Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần
Chương 198: Quỷ tân nương nguyền rủa
Chương 198: Lời nguyền của quỷ tân nương Ngay khi Dương Gian vừa may mắn sống sót sau đợt tấn công của thây khô tân nương, chưa đầy một phút sau, Hứa Phong, người còn sống duy nhất ở đó, liền xuất hiện những biểu hiện giống hệt Dương Gian trước đây. Không hề nghi ngờ, mục tiêu tấn công của quỷ tân nương đã chuyển từ Dương Gian sang hắn.
"Quả nhiên, trên người ta thiếu mất môi giới cần thiết để thây khô tân nương phát động tấn công, cho nên lời nguyền của quỷ tân nương trên người ta không tiếp tục xuất hiện, mà đã dời mục tiêu sang người Hứa Phong."
"Lúc trước hắn còn không ngừng ý kiến ý cò về chuyện của ta, lần này không cần ta động tay, vừa hay nhờ vào đó mà biết được cách thức giết người của thây khô tân nương, nhưng quan trọng nhất vẫn là chiếc quỷ xe buýt kia phải khởi động lại." Nhìn Hứa Phong từng bước tiến về phía xa, trong ánh mắt Dương Gian không có chút thương hại nào, nếu không phải vừa rồi bị quỷ tân nương tập kích, hắn đã không chút do dự tiêu diệt Hứa Phong rồi.
Liếc nhìn chiếc quỷ xe buýt đang ở trạng thái tắt máy, rồi lại liếc nhìn ngọn quỷ nến vẫn đang cháy ổn định, Dương Gian lúc này không dám lơi lỏng cảnh giác. Nếu Hứa Phong bị quỷ tân nương giết chết, mà quỷ xe buýt vẫn không khởi động lại, vậy kết cục cuối cùng nghênh đón hắn vẫn sẽ là cái chết.
"Ta là người phụ trách thành phố Tiểu Xuân, hai ta là đồng nghiệp mà! Ta trước đó còn cứu rất nhiều người, ngươi nhất định biết vì sao không bị con quỷ kia tập kích đúng không? Xin cậu mau cứu ta!"
Vốn còn đang ở trạng thái "thi thể", Hứa Phong, sau khi hiểu được có một linh dị của con quỷ khác trong người, liền có thể mở miệng nói chuyện, ngay lập tức cầu cứu Dương Gian. Trong không gian tĩnh mịch đầy linh dị, tiếng kêu cứu của hắn gần như rên rỉ, mang theo cả âm thanh nức nở.
Sắc mặt âm trầm, Dương Gian không để ý đến hắn mà đang do dự, rốt cuộc nên tiếp tục đứng tại chỗ hay là đứng gần quỷ xe buýt hơn. Suy đi nghĩ lại, cuối cùng hắn chọn đứng gần quỷ xe buýt. Vì lúc này Dương Gian cũng không biết khi quỷ xe buýt khởi động lại, quỷ sẽ có phản ứng gì, nên cẩn thận vẫn là hơn, hắn vẫn đưa ra quyết định thỏa đáng nhất. Dù sao theo nhận thức hiện tại của hắn, trên quỷ xe buýt là tuyệt đối an toàn. Còn việc lựa chọn rời khỏi chỗ và đứng cách xa quỷ tân nương nhất, đó là do Dương Gian muốn phòng ngừa việc con quỷ kia tiếp tục tập kích hắn, nên hắn đã chuẩn bị sẵn phương án xấu nhất.
"Cộc cộc ~ cộc ~!"
Khi khoảng cách giữa Hứa Phong và thây khô tân nương ngày càng gần, khi hắn từng bước tiến đến vị trí mà trước đây Dương Gian và quỷ tân nương đứng gần nhau nhất. Không có gì bất ngờ, thây khô tân nương đối diện Hứa Phong cũng làm động tác giống hệt, nó chậm rãi đưa ra bàn tay gầy guộc cứng ngắc.
Khi Hứa Phong dừng bước, dưới ánh mắt căng thẳng của Dương Gian, chỉ thấy thây khô tân nương nắm lấy tay hắn. Người và quỷ chạm vào nhau. Thân thể Hứa Phong khẽ run lên, giống như hít vào hơi thở cuối cùng trước khi chết, cả người không còn cảm nhận được sự sống nữa.
Chỉ chạm vào nhau một cái, hắn liền chết.
Nhưng cái xác của Hứa Phong không hề ngã xuống, mà lại quỷ dị bắt đầu cử động, sau đó quay người lại, vừa nắm tay thây khô tân nương vừa vẫy tay về phía này. Mặt hắn trắng bệch, không có chút máu nào, trên mặt mang vẻ sợ hãi, nhưng lại cố gắng gượng cười, vẻ mặt quái dị hết sức.
"Hứa Phong đang vẫy tay với ai vậy?" Dương Gian biến sắc, mơ hồ cảm thấy như đang vẫy tay với mình, nhưng lại mơ hồ cảm thấy không phải. Khi Hứa Phong vẫy tay, một tình huống khác xung quanh lại thay đổi. Tiếng khóc của lũ quỷ ở nghĩa địa đã im bặt.
"Hứa Phong không phải đang vẫy tay với ta, hắn đang vẫy tay với lũ quỷ ở nghĩa địa, hắn đang... chiêu quỷ!" Sau khi quỷ tân nương giết chết Hứa Phong, Hứa Phong đã trở thành quỷ nô, thay thế cho Trương Hạo trong nguyên tác. Thấy lệ quỷ liên tục bị hắn gọi tới, trái tim Dương Gian giật mình không thôi.
Nhưng hắn biết trạng thái hiện giờ của mình không làm được gì cả, thậm chí ngay cả ngọn quỷ nến hắn để dưới đất lúc trước, giờ cũng bị bóng quỷ không đầu cầm trong tay.
"Xem ra vẫn là phải chết sao? Ta bây giờ ngay cả tự vệ cũng không làm được, thở dài... Cứ thế mà chết đi, thật không cam tâm a."
Nghe thấy sau lưng tiếng động của chiếc xe buýt tắt máy, như thể có thứ gì đó đang vuốt ve thân xe, phát ra tiếng động nặng nề, Dương Gian thở phào một hơi, bình tĩnh nhìn ngọn quỷ nến đang chập chờn trong tay bóng quỷ không đầu. Hắn hiểu rõ: Bên trong chiếc xe buýt tối đen còn ẩn chứa một con quỷ. Con quỷ kia từ đầu đến cuối vẫn chưa xuống xe, nó vẫn ở trong xe công cộng. Nhưng do Hứa Phong chiêu quỷ, nó dường như muốn xuống xe. Ba con quỷ đã lộ diện toàn bộ. Mà cái chết của chính mình cũng đã định sẵn.
Ngay khi Dương Gian đang lẳng lặng chờ đợi cái chết của mình, chiếc xe buýt phía sau đột nhiên vang lên một tiếng còi, đèn lớn phía trước đột ngột bật sáng, đèn trong toa xe cũng được bật lên. Bóng tối tĩnh lặng như chết kia biến mất không thấy. Chiếc xe buýt đang tắt máy vào lúc này lại khởi động.
"Quỷ xe buýt đột nhiên khởi động" khiến Dương Gian trong nhất thời có chút ngây người. Nhìn ánh đèn lại sáng lên trong toa xe, hắn lập tức hiểu ra rằng thời khắc nguy hiểm nhất đã qua. Chỉ cần quay trở lại xe buýt, hắn có thể tạm thời an toàn, chí ít không cần lo lắng bị lũ quỷ này truy đuổi.
"Ta đúng là gặp may." Hầu như ngay trong khoảnh khắc quỷ xe buýt khởi động lại, Dương Gian đã lên xe, ngồi lại vị trí cũ, hắn tự giễu nói. Nhìn bóng Hứa Phong ngoài cửa sổ với vẻ mặt tươi cười nhưng đã biến thành quỷ nô, trong mắt Dương Gian không hề có chút cảm xúc nào, hắn chỉ không ngờ rằng, vì nhặt lại một chiếc điện thoại vệ tinh nhỏ mà không chỉ mất đi đôi tay, còn suýt chút nữa phải mất mạng tại đây.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, từ khi đèn xe công cộng sáng trở lại đến nay đã được năm phút. Năm phút vừa tròn, cửa trước và cửa sau của xe buýt đang mở lúc này lại đóng sầm lại một tiếng. Cánh cửa sổ bằng thủy tinh mở bên cạnh Dương Gian cũng tự động đóng vào cùng thời điểm. Chiếc xe bị đóng kín hoàn toàn, như một môi trường cách ly, không ai có thể xuống xe, dù là quỷ cũng không thể rời khỏi.
"Tên tân lang thây khô và lũ quỷ than khóc kia đều không lên xe, thở phào, xem ra là thoát khỏi chúng rồi." Sau khi xe công cộng khởi động, lại tiếp tục chạy. Dương Gian có thể thấy hình dáng thây khô tân nương dần dần rời xa phía sau, vật kia không chọn đuổi theo, vẫn nắm tay Hứa Phong đứng ở đó, như hai bức tượng không động đậy.
"Sau đó có lẽ sẽ còn quỷ tiếp tục lên xe, vậy lúc đó sẽ không biết phải đối mặt với loại quỷ gì, nhưng ta vẫn không thể xuống xe, một khi xuống xe, Quỷ Nhãn và bóng quỷ không đầu khôi phục sẽ muốn lấy mạng của ta, còn về phần đôi tay."
Dương Gian biết mình cứ tiếp tục ở trên xe sớm muộn gì cũng chết, nhưng hiện tại hắn không còn lựa chọn nào khác. Dựa vào sức mạnh linh dị của quỷ xe buýt, hắn có thể kéo dài hơi tàn thêm chút, nhưng nếu rời khỏi quỷ xe buýt, vậy hắn chỉ có con đường chết. Để phòng ngừa việc hai tay vẫn còn lời nguyền của quỷ tân nương, nên thận trọng Dương Gian chỉ có thể vứt bỏ đôi bàn tay đó. Nhưng việc đó không ảnh hưởng đến cục diện của hắn, chỉ cần có bóng quỷ không đầu, vậy hắn có thể dùng tay của người khác lắp vào người mình.
Có lẽ tay thật sự là môi giới cho lời nguyền của quỷ tân nương sao? Nàng muốn tân lang. Mà không phải tay của tân lang.
Một chiếc xe công cộng cũ kỹ, kiểu những năm 60-70 thế kỷ trước đang không ngừng chạy trong không gian linh dị. Còn một người đàn ông với con mắt đỏ ngầu ở giữa trán thì luôn ngồi ở hàng ghế sau chiếc xe công cộng này. Không ai biết được hắn đã ngồi ở đó bao lâu rồi.
"Quả nhiên, trên người ta thiếu mất môi giới cần thiết để thây khô tân nương phát động tấn công, cho nên lời nguyền của quỷ tân nương trên người ta không tiếp tục xuất hiện, mà đã dời mục tiêu sang người Hứa Phong."
"Lúc trước hắn còn không ngừng ý kiến ý cò về chuyện của ta, lần này không cần ta động tay, vừa hay nhờ vào đó mà biết được cách thức giết người của thây khô tân nương, nhưng quan trọng nhất vẫn là chiếc quỷ xe buýt kia phải khởi động lại." Nhìn Hứa Phong từng bước tiến về phía xa, trong ánh mắt Dương Gian không có chút thương hại nào, nếu không phải vừa rồi bị quỷ tân nương tập kích, hắn đã không chút do dự tiêu diệt Hứa Phong rồi.
Liếc nhìn chiếc quỷ xe buýt đang ở trạng thái tắt máy, rồi lại liếc nhìn ngọn quỷ nến vẫn đang cháy ổn định, Dương Gian lúc này không dám lơi lỏng cảnh giác. Nếu Hứa Phong bị quỷ tân nương giết chết, mà quỷ xe buýt vẫn không khởi động lại, vậy kết cục cuối cùng nghênh đón hắn vẫn sẽ là cái chết.
"Ta là người phụ trách thành phố Tiểu Xuân, hai ta là đồng nghiệp mà! Ta trước đó còn cứu rất nhiều người, ngươi nhất định biết vì sao không bị con quỷ kia tập kích đúng không? Xin cậu mau cứu ta!"
Vốn còn đang ở trạng thái "thi thể", Hứa Phong, sau khi hiểu được có một linh dị của con quỷ khác trong người, liền có thể mở miệng nói chuyện, ngay lập tức cầu cứu Dương Gian. Trong không gian tĩnh mịch đầy linh dị, tiếng kêu cứu của hắn gần như rên rỉ, mang theo cả âm thanh nức nở.
Sắc mặt âm trầm, Dương Gian không để ý đến hắn mà đang do dự, rốt cuộc nên tiếp tục đứng tại chỗ hay là đứng gần quỷ xe buýt hơn. Suy đi nghĩ lại, cuối cùng hắn chọn đứng gần quỷ xe buýt. Vì lúc này Dương Gian cũng không biết khi quỷ xe buýt khởi động lại, quỷ sẽ có phản ứng gì, nên cẩn thận vẫn là hơn, hắn vẫn đưa ra quyết định thỏa đáng nhất. Dù sao theo nhận thức hiện tại của hắn, trên quỷ xe buýt là tuyệt đối an toàn. Còn việc lựa chọn rời khỏi chỗ và đứng cách xa quỷ tân nương nhất, đó là do Dương Gian muốn phòng ngừa việc con quỷ kia tiếp tục tập kích hắn, nên hắn đã chuẩn bị sẵn phương án xấu nhất.
"Cộc cộc ~ cộc ~!"
Khi khoảng cách giữa Hứa Phong và thây khô tân nương ngày càng gần, khi hắn từng bước tiến đến vị trí mà trước đây Dương Gian và quỷ tân nương đứng gần nhau nhất. Không có gì bất ngờ, thây khô tân nương đối diện Hứa Phong cũng làm động tác giống hệt, nó chậm rãi đưa ra bàn tay gầy guộc cứng ngắc.
Khi Hứa Phong dừng bước, dưới ánh mắt căng thẳng của Dương Gian, chỉ thấy thây khô tân nương nắm lấy tay hắn. Người và quỷ chạm vào nhau. Thân thể Hứa Phong khẽ run lên, giống như hít vào hơi thở cuối cùng trước khi chết, cả người không còn cảm nhận được sự sống nữa.
Chỉ chạm vào nhau một cái, hắn liền chết.
Nhưng cái xác của Hứa Phong không hề ngã xuống, mà lại quỷ dị bắt đầu cử động, sau đó quay người lại, vừa nắm tay thây khô tân nương vừa vẫy tay về phía này. Mặt hắn trắng bệch, không có chút máu nào, trên mặt mang vẻ sợ hãi, nhưng lại cố gắng gượng cười, vẻ mặt quái dị hết sức.
"Hứa Phong đang vẫy tay với ai vậy?" Dương Gian biến sắc, mơ hồ cảm thấy như đang vẫy tay với mình, nhưng lại mơ hồ cảm thấy không phải. Khi Hứa Phong vẫy tay, một tình huống khác xung quanh lại thay đổi. Tiếng khóc của lũ quỷ ở nghĩa địa đã im bặt.
"Hứa Phong không phải đang vẫy tay với ta, hắn đang vẫy tay với lũ quỷ ở nghĩa địa, hắn đang... chiêu quỷ!" Sau khi quỷ tân nương giết chết Hứa Phong, Hứa Phong đã trở thành quỷ nô, thay thế cho Trương Hạo trong nguyên tác. Thấy lệ quỷ liên tục bị hắn gọi tới, trái tim Dương Gian giật mình không thôi.
Nhưng hắn biết trạng thái hiện giờ của mình không làm được gì cả, thậm chí ngay cả ngọn quỷ nến hắn để dưới đất lúc trước, giờ cũng bị bóng quỷ không đầu cầm trong tay.
"Xem ra vẫn là phải chết sao? Ta bây giờ ngay cả tự vệ cũng không làm được, thở dài... Cứ thế mà chết đi, thật không cam tâm a."
Nghe thấy sau lưng tiếng động của chiếc xe buýt tắt máy, như thể có thứ gì đó đang vuốt ve thân xe, phát ra tiếng động nặng nề, Dương Gian thở phào một hơi, bình tĩnh nhìn ngọn quỷ nến đang chập chờn trong tay bóng quỷ không đầu. Hắn hiểu rõ: Bên trong chiếc xe buýt tối đen còn ẩn chứa một con quỷ. Con quỷ kia từ đầu đến cuối vẫn chưa xuống xe, nó vẫn ở trong xe công cộng. Nhưng do Hứa Phong chiêu quỷ, nó dường như muốn xuống xe. Ba con quỷ đã lộ diện toàn bộ. Mà cái chết của chính mình cũng đã định sẵn.
Ngay khi Dương Gian đang lẳng lặng chờ đợi cái chết của mình, chiếc xe buýt phía sau đột nhiên vang lên một tiếng còi, đèn lớn phía trước đột ngột bật sáng, đèn trong toa xe cũng được bật lên. Bóng tối tĩnh lặng như chết kia biến mất không thấy. Chiếc xe buýt đang tắt máy vào lúc này lại khởi động.
"Quỷ xe buýt đột nhiên khởi động" khiến Dương Gian trong nhất thời có chút ngây người. Nhìn ánh đèn lại sáng lên trong toa xe, hắn lập tức hiểu ra rằng thời khắc nguy hiểm nhất đã qua. Chỉ cần quay trở lại xe buýt, hắn có thể tạm thời an toàn, chí ít không cần lo lắng bị lũ quỷ này truy đuổi.
"Ta đúng là gặp may." Hầu như ngay trong khoảnh khắc quỷ xe buýt khởi động lại, Dương Gian đã lên xe, ngồi lại vị trí cũ, hắn tự giễu nói. Nhìn bóng Hứa Phong ngoài cửa sổ với vẻ mặt tươi cười nhưng đã biến thành quỷ nô, trong mắt Dương Gian không hề có chút cảm xúc nào, hắn chỉ không ngờ rằng, vì nhặt lại một chiếc điện thoại vệ tinh nhỏ mà không chỉ mất đi đôi tay, còn suýt chút nữa phải mất mạng tại đây.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, từ khi đèn xe công cộng sáng trở lại đến nay đã được năm phút. Năm phút vừa tròn, cửa trước và cửa sau của xe buýt đang mở lúc này lại đóng sầm lại một tiếng. Cánh cửa sổ bằng thủy tinh mở bên cạnh Dương Gian cũng tự động đóng vào cùng thời điểm. Chiếc xe bị đóng kín hoàn toàn, như một môi trường cách ly, không ai có thể xuống xe, dù là quỷ cũng không thể rời khỏi.
"Tên tân lang thây khô và lũ quỷ than khóc kia đều không lên xe, thở phào, xem ra là thoát khỏi chúng rồi." Sau khi xe công cộng khởi động, lại tiếp tục chạy. Dương Gian có thể thấy hình dáng thây khô tân nương dần dần rời xa phía sau, vật kia không chọn đuổi theo, vẫn nắm tay Hứa Phong đứng ở đó, như hai bức tượng không động đậy.
"Sau đó có lẽ sẽ còn quỷ tiếp tục lên xe, vậy lúc đó sẽ không biết phải đối mặt với loại quỷ gì, nhưng ta vẫn không thể xuống xe, một khi xuống xe, Quỷ Nhãn và bóng quỷ không đầu khôi phục sẽ muốn lấy mạng của ta, còn về phần đôi tay."
Dương Gian biết mình cứ tiếp tục ở trên xe sớm muộn gì cũng chết, nhưng hiện tại hắn không còn lựa chọn nào khác. Dựa vào sức mạnh linh dị của quỷ xe buýt, hắn có thể kéo dài hơi tàn thêm chút, nhưng nếu rời khỏi quỷ xe buýt, vậy hắn chỉ có con đường chết. Để phòng ngừa việc hai tay vẫn còn lời nguyền của quỷ tân nương, nên thận trọng Dương Gian chỉ có thể vứt bỏ đôi bàn tay đó. Nhưng việc đó không ảnh hưởng đến cục diện của hắn, chỉ cần có bóng quỷ không đầu, vậy hắn có thể dùng tay của người khác lắp vào người mình.
Có lẽ tay thật sự là môi giới cho lời nguyền của quỷ tân nương sao? Nàng muốn tân lang. Mà không phải tay của tân lang.
Một chiếc xe công cộng cũ kỹ, kiểu những năm 60-70 thế kỷ trước đang không ngừng chạy trong không gian linh dị. Còn một người đàn ông với con mắt đỏ ngầu ở giữa trán thì luôn ngồi ở hàng ghế sau chiếc xe công cộng này. Không ai biết được hắn đã ngồi ở đó bao lâu rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận