Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần

Chương 132: Tần tích khởi động lại

Chương 132: Tần Tích Khởi Động Lại Tần Tích tiếp nhận tấm da người mất nước kia, nhìn một lần rồi sắc mặt trắng bệch nói: "Trong nhiệm vụ của Quỷ chưởng quỹ từ trước đến giờ chưa từng xuất hiện chữ 'ta'. Á!"
Ngay khi Tần Tích nói ra chữ ta, đột nhiên hắn ôm đầu mặt mũi tràn đầy đau khổ, phảng phất có một cây hàn châm đâm vào đầu.
Đau khổ kịch liệt khiến hắn ngồi xổm trên mặt đất kêu rên đau đớn.
Khương Sam cau mày nhìn biểu hiện của Tần Tích, trong lòng hắn hình như phát hiện ra điều gì, nhưng lại có mấy phần không xác định.
Qua một hồi lâu, Tần Tích mồ hôi lạnh đầy đầu đứng dậy, hắn mặt mũi tràn đầy thống khổ nhìn về phía Khương Sam nói: "Xin lỗi Khương ca, ta chậm trễ thời gian, gần đây không biết làm sao, trong người luôn sinh ra những cơn đau khó hiểu, cảm giác này giống như có người đang lôi kéo linh hồn vậy."
"Quỷ trong cơ thể khôi phục? Ta nhớ lúc trước có người trong tiểu đội ngươi nói ngươi có khả năng trùng sinh, vậy là chuyện gì?"
Khương Sam nhìn chằm chằm Tần Tích, hỏi ra nghi vấn trong lòng bấy lâu nay.
Tần Tích cười khổ một tiếng sau đó nói: "Khương ca, không dám giấu ngươi, ta hiện giờ đã xem ngươi là chỗ dựa rồi, ta biết bằng bản lĩnh của mình tuyệt đối không thể rời khỏi nơi này, nên ta cũng nói thật với ngươi."
"Con quỷ trong cơ thể ta khống chế rất kỳ quái, ta nhớ rất rõ mình đã khống chế con quỷ thứ hai như thế nào, nhưng về việc khi nào khống chế con quỷ đầu tiên thì lại rất mơ hồ."
"Ta cảm giác trí nhớ của mình như bị đứt quãng, về những chuyện trước khi bước vào đây, ta đều không nhớ rõ, còn cái gọi là 'trùng sinh' kia chính là năng lực của con quỷ đầu tiên của ta, nói là trùng sinh thực ra chỉ là tái sinh chi thôi."
Dứt lời, Tần Tích lấy từ trong túi ra một con dao nhỏ, sau đó không chút do dự đâm vào tay trái của mình.
Trong chớp mắt, dưới ánh mắt của Khương Sam, Tần Tích chỉ thấy bàn tay trong nháy mắt khôi phục như ban đầu, còn thanh dao dính máu kia như nhận phải linh dị nào đó, đột nhiên rơi xuống đất.
"Khởi động lại?"
Khương Sam ngay lập tức nhận ra cái gọi là "trùng sinh" này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, hắn liếc mắt nhìn Tần Tích rồi hỏi: "Nói cho ta biết, lần đầu ngươi gặp Hà Quỳnh là vào ngày nào? Nàng có dáng vẻ ra sao?"
"Ta với nàng đại khái gặp nhau tại quỷ lữ điếm khoảng 29 ngày trước, nàng cột tóc đuôi ngựa cao."
Tần Tích nhớ lại một lát rồi chậm rãi nói, nhưng đang nói thì hắn đột nhiên dừng lại, bộ dạng mặt mũi tràn đầy thống khổ khiến Khương Sam không khỏi nheo mắt.
"Đau đầu thì đừng nói nữa, làm chính sự đi."
"Ừm."
Đường đất này không hề thay đổi so với lúc Khương Sam dùng tiền giấy đốt đi đến quỷ lữ điếm trước đây.
Nghĩa địa vô tận cùng quan tài cắm trên mộ.
Thời gian chầm chậm trôi qua, chỉ thấy một công viên trơ trọi như bị xen lẫn trong kẽ hở Hắc Ám, lộ ra một cỗ quỷ dị khó nói nên lời.
"Khương ca, đi thêm một lát nữa là tới." Tần Tích khẽ nói.
Tiếng bước chân vắng vẻ đột nhiên vang lên trong một khoảng khắc, đó là âm thanh của giày da giẫm lên gạch đá.
Cùng lúc đó, trước mặt Khương Sam rộng mở thoáng đãng, ánh mắt của hắn ngay lập tức quét nhìn xung quanh, đánh giá cảnh vật.
Địa như kỳ danh.
Hắn hiện tại đang ở trong một khu vườn ở thành phố, những cây cối cao lớn xung quanh mọc vặn vẹo một cách quái dị, giữa cành lá thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng gào thét của sinh vật không rõ.
"Vẫn không cách nào triển khai Quỷ Vực, trừ mặt chết quỷ ra thì những con quỷ khác trong người cũng không xuất hiện tình huống này, trong phạm vi ba mươi mét xung quanh không có quỷ tồn tại."
Vừa tiến vào quỷ công viên, Khương Sam đã thử thúc giục con quỷ trong cơ thể, đây là kinh nghiệm mà hắn đúc kết được sau nhiều lần trải nghiệm kết hợp với tình hình của bản thân:
Huyết Quỷ có thể thăm dò mọi thứ trong phạm vi ba mươi mét xung quanh.
Quỷ Vực của Mặt Chết Quỷ có thể đảm bảo sự an toàn của hành động tiếp theo của hắn cũng như một vài biện pháp thăm dò.
Hai điều này hỗ trợ lẫn nhau giúp Khương Sam dò xét tình hình xung quanh đạt đến mức độ cao.
"Lúc trước Hà Quỳnh chết ở đâu? Hiện tại chúng ta sẽ đi chỗ nào?" Khương Sam nhìn Tần Tích hỏi.
"Được, chỗ này cách đó không xa lắm, nhưng hai ta tốt nhất nên chuẩn bị trước, Hà Quỳnh chết trong một cái ao ở trong vườn hoa, chỗ đó có một con quỷ, ta đến giờ vẫn không biết quy tắc giết người của nó, chỉ biết là nó tập kích rất kinh khủng."
Tần Tích cầm con dao liêm cắt đứt kia, vừa đi vừa nói.
Nghĩ đến cách thức giết người đáng sợ của con quỷ kia, hai tay hắn cũng có chút run lên.
Dù một tháng nay hắn đã trải qua không ít chuyện linh dị, nhưng mỗi khi nghĩ đến con quỷ kia lòng hắn vẫn không khỏi sợ hãi.
Một Ngự Quỷ Giả trong tiểu đội hắn, người khống chế hai con quỷ, chỉ mới vừa chạm mặt thì đột ngột tử vong, quá trình đó thậm chí còn chưa đến một giây.
Côn trùng trước khi chết còn kêu lên hai tiếng, nhưng đồng đội của hắn thậm chí chưa kịp nói hết lời, cứ như vậy mà chết một cách uất ức?
Dù có khẩn trương thì khẩn trương, trạng thái của Tần Tích bây giờ lại không hoảng loạn như vậy.
Dù sao trong cái quỷ công viên này, ngoài con quỷ kia thì chỉ có những kẻ xui xẻo bị quỷ mưa cuốn vào.
Dù sao hắn cũng đã đến đây "tám lần" rồi, quen thuộc nơi này đến mức không thể quen hơn.
Đang đi thì giọng Khương Sam đột nhiên vang lên: "Trước đây ngươi nói với ta là không có quỷ trong công viên, hiện tại phải sửa lại một chút, ta có hộp hoàng kim trong túi, lát nữa bắt chúng bỏ vào."
"Chúng nó?!"
Nghe thấy vậy, Tần Tích đột nhiên dừng lại, sau đó ánh mắt nhanh chóng đảo xung quanh.
Chỉ thấy trong những lùm cây xung quanh, có ít nhất bốn bóng người đỏ hỏn đứng im tại chỗ.
"Sao có thể? Sao lại có quỷ trong cái quỷ công viên này chứ?"
Dù chính Tần Tích không biết tại sao trong lòng mình lại nảy ra câu nói này, nhưng lúc này hắn không còn tâm trí nghĩ đến những thứ đó.
Tuy hắn hiểu Khương Sam rất mạnh, nhưng bốn con quỷ cũng đủ khiến hai người họ gặp rắc rối. Nếu chủ quan, tử vong cũng là chuyện có thể xảy ra, cho nên hắn không dám coi thường.
"Tổng cộng năm con quỷ, chúng đều bị ta dùng quỷ chữ áp chế, quỷ ở trong cơ thể bọn chúng, ngươi hãy móc chúng ra, sau đó bỏ vào hộp hoàng kim." Khương Sam chậm rãi nói.
Những con quỷ này không mạnh, thậm chí còn chưa hoàn toàn hồi phục.
Những con quỷ này cho Khương Sam cảm giác, giống như Hứa Cửu Cương bị "phóng thích" ra ngoài vậy.
Tuy hắn dễ dàng dùng quỷ chữ để áp chế chúng, nhưng Khương Sam vẫn để một ý phòng bị trong lòng.
"Nhiều con quỷ vừa hồi phục, thậm chí còn chưa hồi phục tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây? Khả năng Tần Tích lừa ta hiện giờ rất nhỏ, xem ra việc ta giam giữ quỷ chưởng quỹ đã phá vỡ một vài sự cân bằng."
"Nhưng như vậy cũng tốt, người đàn ông kia chắc chắn không phải người hiền lành, hắn có thể khống chế người sống ra vào, nghĩa là hắn cũng đang lợi dụng những người vặt vãnh cùng Ngự Quỷ Giả này để mưu đồ gì đó, dùng mạng người khác để đánh cược, loại người này giết cũng không sao cả."
Nhìn Tần Tích giam từng con quỷ, Khương Sam thầm nghĩ.
Đột nhiên trong rừng cây xung quanh vang lên một tiếng thét, trong tiếng thét chói tai, một giọng nói quen thuộc thu hút sự chú ý của hắn: "A! Ở đây có quỷ! Chúng ta mau chạy đi!"
"Khương tiểu huynh đệ?!"
Xin lỗi các huynh đệ, tối nay nhà ta có người cần chăm sóc, nên đổi mới muộn một chút, cúi xin các huynh đệ thứ lỗi.
Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, cảm ơn!
Bạn cần đăng nhập để bình luận