Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần

Chương 79: Quỷ Cước Ấn

"Hô hô. Hô. Cổ ta đau quá, cái quái gì thế, đồ chơi gì mà treo ta lên thế này, suýt chút nữa là ta c·h·ế·t rồi, cảm ơn ngươi tiểu huynh đệ." Vừa bò dậy từ dưới đất, Trương Đông Hưng mặt mày đầy vẻ may mắn nói.
"Cảm ơn anh, ca, anh đã cứu em nhiều lần như vậy rồi, em không biết làm thế nào để cảm tạ anh nữa." Lưu Oánh Oánh lúc này cũng nói theo.
Khương Sam không t·r·ả lời hai người mà sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía con mõ quỷ cách đó không xa.
Hắn p·h·á·t hiện mõ quỷ đứng ngây ra tại chỗ, vẫn giữ nguyên tư thế đả tọa quỷ dị.
Con quỷ này giống như bị m·ấ·t mục tiêu, nó không du đãng cũng không di chuyển, chỉ bất động ngồi tại chỗ.
"An toàn rồi sao?"
Khương Sam, Nhâm Doanh cùng những người khác cảnh giác quan s·á·t mười mấy phút, trong mười mấy phút này con mõ quỷ thật sự không hề tấn công họ nữa.
Mấy chục phút yên bình khiến thần kinh căng c·ứ·n·g của mọi người cuối cùng cũng thả lỏng xuống.
Có điều Khương Sam lúc này vẫn còn lo lắng, vì trong bình sứ còn ba con quỷ nữa vẫn chưa xuất hiện, dù mõ quỷ không tấn công họ nhưng không có nghĩa ba con kia cũng vậy.
"Lo lắng cũng chỉ khiến mình tinh thần sa sút, chi bằng để bản thân làm gì đó, đến khi vấn đề xảy ra, ta sẽ xem cái thứ quỷ thổ này rốt cuộc là chuyện gì."
Nghĩ xong, Khương Sam cúi đầu nhìn lướt qua quỷ thổ trên đất, thứ thổ nhưỡng đỏ tươi này dường như có sinh m·ệ·n·h, phập phồng trồi lên xuống, chỉ cần giẫm lên thôi đã thấy r·ù·n m·ì·n.
Nhìn lại xung quanh, không chỉ căn nhà gỗ nằm trên quỷ thổ mà cả mảnh rừng phía sau, sau rừng cây cái lò mổ heo nông thôn lờ mờ, trên mặt đất cũng là một màu đỏ tươi.
"Linh dị chi địa sao? C·h·ế·t tiệt, sao không có một ngày yên tĩnh vậy."
Vẻ mặt lạnh băng, Khương Sam thở dài một hơi, hắn nhớ bản thân vừa đến thế giới này thì gặp báo giấy quỷ trong nhà, suýt chút nữa trí nhớ đã bị báo giấy quỷ c·ư·ớ·p đi; Tiếp đó ở trường học thì gặp quỷ chữ, mặt c·h·ế·t quỷ, gõ cửa quỷ, quỷ họa.
Nếu không phải hắn thiện ý cứu Trần Duyệt, dùng cách cược m·ạ·n·g để bốn con quỷ đối kháng, thì có lẽ tên x·u·y·ê·n Việt Giả Khương Sam kia đã sớm về với cát bụi rồi.
Sau đó lại vì mức độ kinh khủng của mặt c·h·ế·t quỷ tăng lên, để quỷ trong cơ thể đạt được cân bằng, hắn buộc phải thử giam giữ Quỷ Huyết.
Nhìn mọi người đang chỉnh đốn, Khương Sam giơ cánh tay lên, nhìn đôi bàn tay không có một tia máu, hơi có vẻ đen sạm, không khỏi nghiêm trọng hẳn lên.
Thân thể hắn giờ người không ra người quỷ không ra quỷ, mà đám lão già thời Dân Quốc thấy cảnh này chắc chắn sẽ coi hắn là quỷ mà xử r·á·c ngay tức khắc.
"Ngồi xe công cộng thì không tắt máy cũng mất linh, -Mẹ nó- giết ta cho xong việc còn hơn." Khương Sam thầm mắng trong lòng.
Tuy trong lòng tức giận nhưng Khương Sam có thể cảm nhận được, nếu như là trước đây, nhất định hắn đã giận dữ mắng chửi cái thế giới ngu ngốc này.
Dù sao kiếp trước hắn cũng chỉ là một thằng sinh viên tiến sĩ 26 tuổi mà thôi.
Gặp chuyện bất công, nổi dậy phản kháng mới là bản sắc của người trẻ.
Không còn cách nào, thanh niên Hoa Quốc về bản chất vẫn luôn là Truyền Thừa màu đỏ.
Nhưng kể từ khi bị Huyết Quỷ ăn mòn đến giờ, mới chỉ ba bốn ngày thôi mà Khương Sam đã cảm thấy tình cảm của mình đang xói mòn, tâm tình dần trở nên bình ổn, không còn dao động lớn.
Điều này khiến hắn không khỏi nghĩ đến một câu: "Khi ngươi nhìn vực sâu, vực sâu cũng đang nhìn ngươi."
Mà đám Ngự Quỷ Giả xui xẻo này khi khống chế quỷ thì cũng là lúc quỷ đang khống chế họ.
Mặc dù ở bề ngoài Khương Sam cố làm cho tâm tình không khác gì người bình thường, nhưng loại cảm giác lạnh lùng, không còn thiết tha điều gì thì chỉ có mình hắn hiểu rõ.
"Hô ~ tiểu huynh đệ, hiện tại coi như an toàn rồi, mà huynh đệ ngươi rốt cuộc tên là gì, ta với Lưu Oánh Oánh tiểu muội tử đến giờ còn chưa biết nữa, anh bạn cũng kín tiếng quá đi, sao không cởi mở lên chút xem nào." Trương Đông Hưng đi tới cười nói.
Lúc này, Khương Sam đang chăm chú nhìn bóng đen đang biến đổi trong bình sứ, nhưng vì quá xa lại quá tối.
Hắn nhìn thêm mấy phút cũng chẳng nhìn ra gì, và ngay lúc này Trương Đông Hưng ôm lấy vai hắn nói:
"Huynh đệ, ta muốn đi vào căn nhà gỗ kia xem thử, ta luôn có cảm giác có thứ gì hay ở trỏng, mà cứ ngồi ở đây hoài cũng không ổn, huynh đệ xem cái thổ này đỏ như m·á·u thế kia, m·ô·n·g huynh đệ ta lạnh cả lên rồi."
"Khương Sam."
"Ta không đồng ý đi vào nhà gỗ kia, một khi thả lệ quỷ ra, không áp chế nổi thì chúng ta đều phải c·h·ế·t." Giọng nói Khương Sam lạnh như băng đáp lại.
"Được rồi, Khương Sam huynh đệ, đúng rồi, huynh xem thử cái này là gì? Nếu huynh đệ có thể dùng được thì cứ lấy, anh em ta cả người cũng không có gì giá trị cả, huynh cũng đừng chê ta nhé, đợi chúng ta ra được, anh em ta cho chú em x·á·c·h một chiếc A6, cảm tạ ân cứu m·ạ·n·g."
Bị từ chối, Trương Đông Hưng có chút thất vọng, rồi vừa nói vừa móc ra từ trong túi ba tờ "tiền giấy" xanh biếc đưa cho Khương Sam.
"Tiền giấy quỷ?!"
Nhìn ba tờ giấy như tiền chôn cất người c·h·ế·t kia, Khương Sam biến sắc, hắn hơi nghi hoặc nhìn về phía Trương Đông Hưng hỏi: "Ngươi lấy chúng ở đâu vậy?"
"Ha ha ha, thì mới nhặt thôi, xem ra nó có tác dụng gì đó cho huynh đệ, cứ cầm đi đừng khách khí với ta." Trương Đông Hưng gãi đầu cười.
Dù sau khi ra ngoài s·ò·n·g ·b·ạ·c thần kinh của hắn có chút chai sạn rồi, nhưng qua biểu cảm rất nhỏ của Khương Sam, hắn vẫn nhìn ra được Khương Sam rất muốn thứ tiền chôn th·e·o n·gười c·h·ế·t này.
"Cảm ơn." Khương Sam nói.
"Khách khí gì huynh đệ."
Sau đó, mọi người ngồi ở một chỗ đất trống bên cạnh nhà gỗ để quan s·á·t con mõ quỷ gần một tiếng, trong khoảng thời gian này không có bất kỳ d·ị ·t·h·ư·ờ·n·g nào xảy ra, nhưng lúc này mọi người đã mệt mỏi không chịu nổi nữa rồi.
Cho dù là Ngự Quỷ Giả, chỉ cần không phải dị loại thì không thoát khỏi bản năng sinh lý của con người —— mệt mỏi, đói khát và buồn ngủ.
Ngay cả Khương Sam, kẻ mà thân thể đã nửa dị loại lúc này cũng cảm thấy chút mệt mỏi, huống chi những người khác đã liên tục ba ngày không ăn uống gì và nghỉ ngơi.
Thế là mọi người quyết định thay phiên trực đêm để nghỉ ngơi.
Sáu tiếng sau.
Khương Sam dựa vào thành bàn gỗ nhắm mắt nghỉ ngơi, cảm thấy có người lay mình, hắn mở mắt ra thấy Lưu Oánh Oánh, sau đó đứng dậy xem đồng hồ.
Đến giờ đổi người trực đêm rồi.
"Anh Khương, đến lượt anh và chị Nhâm Doanh." Lưu Oánh Oánh nhìn Khương Sam đã đứng dậy, vẻ mặt mỏi mệt nói.
"Ừm, cô đi nghỉ đi." Khương Sam đáp lại.
Ngay lúc Khương Sam vừa thoáng gặp Lưu Oánh Oánh, hắn bỗng nghe thấy một tiếng bước chân rất khẽ.
Quỷ thổ giống như đường đất sau cơn mưa ở nông thôn, giẫm lên đừng nói là tiếng bước chân, mà người ta không rơi chân xuống được cũng xem như là nhẹ cân lắm rồi.
Sao lại có tiếng bước chân?
Sắc mặt Khương Sam lạnh hẳn đi, hắn lập tức dùng Quỷ Vực bao phủ Lưu Oánh Oánh, trong Quỷ Vực, hắn có thể thấy rõ từng sợi tóc trên người Lưu Oánh Oánh, thậm chí cả từng sợi lông tơ.
"Vẫn còn nhiệt độ cơ thể, cử động không cứng ngắc, trông không giống quỷ nô, nhưng dấu chân của cô ta không thích hợp!"
Trong Quỷ Vực Lưu Oánh Oánh không có chỗ ẩn náu, Khương Sam liếc mắt đã thấy d·ị ·t·h·ư·ờ·n·g trên người cô ta.
Chỉ thấy Lưu Oánh Oánh khi đi trên mặt đất, để lại những dấu chân không thuộc về cô ta.
Cô ta đi giày cỡ 37 là cùng, nhưng những dấu chân trên quỷ thổ ít nhất cũng phải là 44!
Rõ ràng đó không phải dấu chân của cô ta, mà là của một con quỷ.
Khương Sam tập tr·u·n·g nhìn kỹ, hắn p·h·á·t hiện dấu chân kia không phải do Lưu Oánh Oánh giẫm lên, mà mỗi khi cô ta bước lên dấu chân mới thì Quỷ Cước Ấn kia sẽ theo sau che phủ dấu chân của cô ta.
Và tiếng bước chân khe khẽ đó cũng chính vì thế mà ra.
Hiện giờ Quỷ Cước Ấn chỉ cách Lưu Oánh Oánh ba dấu chân.
Khương Sam đoán rằng, thời điểm Quỷ Cước Ấn giẫm lên trùng khớp với đôi chân cô ta, thì chính là lúc Lưu Oánh Oánh t·ử v·o·n·g.
"Đừng ngồi xuống, tiếp tục đi, không được chạy!"
Hôm nay hết canh năm rồi các huynh đệ, thật sự là không còn mã lực nữa. Q·u·ỳ cầu các huynh đệ t·h·a t·h·ứ!!!
Bạn cần đăng nhập để bình luận