Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần

Chương 126: Này cái Thế Giới cần tên điên

Chương 126: Thế Giới Này Cần Tên Điên
Khi Khương Sam phát động Quỷ Vực thăm dò quỷ chưởng quỹ, người phụ nữ đột nhiên xuất hiện hét lên khiến mọi người trong đội giật mình.
"Thái Vũ chết rồi?!"
Đang muốn phát động lệ quỷ tấn công, đồng tử Tần Tích co rụt lại, hắn nhíu mày nhìn sang bên cạnh.
Chỉ thấy người phụ nữ tên Thái Vũ nằm bất động trên mặt đất, tứ chi vặn vẹo, toàn thân biến dạng, tạo thành một tư thế quỷ dị.
Đối với Ngự Quỷ Giả mà nói, mức độ tổn thương này không đủ để trí mạng.
Nhưng điều khiến Tần Tích kinh ngạc nhất là, trạng thái tử vong của Thái Vũ lại giống hệt cách thức giết người của con quỷ trong cơ thể nàng!
Theo hắn biết, con quỷ Thái Vũ khống chế trong người được gọi là "Múa quỷ".
Gọi như vậy là vì người bị con quỷ này giết đều sẽ ở tư thế kỳ dị, giống như đang luyện tập độ dẻo khi múa.
Chỉ là, cách thức giết người của quỷ còn tàn nhẫn hơn nhiều so với luyện tập.
Nó khiến người sống gãy hết xương cốt, các khớp bị đẩy ra từng khúc một.
"Mau dừng tay! Quỷ chưởng quỹ có thể phản đòn quỷ tấn công, mau dừng lại hết!"
Sau khi phân tích, Tần Tích lập tức quát lớn, sau khi thấy mọi người dừng tay, ánh mắt hắn hướng về phía Khương Sam.
Lúc này, ánh sáng bạc trong đại sảnh tầng một đã biến mất không còn, ánh mắt Khương Sam lạnh lùng nhìn về phía lão nhân thấp bé ngốc nghếch đứng sau quầy.
Hắn cảm thấy con quỷ này không đáng sợ như trong tưởng tượng, hơn nữa nhìn nó không giống thành viên "Người tự do" trong trí nhớ có trí khôn.
"Quỷ chữ áp chế cũng không có tác dụng sao?"
Khương Sam lại một lần nữa phát động tấn công, nhìn con quỷ chưởng quỹ bị hạn chế trong bóng tối không hề phản ứng, hắn suy nghĩ một lát rồi quyết định từ bỏ ý định tiếp tục thăm dò nó.
Dù sao, với khả năng "phản đòn" này, con quỷ gần như vô giải, nếu không có cách đặc biệt thì dù là hắn cũng không thể đối phó.
Cảm giác con quỷ này mang đến cho Khương Sam giống như khi hắn xem kẻ chết thay trong nguyên tác của Diệp Chân truyện.
Quỷ chữ áp chế không có tác dụng.
Quỷ Vực của mặt chết quỷ cũng không thể ảnh hưởng nó.
Một khi quỷ tấn công vượt quá phạm vi chịu đựng sẽ dẫn đến tử vong.
Như thế này thì chơi kiểu gì?
Không nghĩ ra cách giải quyết, Khương Sam dứt khoát từ bỏ việc giam giữ con quỷ này, hắn liếc nhìn thi thể người phụ nữ trên mặt đất rồi nhìn các thành viên trong đội nói:
"Con quỷ sau quầy hẳn là có một vài hạn chế, đừng có ai run như cầy sấy nữa."
Nói xong, Khương Sam không còn quan tâm đến mọi người mà tiếp tục đi về phía sâu trong quỷ lữ điếm.
Sau khi đi qua chỗ ngoặt, hắn nhìn thấy một hành lang "sâu không thấy đáy".
Hai bên hành lang có vô số cửa phòng đóng kín, cửa phòng làm bằng gỗ, cũ kỹ và loang lổ, phía trên gắn biển số phòng làm bằng đồng, theo thứ tự là 1, 2, 3... Qua ánh đèn mờ ảo trên đỉnh hành lang, có thể lờ mờ thấy tầng một có tổng cộng ba mươi sáu phòng.
Con số ba mươi sáu này khiến Khương Sam nhíu mày.
Số lượng chỗ ngồi trên xe buýt quỷ cộng với chỗ tài xế là ba mươi sáu; số phòng của bưu cục quỷ cũng tương tự.
Tuy nguyên tác không giải thích nhiều về con số này, nhưng qua các chi tiết trong truyện có thể thấy rõ khách sạn quỷ này chắc chắn có liên hệ với Ngự Quỷ Giả thời Dân Quốc.
Khương Sam tiến sâu vào trong, tiếng bước chân vang vọng trong hành lang.
"Két!"
Nhưng đúng lúc này, một cánh cửa phòng đột ngột mở ra, âm thanh mở cửa vang vọng trong khách sạn tĩnh lặng, có vẻ đặc biệt rõ ràng.
"Ừm?" Ánh mắt Khương Sam lập tức quay sang nhìn.
Không chỉ hắn mà cả Tần Tích đứng sau lưng cũng nghe thấy động tĩnh này, tất cả đều tìm theo hướng phát ra âm thanh, nhìn sang.
Trong tình huống này, mọi sự xao động nhỏ nhặt đều đáng để chú ý.
Cánh cửa phòng được mở ra là phòng số 23.
Giờ phút này, một người đàn ông gầy gò, mặt mày tiều tụy, ánh mắt âm trầm từ trong phòng bước ra, tay cầm một con dao, mang theo ánh mắt hung ác, hiểm độc nhìn chằm chằm Khương Sam, kinh ngạc xen lẫn kinh hỉ.
Ánh mắt tham lam của gã đàn ông đó như đang nhìn gà, nhìn cá, như một món quà từ trên trời rơi xuống.
Do vấn đề ánh sáng, hắn không thấy đám người Tần Tích phía sau Khương Sam nên mới cười lớn đầy điên cuồng nói:
"Ha ha ha ha, cuối cùng cũng có người mới tới, tiền thuê phòng của ta có chỗ dựa rồi, đã đến thì thôi còn mang cả lễ vật đến cho ta, ha ha ha ha."
"Ầm ~!"
Khương Sam không nói nhảm, ngay lập tức rút súng lục ra bóp cò.
Dùng thi thể đổi quỷ tiền ở hiệu cầm đồ quỷ, tin này hắn nghe không biết bao nhiêu lần.
Tại nơi không có luật pháp, không có ước thúc này, lòng dạ con người sẽ bị phóng đại đến cực hạn.
"Tần Tích, không phải ngươi nói ngươi biết có bao nhiêu người nhận nhiệm vụ từ quỷ chưởng quỹ sao, tới đây, tìm từng người một cho ta."
Nghe thấy vậy mặt Tần Tích tối sầm lại, tuy trước đó hắn nói rất mập mờ nhưng không giấu được tai Khương Sam.
Tiếng súng rất lớn nhưng do đặc tính của khách sạn quỷ, những người ở trong phòng căn bản không nghe thấy gì.
Đó cũng là lý do khiến người đàn ông vừa rồi tỏ ra kinh hỉ như vậy.
Tần Tích trong lòng cay đắng, hắn đi đến trước mấy cánh cửa phòng rồi dùng một cách gõ cửa đặc biệt.
"Ừm? Ngươi là ai?"
Người đàn ông bước ra đầu tiên nhìn thấy Khương Sam mặt lạ hoắc thì mặt biến sắc ngay lập tức, hắn muốn đóng cửa lại.
Nhưng người bình thường sao có thể phản ứng nhanh hơn Khương Sam nửa dị loại được.
Một tay như gọng kìm tóm chặt lấy cánh cửa.
"!!"
Cảm nhận được sức mạnh lớn lao trên cánh cửa, người đàn ông giật mình, sắc mặt đột nhiên hung dữ, định phát động năng lực quỷ trong cơ thể.
"A a a~!"
Nhưng hắn đột nhiên quỳ rạp xuống đất, mặt mày đau khổ.
Không chỉ người mở cửa, mà tất cả mọi người trong phòng trong khoảnh khắc người đều xuất hiện quỷ tự đỏ như máu, tiếng kêu rên vang vọng khắp hành lang.
Lần lượt như thế, tổng cộng có mười bốn Ngự Quỷ Giả từ bốn căn phòng bị đội của Tần Tích kéo ra ngoài hành lang.
"Người không vì mình trời tru đất diệt, ta hiểu suy nghĩ cầu sinh của các ngươi, nên ta sẽ không giết các ngươi, nhưng các ngươi đã nhận nhiệm vụ thì phải ở lại."
Khương Sam nhìn mọi người đang đau đớn trên hành lang bình tĩnh nói.
Hắn không phải là Thánh Mẫu muốn vì mọi người hoàn thành nhiệm vụ, đem bọn họ từng người một "giải cứu".
Mà là sau khi thăm dò quỷ chưởng quỹ, Khương Sam quyết định làm một quyết định lớn như vậy.
"Vệ tinh điện thoại mất hiệu lực định vị, Trương Đông Hưng hiện tại không rõ tung tích, nếu như quỷ lữ điếm thực sự là một sự kiện dị linh trung tâm, vậy thì phải hành động từ nơi này, xem có tìm ra được điểm đột phá hay không." Khương Sam thầm nghĩ.
Hiện tại thông tin hắn biết còn quá ít.
Dù có biết cách trốn khỏi đây, với hắn cũng chỉ có ích lợi chút xíu mà thôi.
Trốn thoát rất dễ, nhưng nếu không giải quyết được sự kiện linh dị này, sớm muộn những dị linh này cũng sẽ quét sạch tất cả mọi người, tất cả chỉ là "người trong vở kịch", không ai có thể thoát khỏi.
Suy luận quy luật của quỷ không phải sở trường của Khương Sam, nhiều lúc hắn giống một con bạc hơn, vì không hề lo lắng, nên nhiều hành vi của hắn trong mắt người khác chẳng khác gì kẻ điên.
Nhưng thì sao chứ?
Thế giới này cần chính là những con bạc bình tĩnh, chứ không phải những kẻ nhát gan trốn tránh.
Xin lỗi các huynh đệ, người nhà ta nhập viện, ta cả ngày cả đêm chăm sóc, nên cập nhật hơi muộn, mong các huynh đệ thông cảm.
Cảm ơn sự ủng hộ của các huynh đệ! Vô cùng cảm tạ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận