Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần

Chương 07: Cứu viện

Chương 07: Cứu việnGõ cửa Quỷ không nhúc nhích đứng tại chỗ, chung quanh nó vốn dĩ không thấy một tia sáng, bóng tối bắt đầu từ từ trở nên nhạt đi, mà cái lớp sương mù xám mặt quỷ t·r·ải khắp nơi vốn dĩ đã bắt đầu tiêu tán, những khuôn mặt quỷ trong đó giờ phút này đã không thấy tăm hơi.Quỷ vực đang biến m·ấ·t!
"Ta còn s·ố·n·g sót?"
Con mắt chỉ còn một nửa hốc của Khương Sam đột ngột mở ra.
Ngạt thở, đ·a·u đ·ớ·n.
Đây là toàn bộ cảm giác khi hắn tỉnh lại.
Khương Sam nhúc nhích con mắt đã hư thối đến sắp rụng xuống, quét nhìn xung quanh một vòng,Toàn thân của hắn bị quỷ vực hư thối của Gõ Cửa Quỷ làm lộ ra lớp mỡ màu đen đỏ cùng nội tạng, t·h·ị·t ở phía trên xương đùi đã nát đến mức chỉ còn lại xương trắng, nhưng mặc dù vậy, hắn vẫn đứng tại chỗ, chưa hề ngã xuống.Cảm giác ngạt thở dữ dội làm ý thức của Khương Sam lại bắt đầu mơ hồ, nhưng sự lạnh lẽo trong đầu không ngừng k·í·c·h t·h·í·c·h thần kinh của hắn.Sự đ·a·u đ·ớ·n do hư thối toàn thân mang lại khiến tinh thần của hắn gần như tan vỡ, vì sợ mình p·h·á t·r·í, hắn đếm thầm trong lòng:"Một, hai, ba... chín trăm mười hai, chín trăm mười ba."
Thời gian trôi qua thật dài trong đau khổ bởi vì nó có thể khiến người ta thực sự cảm nhận rõ ràng từng giây trôi qua, và sự đ·a·u kh·ổ cũng lưu lại trong trí nhớ mỗi người rõ mồn một trong từng giây trôi qua.
Sự hư thối vẫn tiếp tục xảy ra, dù là chậm đến không thể tả, nhưng một lát sau, sự kinh khủng của nó cũng từ đó hiển hiện.Con ngươi trong hốc mắt đã mất đi chỗ dựa đột nhiên rớt xuống, dù cho không rơi xuống thì nó cũng đã m·ấ·t đi khả năng điều chỉnh tiêu điểm do sự hư thối dưới quỷ vực của Gõ Cửa Quỷ gây ra.
Bóng tối đã bao phủ lấy Khương Sam từ mười phút trước.Hắn không nhìn thấy gì cả, không nghe thấy gì cả.
Chỉ có những cảm giác đau đớn do vô số thần kinh trên cơ thể mang lại vẫn nhắc nhở Khương Sam từng hồi một, hắn vẫn còn sống.
"Thà cứ thế mà c·hết đi còn hơn."
"Để ta c·hết đi."
Nếu dựa theo khoa học mà nói, với tình trạng chỉ còn xương sọ và não bộ, toàn thân bị hư thối đến độ cao như vậy của Khương Sam hiện giờ thì đáng lẽ đã phải đưa đi hỏa táng rồi, nhưng sự linh dị của lệ quỷ lại khiến hắn không thể c·hết được, thậm chí còn có thể duy trì tư thế đứng yên chỉ bằng vài mảnh xương cốt.
"1.261"
Khương Sam đã c·hết l·ặ·n·g đột nhiên cảm thấy có gì đó khác thường trên mặt, nhưng bây giờ hắn không làm gì được, chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi biến cố xảy ra.
Từng khuôn mặt người c·h·ế·t khác nhau bắt đầu liên tục biến đổi trên mặt hắn, những khuôn mặt tái nhợt, tĩnh mịch đều là khuôn mặt của người đã c·h·ế·t.
Một cái, hai cái, ba cái....
Sau không biết bao nhiêu lần biến đổi, cuối cùng nó dừng lại ở khuôn mặt một người c·h·ế·t quỷ có vẻ ngoài của một thanh niên.
Cảm giác khó thở biến m·ấ·t.......
Khi Khương Sam đếm đến "một ngàn bốn trăm hai mươi ba", thì chữ Quỷ linh dị ban đầu p·h·á·t ra điên cuồng bỗng nhiên trở nên yên lặng,Sự âm lạnh thấu xương trong đầu cũng biến m·ấ·t...Chỉ có đ·a·u đớn do toàn thân hư thối như bị nghìn đao vạn trảm vẫn tiếp diễn...
"1.698, 1.699..."
Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng x·u·y·ê·n qua tầng mây dày đặc rải xuống Đại Xương thị, và cũng đồng thời rải xuống sân trường nơi tập trung lệ quỷ này.Nếu không có t·hi t·hể la liệt, thì có lẽ dưới ánh trăng, bãi tập này sẽ thật sự rất đẹp.
"A! Khương Sam!"
Trần Duyệt vừa mới tỉnh lại sau cơn hôn mê phát hiện sương mù xám thế mà đã hoàn toàn biến m·ấ·t, người đã ở ngoài cổng trường vội vàng chạy về phía vị trí của Khương Sam.Cái cách Gõ Cửa Quỷ đ·ậ·p c·ử·a nàng vẫn nhớ rất rõ, ngay ở cổng trường phía nam, ngay lối vào nhà giáo viên.Nhưng khi nàng vừa chạy tới thì đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng,toàn thân Khương Sam bị hư thối đến độ cao, một nửa cái đầu là một hốc mắt t·r·ố·n·g r·ỗ·n·g không có gì cả!Hắn c·h·ế·t rồi!Hắn thực sự đã c·h·ế·t rồi?!Sự vui sướng trong lòng Trần Duyệt phút chốc tan biến, sự đ·a·u kh·ổ và hối h·ậ·n tràn ngập trong tim nàng.
"Nếu lúc đó ta kéo hắn cùng chạy, có phải hắn đã không phải c·h·ết rồi..."
Nhưng Trần Duyệt không biết, bốn con lệ quỷ kia đều là vì Khương Sam mà đến,đây chính là "món quà" mà thế giới này dành cho người ngoại lai như Khương Sam.
Tuy không có giòi bọ và ruồi nhặng, nhưng mùi t·h·ị·t thối rữa dù cách xa đến mấy thì vẫn khiến Trần Duyệt không khỏi buồn n·ô·n.
Đêm khuya tối tăm nhìn không rõ,Khi đến gần nàng đột nhiên r·u·n r·ẩ·y toàn thân, kinh hãi không nói nên lời, hoảng sợ nhìn ảnh một người đứng sau lưng Khương Sam.!Gõ Cửa Quỷ!Nhớ đến cái âm thanh tĩnh mịch, đè nén của tiếng đ·ậ·p cửa, lòng nàng liền không cầm được mà r·u·n r·ẩ·y.
Giọng của nàng mang theo sự hoảng sợ, thấp giọng nói:"Ngươi còn s·ố·n·g không?"
Tuy rằng Khương Sam không nhìn thấy người, cũng không nghe được âm thanh, nhưng trong gần nửa tiếng bị hành hạ đ·a·u đ·ớ·n này, hắn phát hiện ra mình có thể k·h·ố·n·g ch·ế khuôn mặt Quỷ ch·ế·t kia, cứ một phút trôi qua là hắn sẽ mở ra quỷ vực một lần.Bởi vì hắn phát hiện ra khi làm vậy thì sự hư thối do Gõ Cửa Quỷ gây ra cho hắn có thể giảm đến mức thấp nhất, thậm chí là gần như không có.
Mà Khương Sam vẫn nhớ rõ, đoạn tiếng đ·ậ·p c·ử·a để kích hoạt quy tắc g·i·ế·t người của Gõ Cửa Quỷ này đã được lan truyền trong diễn đàn,Bây giờ chỉ cần chờ đợi giây phút Gõ Cửa Quỷ rời đi thì hắn có thể thoát khỏi tình cảnh này.Thật không ngờ rằng lần này trong quỷ vực, hắn lại phát hiện ra sự tồn tại của Trần Duyệt.Thật là can đảm khi dám quay lại tìm ta.Khương Sam âm thầm cười khổ, hắn chưa từng nghĩ Trần Duyệt sẽ quay lại tìm mình, nếu là hắn thì có lẽ hắn đã sớm rời khỏi trường rồi.
Khương Sam dựa vào hình dạng miệng của nàng mà đoán ra những gì nàng vừa nói.
Một khuôn mặt tái nhợt, lạnh lùng của một thanh niên mờ ảo xuất hiện trên nửa bên mặt của Khương Sam, không rõ ràng, tản ra khí tức lạnh lẽo.
Đó chính là khuôn mặt n·g·ườ·i c·h·ế·t q·u·ỷ kia, Khương Sam kích hoạt quỷ vực, làn sương mù xám mơ hồ trong nháy mắt bao phủ lấy Trần Duyệt."Lại một lần nữa bị sương mù xám bao phủ, Trần Duyệt lòng như tro tàn, nàng không hối h·ậ·n vì bản thân mình đã vào Quỷ Môn Quan lần nữa, chỉ là nàng vẫn chưa kịp viết di thư cho cha mẹ, gọi một cuộc điện thoại."
"Cuối cùng vẫn là phải c·h·ết sao?"
Trần Duyệt lẩm bẩm trong lòng, nhưng một dòng chữ kiểu đỏ tươi đột ngột hiện ra đã làm nàng lộ vẻ vui mừng.
"Ta không c·h·ết."
"Ta yêu cầu ngươi giúp ta một việc, nếu đồng ý thì ngươi hãy ở lại, không đồng ý thì ngươi hãy lập tức theo đường cũ mà về."Dòng chữ màu đỏ tươi liên tục thay đổi:"Chuyện này có khả năng g·ây n·g·u·y h·i·ể·m đến t·í·n·h m·ạ·n·g, nếu ngươi nguyện ý thì hãy đợi ta một phút, sau một phút nếu ngươi vẫn còn ở đó thì ta sẽ nói cho ngươi biết nên làm gì."Dòng chữ màu đỏ tươi trong quỷ vực của Khương Sam chính là Chữ Quỷ.
Ý thức của nó đã bị mặt quỷ thôn phệ, giờ nó đã hoàn toàn c·h·ế·t m·á·y, bây giờ Chữ Quỷ có thể xuất hiện ở bất kỳ đâu trong quỷ vực của khuôn mặt n·gười c·h·ế·t q·u·ỷ.Tuy Khương Sam không biết nguyên nhân khiến nó c·h·ế·t m·á·y, nhưng hắn suy đoán là do Chữ Quỷ và da người cũng chỉ như vậy, là lệ quỷ tồn tại ý thức của người s·ố·n·g.Mà khuôn mặt n·g·ười c·h·ế·t q·u·ỷ không chỉ thôn phệ ý thức người s·ố·n·g mà còn thôn phệ cả ý thức của lệ quỷ.Đây là lý do vì sao lúc trước Chữ Quỷ lại lộ ra cảm xúc và bảo Khương Sam nhanh rời khỏi trường.Quỷ cũng có Quỷ sợ.Trong khoảng thời gian không dài khi Khương Sam k·h·ố·n·g c·h·ế khuôn mặt n·g·ười c·h·ế·t q·u·ỷ thì Chữ Quỷ đột nhiên lâm vào trạng thái c·h·ế·t m·á·y.
Nhớ lại quy tắc lệ quỷ c·h·ế·t m·á·y, có lẽ con Quỷ có trí tuệ này đã tự mình c·h·ế·t m·á·y hoàn hảo, rồi sau đó bị ý thức của người s·ố·n·g kh·ố·n·g ch·ế.Nếu không thì Khương Sam cũng không có cách nào giải t·h·í·c·h được vì sao con Quỷ này lại có thể giữ được trí tuệ.
...Khi Khương Sam kích hoạt lại quỷ vực một lần nữa, hắn phát hiện Trần Duyệt thế mà vẫn chưa đi, lập tức lòng hắn tràn đầy cảm xúc lẫn lộn.
Việc giúp đỡ người khác yêu cầu nỗ lực s·i·n·h m·ạ·n·g của mình, Khương Sam tự hỏi mình không hề vĩ đại đến vậy.Ân tình này, hắn ghi nhớ.Đột nhiên Chữ Quỷ trở nên cáu kỉnh, hình ảnh hiện ra trong đầu khiến Khương Sam thắt chặt tim, hắn lập tức không do dự nữa, Chữ Quỷ lại lần nữa đột ngột xuất hiện trước mắt Trần Duyệt:
"Ta yêu cầu ngươi đi tìm điện thoại di động của ta, tìm kiếm trong diễn đàn bài Sauret điện p·h·áp vương t·h·i·ế·p mời, tìm đoạn tiếng đ·ậ·p c·ử·a đó rồi nghe lại một lần."
"Được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận