Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần
Chương 37: Một trận giao dịch
Chương 37: Một cuộc giao dịch
"Con quỷ này có thể hoàn toàn khiến cho năng lực của một con lệ quỷ khác mất hiệu lực, mặc kệ năng lực của lệ quỷ kia của ngươi rốt cuộc mạnh đến cỡ nào. Một khi nó cướp đoạt những con quỷ khác, loại năng lực này của nó lại mạnh lên, bây giờ có thể hoàn toàn áp chế được ba con quỷ. Ngươi hẳn là có thể cảm nhận được điều đó, Dương Gian." Giọng nói của Khương Sam tiếp tục vang lên trong linh đường.
Nghe được lời của Khương Sam, giờ phút này Dương Gian đã quyết định. Hắn đi đến trước quan tài.
Bất kể như thế nào, nằm vào trong quan tài quỷ chí ít sẽ không bị quỷ uy hiếp. Còn việc Khương Sam có chuẩn bị gì trong quan tài quỷ hay không thì giờ phút này Dương Gian cũng không quản được nhiều như vậy.
Dù cho không dùng quỷ nhãn để áp chế con quỷ ngoài cửa, nhưng con quỷ không đầu trong cơ thể hắn đã có dấu hiệu muốn khôi phục.
Nếu cứ giằng co như vậy, không cần quỷ nhãn hồi phục, quỷ không đầu sẽ vượt lên trước một bước giết hắn!
Ánh mắt Dương Gian nhìn về phía Khương Sam, "hắc mai", "quỷ tự" hắn kết luận rằng Khương Sam cũng là ngự quỷ giả khống chế hai con lệ quỷ, hơn nữa quỷ vực hình dáng hắc mai còn mạnh hơn hắn rất nhiều.
"Không nằm thì ngu sao, tiếp theo quỷ cứ để Trương Hàn cùng Khương Sam xử lý vậy."
Dương Gian nghĩ xong, một cái vọt tới nằm vào trong quan tài quỷ, sau đó dùng sức đậy nắp quan tài lại.
"Đi, cộc cộc."
Ngay khi Dương Gian nằm vào quan tài quỷ được nửa nén hương, một tiếng bước chân rõ ràng từ phía bên ngoài bóng tối vang lên.
Dù cho Trương Hàn đã chuẩn bị trước, nhưng nghe được tiếng bước chân vẫn cảm thấy sắc mặt khó coi muốn chết.
Một "người" lần nữa bước đến trước cửa phòng.
Đó là một ông lão mặc đồ nông dân, dáng người hơi gầy, mặc quần áo đơn giản.
Trên mặt không có bất cứ vẻ giận dữ nào, mang theo hơi thở băng lãnh của cái chết.
"Dương Gian, cũng gần được rồi đó, nếu không ra thì mấy người liền bị thứ quỷ này mài cho chết mất." Khương Sam gõ vào vách quan tài, nhắc nhở Dương Gian nên đi ra, để con quỷ kia quay về trong quan tài.
Hắn biết với tính cách của Dương Gian, chỉ dựa vào hắn nói thì Dương Gian sẽ không tin.
Đối mặt với sự lựa chọn sống chết như vậy, Dương Gian chỉ tin vào phán đoán của bản thân mình.
Việc Khương Sam để Dương Gian nằm vào quan tài quỷ cũng có mục đích của hắn:
Hắn muốn Dương Gian biết giá trị của chiếc quan tài quỷ này, sau đó hắn có thể dùng nó để cùng Dương Gian đàm phán một cuộc làm ăn.
Đàm phán một cuộc làm ăn liên quan tới quỷ tự.
Lão già ngoài cửa kia đã bắt đầu từ từ bước vào phòng, lúc này con quỷ sau lưng Trương Hàn đã chống đỡ đến da tróc thịt bong, máu me đầm đìa.
Ngay lúc Trương Hàn nghiến răng làm tốt tư thế phát động lệ quỷ phía sau lần nữa thì liền nghe được giọng Dương Gian vang lên bên tai hắn:
"Trương Hàn không cần để ý nó." Giọng Dương Gian truyền ra từ trong quan tài quỷ.
Vừa ngồi dậy hắn cùng Khương Sam liếc mắt tâm ý tương thông, liền từ trong quan tài nhảy ra ngoài, đi đến bên người Trương Hàn nói: "Khương Sam nói không sai, con quỷ này chỉ cần quay trở lại trong quan tài quỷ thì mọi thứ ở đây sẽ biến mất hết, sự kiện linh dị ở Hoàng Cương Thôn sẽ kết thúc."
Trương Hàn đầy mồ hôi lạnh nhìn thoáng qua Dương Gian, sau đó lại liếc nhìn Khương Sam đang gật đầu khẳng định,
Hắn có chút run rẩy lùi về sau.
Trương Hàn không phải muốn chạy trốn, mà là hắn đang nhường đường cho con quỷ!
Lúc này, cả ba người trong linh đường đều mắt không chớp nhìn chằm chằm vào con quỷ, không chỉ có Trương Hàn, cho dù là nội tâm của Dương Gian cũng tràn đầy lo lắng.
Chỉ thấy lão già kia bước vào rồi, dừng lại vài giây ở vị trí cũ, hắn không nhìn Dương Gian và Khương Sam ở trong góc, mà ánh mắt vẫn luôn đặt lên chiếc quan tài đang được mở ra.
Sau đó, con quỷ hình dáng lão già bước từng nhịp chân, đi thẳng về phía quan tài quỷ.
Mặc dù Khương Sam biết con quỷ này sẽ không tấn công nữa, nhưng khoảng cách gần như vậy tiếp xúc với một con quỷ, vẫn khiến hắn cảm thấy sởn da gà.
Thời khắc này, lòng bàn tay Khương Sam cũng đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng hắn vẫn có chút bình tĩnh châm một điếu t.h.u.ố.c.
Trong lòng hắn đã chuẩn bị trước: "Chỉ cần con quỷ ra tay, hắn cam đoan rằng mình sẽ biến mất ngay lập tức tại Hoàng Cương Thôn."
Vậy thì điếu t.h.u.ố.c này, đúng là có thể hút rồi.
Giờ phút này, ba người trông thấy lão già này vịn vào một bên quan tài, dùng một cánh tay chống đỡ cơ thể, lấy tư thế quỷ dị ngã vào trong quan tài quỷ. Động tác này giống như là động tác Vòng Quay Tomas trong thể thao, ngay cả vận động viên cũng không có động tác nào chuẩn xác như hắn.
"Két, ken két ~!"
Ngay khi con quỷ nằm xuống, một bàn tay hơi gầy gò, thô ráp dính đầy bùn đất từ trong quan tài đưa ra, bắt lấy thành quan tài bên cạnh bị xê dịch, phát ra tiếng cọ xát chói tai.
Chỉ nghe thấy "Đông!" một tiếng, nắp quan tài rơi xuống.
Quan tài kín mít, một lần nữa khép lại trở về trạng thái ban đầu.
Lập tức, linh đường trở lại bình tĩnh.
Theo con quỷ trong thôn vào quan tài quỷ, bầu trời mờ tối bên ngoài đang trở nên sáng sủa, Hoàng Cương Thôn đang dần biến mất...
Giống như là ảo ảnh hải thị, theo ánh mặt trời chiếu vào khắp thôn, tất cả các công trình, phòng ốc, con đường nơi đây tựa như tranh vẽ, bị dần dần xóa sạch.
Tất cả dấu vết của lệ quỷ đều không còn tồn tại, khi mà con quỷ đó tiến vào quan tài quỷ.
Ngay lúc Dương Gian đang dọn dẹp đồ đạc, thấy được cảnh này sắc mặt hơi biến đổi, sau đó hắn nhìn thoáng qua chiếc quan tài sơn son, rồi nhìn về phía Khương Sam nói:
"Cỗ quan tài này ngươi định xử lý thế nào?"
"Ta nghĩ ngươi cũng biết giá trị của cỗ quan tài này. Nhiệm vụ lần này chính là để đạt được chiếc quan tài quỷ này. Ta tin rằng cái công ty gì đó kia rất sẵn lòng mua với giá cao." Khương Sam thản nhiên nói.
"Vậy cỗ quan tài quỷ này ngươi muốn mang đi sao?" Giọng nói Dương Gian có chút lạnh lùng, một con quỷ nhãn không an phận mở ra trên trán hắn.
Ngay từ lúc vừa ra khỏi quan tài quỷ, Dương Gian đã nghĩ tới vấn đề sở hữu của chiếc quan tài này.
Nhường, hắn tuyệt đối không nhường.
Bản thân hắn ở Hoàng Cương Thôn cơ hồ là thập tử nhất sinh, vì cỗ quan tài này, dựa vào cái gì lại đưa cho Khương Sam nửa đường nhảy vào?
Không cho thì, nghĩ đến quỷ vực hắc mai kinh khủng kia của Khương Sam, chia đôi quan tài đã là bước lùi cuối cùng của hắn. Nếu hai người không thể đồng ý...
Nghĩ đến đây, quanh người Dương Gian đã xuất hiện một chút hồng quang, phảng phất như quỷ nhãn quỷ vực sắp bao trùm Khương Sam bất cứ lúc nào.
"Ta cùng ngươi làm một vụ giao dịch, đảm bảo ngươi sẽ không lỗ, nhìn thấy khuôn mặt người kia ở đường lớn kia không? Cỗ quan tài này sẽ cho ngươi kiếm đầy bồn đầy bát."
"Giao dịch gì?"
Ngay lúc Dương Gian nhìn về phía biên giới xa xăm kia, hắc mai bắt đầu bao phủ xung quanh ba người.
Dương Gian trong nháy mắt trở nên căng thẳng, cánh tay hắn bị từng quỷ nhãn chống ra, bất an đánh giá xung quanh, đồng thời một cái bóng không đầu đen như mực đứng lên phía sau lưng hắn từ dưới đất.
"Đừng khẩn trương, ta mở quỷ vực ra là để người ngoài không nghe thấy cuộc đối thoại của chúng ta, nếu như ta muốn giết ngươi thì ngươi đã sớm về quê rồi." Khương Sam từ hắc mai đi ra.
Thực ra, Khương Sam không hề khuếch đại, loại mặt chết quỷ có quỷ vực còn mạnh hơn tầng ba của quỷ nhãn, lại có thêm quỷ tự có thể xuất hiện trong nháy mắt.
Vào thời kỳ linh dị khôi phục này, thực lực của Khương Sam có thể được gọi là ngự quỷ giả cấp cao nhất.
Ngay khi Dương Gian nhìn thấy Khương Sam, hắn liền lập tức sai quỷ ảnh không đầu đi tấn công đầu Khương Sam.
Dù sao thì cứ ra tay trước thì tốt hơn, người sống mới có tư cách nói chuyện.
Nhưng đột nhiên, Dương Gian phát hiện quỷ ảnh không đầu không hề xuất hiện phía sau Khương Sam, ngược lại đứng im bất động ở sau lưng hắn.
Dương Gian nhìn qua con quỷ nhãn ở sau gáy thì thấy, hầu như không hề có bất cứ dấu hiệu nào, quỷ tự quỷ dị màu đỏ tươi vẫn bao trùm lấy thân hình quỷ ảnh không đầu, đem nó gắt gao áp chế tại chỗ, không thể động đậy.
"Chết tiệt!"
Dương Gian thầm thấy không ổn, hiện tại quỷ vực của hắn thậm chí còn không khuếch tán được ra khỏi vùng hắc mai này, mà con quỷ ảnh không đầu lại bị Khương Sam áp chế.
Bản thân hắn là người ra tay trước, lúc này Dương Gian cưỡi lên lưng hổ khó xuống, trong lòng đã nghĩ đến cách trốn thoát.
Chỉ có điều giờ phút này, Dương Gian ngưng trọng nhìn về phía bóng dáng mơ hồ trong hắc mai kia, hắn đã chuẩn bị tinh thần liều mạng đánh cược một lần, xem Khương Sam sẽ làm gì.
Chỉ nghe thấy âm thanh từ bên trong hắc mai vọng ra:
"Chỉ khi người khác mua mạng của ta, ngươi là người đầu tiên đòi quản việc ta mua mạng của ai đó Dương Gian ạ. Chỉ bằng việc ngươi muốn giết ta, nếu ta giết ngươi thì có lẽ ngươi cũng chẳng có gì để nói đúng chứ?"
"Con quỷ này có thể hoàn toàn khiến cho năng lực của một con lệ quỷ khác mất hiệu lực, mặc kệ năng lực của lệ quỷ kia của ngươi rốt cuộc mạnh đến cỡ nào. Một khi nó cướp đoạt những con quỷ khác, loại năng lực này của nó lại mạnh lên, bây giờ có thể hoàn toàn áp chế được ba con quỷ. Ngươi hẳn là có thể cảm nhận được điều đó, Dương Gian." Giọng nói của Khương Sam tiếp tục vang lên trong linh đường.
Nghe được lời của Khương Sam, giờ phút này Dương Gian đã quyết định. Hắn đi đến trước quan tài.
Bất kể như thế nào, nằm vào trong quan tài quỷ chí ít sẽ không bị quỷ uy hiếp. Còn việc Khương Sam có chuẩn bị gì trong quan tài quỷ hay không thì giờ phút này Dương Gian cũng không quản được nhiều như vậy.
Dù cho không dùng quỷ nhãn để áp chế con quỷ ngoài cửa, nhưng con quỷ không đầu trong cơ thể hắn đã có dấu hiệu muốn khôi phục.
Nếu cứ giằng co như vậy, không cần quỷ nhãn hồi phục, quỷ không đầu sẽ vượt lên trước một bước giết hắn!
Ánh mắt Dương Gian nhìn về phía Khương Sam, "hắc mai", "quỷ tự" hắn kết luận rằng Khương Sam cũng là ngự quỷ giả khống chế hai con lệ quỷ, hơn nữa quỷ vực hình dáng hắc mai còn mạnh hơn hắn rất nhiều.
"Không nằm thì ngu sao, tiếp theo quỷ cứ để Trương Hàn cùng Khương Sam xử lý vậy."
Dương Gian nghĩ xong, một cái vọt tới nằm vào trong quan tài quỷ, sau đó dùng sức đậy nắp quan tài lại.
"Đi, cộc cộc."
Ngay khi Dương Gian nằm vào quan tài quỷ được nửa nén hương, một tiếng bước chân rõ ràng từ phía bên ngoài bóng tối vang lên.
Dù cho Trương Hàn đã chuẩn bị trước, nhưng nghe được tiếng bước chân vẫn cảm thấy sắc mặt khó coi muốn chết.
Một "người" lần nữa bước đến trước cửa phòng.
Đó là một ông lão mặc đồ nông dân, dáng người hơi gầy, mặc quần áo đơn giản.
Trên mặt không có bất cứ vẻ giận dữ nào, mang theo hơi thở băng lãnh của cái chết.
"Dương Gian, cũng gần được rồi đó, nếu không ra thì mấy người liền bị thứ quỷ này mài cho chết mất." Khương Sam gõ vào vách quan tài, nhắc nhở Dương Gian nên đi ra, để con quỷ kia quay về trong quan tài.
Hắn biết với tính cách của Dương Gian, chỉ dựa vào hắn nói thì Dương Gian sẽ không tin.
Đối mặt với sự lựa chọn sống chết như vậy, Dương Gian chỉ tin vào phán đoán của bản thân mình.
Việc Khương Sam để Dương Gian nằm vào quan tài quỷ cũng có mục đích của hắn:
Hắn muốn Dương Gian biết giá trị của chiếc quan tài quỷ này, sau đó hắn có thể dùng nó để cùng Dương Gian đàm phán một cuộc làm ăn.
Đàm phán một cuộc làm ăn liên quan tới quỷ tự.
Lão già ngoài cửa kia đã bắt đầu từ từ bước vào phòng, lúc này con quỷ sau lưng Trương Hàn đã chống đỡ đến da tróc thịt bong, máu me đầm đìa.
Ngay lúc Trương Hàn nghiến răng làm tốt tư thế phát động lệ quỷ phía sau lần nữa thì liền nghe được giọng Dương Gian vang lên bên tai hắn:
"Trương Hàn không cần để ý nó." Giọng Dương Gian truyền ra từ trong quan tài quỷ.
Vừa ngồi dậy hắn cùng Khương Sam liếc mắt tâm ý tương thông, liền từ trong quan tài nhảy ra ngoài, đi đến bên người Trương Hàn nói: "Khương Sam nói không sai, con quỷ này chỉ cần quay trở lại trong quan tài quỷ thì mọi thứ ở đây sẽ biến mất hết, sự kiện linh dị ở Hoàng Cương Thôn sẽ kết thúc."
Trương Hàn đầy mồ hôi lạnh nhìn thoáng qua Dương Gian, sau đó lại liếc nhìn Khương Sam đang gật đầu khẳng định,
Hắn có chút run rẩy lùi về sau.
Trương Hàn không phải muốn chạy trốn, mà là hắn đang nhường đường cho con quỷ!
Lúc này, cả ba người trong linh đường đều mắt không chớp nhìn chằm chằm vào con quỷ, không chỉ có Trương Hàn, cho dù là nội tâm của Dương Gian cũng tràn đầy lo lắng.
Chỉ thấy lão già kia bước vào rồi, dừng lại vài giây ở vị trí cũ, hắn không nhìn Dương Gian và Khương Sam ở trong góc, mà ánh mắt vẫn luôn đặt lên chiếc quan tài đang được mở ra.
Sau đó, con quỷ hình dáng lão già bước từng nhịp chân, đi thẳng về phía quan tài quỷ.
Mặc dù Khương Sam biết con quỷ này sẽ không tấn công nữa, nhưng khoảng cách gần như vậy tiếp xúc với một con quỷ, vẫn khiến hắn cảm thấy sởn da gà.
Thời khắc này, lòng bàn tay Khương Sam cũng đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng hắn vẫn có chút bình tĩnh châm một điếu t.h.u.ố.c.
Trong lòng hắn đã chuẩn bị trước: "Chỉ cần con quỷ ra tay, hắn cam đoan rằng mình sẽ biến mất ngay lập tức tại Hoàng Cương Thôn."
Vậy thì điếu t.h.u.ố.c này, đúng là có thể hút rồi.
Giờ phút này, ba người trông thấy lão già này vịn vào một bên quan tài, dùng một cánh tay chống đỡ cơ thể, lấy tư thế quỷ dị ngã vào trong quan tài quỷ. Động tác này giống như là động tác Vòng Quay Tomas trong thể thao, ngay cả vận động viên cũng không có động tác nào chuẩn xác như hắn.
"Két, ken két ~!"
Ngay khi con quỷ nằm xuống, một bàn tay hơi gầy gò, thô ráp dính đầy bùn đất từ trong quan tài đưa ra, bắt lấy thành quan tài bên cạnh bị xê dịch, phát ra tiếng cọ xát chói tai.
Chỉ nghe thấy "Đông!" một tiếng, nắp quan tài rơi xuống.
Quan tài kín mít, một lần nữa khép lại trở về trạng thái ban đầu.
Lập tức, linh đường trở lại bình tĩnh.
Theo con quỷ trong thôn vào quan tài quỷ, bầu trời mờ tối bên ngoài đang trở nên sáng sủa, Hoàng Cương Thôn đang dần biến mất...
Giống như là ảo ảnh hải thị, theo ánh mặt trời chiếu vào khắp thôn, tất cả các công trình, phòng ốc, con đường nơi đây tựa như tranh vẽ, bị dần dần xóa sạch.
Tất cả dấu vết của lệ quỷ đều không còn tồn tại, khi mà con quỷ đó tiến vào quan tài quỷ.
Ngay lúc Dương Gian đang dọn dẹp đồ đạc, thấy được cảnh này sắc mặt hơi biến đổi, sau đó hắn nhìn thoáng qua chiếc quan tài sơn son, rồi nhìn về phía Khương Sam nói:
"Cỗ quan tài này ngươi định xử lý thế nào?"
"Ta nghĩ ngươi cũng biết giá trị của cỗ quan tài này. Nhiệm vụ lần này chính là để đạt được chiếc quan tài quỷ này. Ta tin rằng cái công ty gì đó kia rất sẵn lòng mua với giá cao." Khương Sam thản nhiên nói.
"Vậy cỗ quan tài quỷ này ngươi muốn mang đi sao?" Giọng nói Dương Gian có chút lạnh lùng, một con quỷ nhãn không an phận mở ra trên trán hắn.
Ngay từ lúc vừa ra khỏi quan tài quỷ, Dương Gian đã nghĩ tới vấn đề sở hữu của chiếc quan tài này.
Nhường, hắn tuyệt đối không nhường.
Bản thân hắn ở Hoàng Cương Thôn cơ hồ là thập tử nhất sinh, vì cỗ quan tài này, dựa vào cái gì lại đưa cho Khương Sam nửa đường nhảy vào?
Không cho thì, nghĩ đến quỷ vực hắc mai kinh khủng kia của Khương Sam, chia đôi quan tài đã là bước lùi cuối cùng của hắn. Nếu hai người không thể đồng ý...
Nghĩ đến đây, quanh người Dương Gian đã xuất hiện một chút hồng quang, phảng phất như quỷ nhãn quỷ vực sắp bao trùm Khương Sam bất cứ lúc nào.
"Ta cùng ngươi làm một vụ giao dịch, đảm bảo ngươi sẽ không lỗ, nhìn thấy khuôn mặt người kia ở đường lớn kia không? Cỗ quan tài này sẽ cho ngươi kiếm đầy bồn đầy bát."
"Giao dịch gì?"
Ngay lúc Dương Gian nhìn về phía biên giới xa xăm kia, hắc mai bắt đầu bao phủ xung quanh ba người.
Dương Gian trong nháy mắt trở nên căng thẳng, cánh tay hắn bị từng quỷ nhãn chống ra, bất an đánh giá xung quanh, đồng thời một cái bóng không đầu đen như mực đứng lên phía sau lưng hắn từ dưới đất.
"Đừng khẩn trương, ta mở quỷ vực ra là để người ngoài không nghe thấy cuộc đối thoại của chúng ta, nếu như ta muốn giết ngươi thì ngươi đã sớm về quê rồi." Khương Sam từ hắc mai đi ra.
Thực ra, Khương Sam không hề khuếch đại, loại mặt chết quỷ có quỷ vực còn mạnh hơn tầng ba của quỷ nhãn, lại có thêm quỷ tự có thể xuất hiện trong nháy mắt.
Vào thời kỳ linh dị khôi phục này, thực lực của Khương Sam có thể được gọi là ngự quỷ giả cấp cao nhất.
Ngay khi Dương Gian nhìn thấy Khương Sam, hắn liền lập tức sai quỷ ảnh không đầu đi tấn công đầu Khương Sam.
Dù sao thì cứ ra tay trước thì tốt hơn, người sống mới có tư cách nói chuyện.
Nhưng đột nhiên, Dương Gian phát hiện quỷ ảnh không đầu không hề xuất hiện phía sau Khương Sam, ngược lại đứng im bất động ở sau lưng hắn.
Dương Gian nhìn qua con quỷ nhãn ở sau gáy thì thấy, hầu như không hề có bất cứ dấu hiệu nào, quỷ tự quỷ dị màu đỏ tươi vẫn bao trùm lấy thân hình quỷ ảnh không đầu, đem nó gắt gao áp chế tại chỗ, không thể động đậy.
"Chết tiệt!"
Dương Gian thầm thấy không ổn, hiện tại quỷ vực của hắn thậm chí còn không khuếch tán được ra khỏi vùng hắc mai này, mà con quỷ ảnh không đầu lại bị Khương Sam áp chế.
Bản thân hắn là người ra tay trước, lúc này Dương Gian cưỡi lên lưng hổ khó xuống, trong lòng đã nghĩ đến cách trốn thoát.
Chỉ có điều giờ phút này, Dương Gian ngưng trọng nhìn về phía bóng dáng mơ hồ trong hắc mai kia, hắn đã chuẩn bị tinh thần liều mạng đánh cược một lần, xem Khương Sam sẽ làm gì.
Chỉ nghe thấy âm thanh từ bên trong hắc mai vọng ra:
"Chỉ khi người khác mua mạng của ta, ngươi là người đầu tiên đòi quản việc ta mua mạng của ai đó Dương Gian ạ. Chỉ bằng việc ngươi muốn giết ta, nếu ta giết ngươi thì có lẽ ngươi cũng chẳng có gì để nói đúng chứ?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận