu của cô gái như bánh xe quay tít vài vòng, thậm chí cả phần da t·h·ị·t cùng xương cốt trên cổ đều lộ ra.
"Phù phù ~!"
Khi xác cô gái ngã xuống, như một cái chùy nặng nề nện vào trái tim của tất cả mọi người nơi đây.
Kinh h·ã·i, e ngại, sợ hãi.
Nếu như người bình thường không hiểu sự k·h·ủ·n·g b·ố của Khương Sam, thì đám Ngự Quỷ Giả đứng phía sau cô gái kia lại thực sự cảm nhận được sự linh dị mà chữ quỷ kia phát ra.
Chỉ là cảm nhận được một chút mà đã làm bọn họ kinh hãi không thôi.
Còn lúc này Khương Thượng Bạch sắc mặt khó coi như người nhà vừa c·h·ế·t, hai tay hắn nắm chặt, mồ hôi lạnh làm ướt cả lưng áo.
"Quỷ Vực của hắn không những phản xâm lấn Quỷ Vực của mình, mà còn có thể tùy ý khuếch tán mà không có chút ảnh hưởng nào? !" Tim Khương Thượng Bạch như bị ai đó giật mạnh.
Trước kia khi Phương Thế Minh chọn tổng giám đốc tạm quyền của vòng bạn bè, cũng từng xâm lấn quỷ vực của hắn, nên hắn hiểu rõ khái niệm phản xâm lấn quỷ vực này.
Nhưng khi đó, ngay cả Lão Đại Phương Thế Minh khi xâm lấn Quỷ Vực của hắn cũng có chút xáo trộn.
Dù rằng ảnh hưởng trong việc xâm lấn là vô cùng nhỏ, nhưng chí ít vẫn có tác động.
Nhưng hôm nay.
Ngay khi Khương Thượng Bạch mặt đen như đít nồi còn đang do dự thì, một đạo ngân quang như sự phán xét đột ngột từ trên trời giáng xuống chiếu thẳng vào người hắn.
Vừa tiếp xúc với ngân quang, quỷ vực màu vàng xám như tàn binh bại tướng dễ dàng sụp đổ.
"Quỷ Vực đang bị thôn phệ? !"
Sắc mặt Khương Thượng Bạch âm trầm nhìn phạm vi Quỷ Vực của mình cứ như bị từng bước xâm chiếm mà càng ngày càng nhỏ đi, hai mắt hắn đỏ ngầu.
Sau đó đôi chân c·h·ế·t chóc đầy những t·h·i ban giơ lên, bước về phía trước từng bước một.
Hắn phải dùng Giẫm Nhân Quỷ giẫm sống Khương Sam!
"Phù phù ~!"
Trong chớp mắt, Khương Thượng Bạch đột ngột từ trên cao ngã xuống, linh dị nâng đỡ hắn trên không trung biến mất.
Cú ngã xuống khiến mặt hắn thoáng hốt hoảng trong giây lát.
"Giẫm Nhân Quỷ bị áp chế? Khi nào? !"
Lúc này Khương Thượng Bạch vô cùng hối hận, nhưng hiện tại hắn đang cưỡi hổ khó xuống, nếu muốn s·ố·n·g chỉ có thể c·ầ·u xin t·h·a thứ.
"Khương Sam, tao không dễ đối phó như mày tưởng đâu, chúng ta hòa đi. Mấy người c·h·ế·t vì bị thương kia xem như xong, tao có thể đại diện cho vòng bạn bè cho mày một chức Phó Chủ tịch, như vậy tốt cho cả hai." Nằm rạp trên đất, giọng Khương Thượng Bạch vội vàng nói.
Nói xong qua nửa phút mà vẫn không có hồi âm.
"Có hy vọng!"
Trong lòng hắn mừng rỡ, vừa định đứng lên thì một chân đột ngột hung hăng giẫm lên lưng hắn, giọng nói lạnh lùng vang lên theo sau: "Hôm nay tao không g·iết mày, không phải mày muốn đi giam quỷ c·h·ế·t đói à, tao cho mày cơ hội này."
Nghe vậy, Khương Thượng Bạch như thấy tia hy vọng sống sót, không đợi hắn kịp mở miệng thì Khương Sam đã tiếp tục: "Nếu như mày không giam được, thì m·ạ·n·g của mày là của tao, còn bây giờ thì tao cần chút tiền thế chấp."
Không biết từ đâu Khương Sam lấy ra một con đao Khai Sơn, trước ánh mắt của mọi người, hắn chặt đứt một cánh tay của Khương Thượng Bạch còn đang tươi rói.
Dĩ nhiên thanh đao Khai Sơn kia đã được bổ sung linh dị từ chữ quỷ.
Tiện tay ném cánh tay xuống đất, Khương Sam buông lỏng chân, ngồi xuống ghế một bên châm điếu t·h·u·ố·c rồi nói: "Với quỷ vực của mày chắc cũng có thể xâm nhập vào bên trong. Mày dẫn theo Lý Quân, Quách Phàm, ba người mày thành một tiểu đội, đây là số lượng người tao giới hạn."
"Vì sao? Chẳng phải càng nhiều người thì càng tốt hơn sao?" Tào Diên Hoa hỏi.
Liếc nhìn người vừa lên tiếng là Tào Diên Hoa, ánh mắt Khương Sam lóe lên, sau đó dựa lưng vào ghế nói: "Rác rưởi có vào nhiều thì chỉ khiến quỷ c·h·ế·t đói lớn nhanh hơn thôi, nếu muốn tạo ra một con quái vật thì để bọn chúng đi cùng."
Hắn không sợ những Ngự Quỷ Giả còn lại kết thù với mình, đối mặt với quỷ thì có thể sợ hãi chùn bước.
Nhưng khi đối mặt với những Ngự Quỷ Giả như ác lang thì chỉ cần dùng gậy đánh bọn chúng là được.
Đánh cho chúng thành chó nhà thì mới không có nhiều chuyện sủa bậy.
Nghe Khương Sam trả lời, Tào Diên Hoa hậm hực không nói gì thêm.
Dưới sức mạnh áp đ·ả·o, mọi người đều công nhận Khương Sam là "Đội trưởng tạm thời" của hành động lần này.
"Còn thất thần làm gì nữa!"
Một tiếng rống giận của Tào Diên Hoa đã khiến cho tất cả mọi người hành động.
Khương Thượng Bạch sau khi chọn xong người thì e dè liếc nhìn Khương Sam một cái khi rời đi.
Không chỉ có hắn, mà dường như tất cả mọi người khi rời đi nhìn Khương Sam đều không khỏi mang theo sự sợ hãi.
Về việc Khương Sam cho Khương Thượng Bạch dẫn Quách Phàm đi giam giữ quỷ c·h·ế·t đói, chẳng qua là vì nhớ đến lúc trước thái độ hờ hững của bọn họ với việc Dương Gian giam giữ quỷ c·h·ế·t đói, khiến cho hắn khó chịu.
Còn việc ba người, là vì Khương Sam cảm thấy mình có thể kh·ố·n·g ch·ế được cục diện, không để phát sinh biến cố lớn nên mới chọn số lượng đó.
"Nếu như thích sủa như chó thế, thì tự mình đi thử một lần đi."
Để lâu rồi, hai chương sáu nghìn chữ, nếu không thì chia làm ba chương cảm giác không hay, ha ha ha.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận