Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần
Chương 122: Muốn mua ngón tay khô gầy? Ta mời ngươi ăn súng.
Chương 122: Muốn mua ngón tay khô gầy? Ta mời ngươi ăn súng.
Đứng trước sạp hàng, Quỷ Dị lão nhân có thân hình vặn vẹo, gầy gò cao lênh khênh. Hắn mặc trên người một chiếc trường bào trắng cũ nát, trên trường bào loang lổ vết máu ẩn hiện trong ánh sáng yếu ớt. Khương Sam nín thở, ánh mắt lạnh băng chăm chú quan sát từng cử động của "Lão nhân" này. Nó không có ngũ quan, nhưng lại khiến người cảm nhận được một loại thần thái như cười mà không phải cười. Nó bất động đứng trước sạp hàng, hốc mắt đen ngòm cứ thế gắt gao nhìn Khương Sam.
Bầu không khí quỷ dị cứ vậy duy trì trọn một phút, trong khi Khương Sam ánh mắt ngưng trọng đầy cảnh giác, con quỷ kia dẫn đầu hành động. Chỉ thấy đôi tay khô khốc, nứt nẻ từ trong chiếc trường bào trắng cũ nát vấy máu đưa ra, nó dùng những ngón tay khô quắt, không chút thịt da chỉ thẳng vào túi quần của Khương Sam. Cùng lúc đó, một xấp cực dày, cỡ bàn tay đồng tiền màu xám trắng “Quỷ tiền” đột ngột xuất hiện trên mặt bàn gỗ. Nó muốn mua đồ! Thế nhưng thứ con quỷ này muốn mua không phải đồ vật quỷ dị trên bàn mà lại là thứ gì đó trên người Khương Sam?!
“Mặc dù dáng vẻ con quỷ lùn này rất đáng sợ, nó không có ngũ quan, chỉ có hốc mắt quỷ dị cũng đủ khiến nhiều người khiếp sợ, nhưng đối với Khương Sam mà nói, cảm giác trong lòng khi nhìn thấy con quỷ này thậm chí còn không bằng khi thấy một con chó đáng yêu, nhưng hắn từ đầu đến cuối sinh lòng kiêng kị sâu sắc với nó, chỉ vì bàn tay mà con quỷ này giơ ra thiếu mất một ngón tay! Mà vị trí ngón tay của nó, lại chính là túi quần đang cất giữ ngón tay khô gầy của Khương Sam!
Thấy cảnh này sắc mặt Khương Sam trầm xuống, nhưng hắn không làm bất cứ động tác thừa nào. "Trước khi xuất hiện dị thường ở quầy hàng, vẫn nên hết sức không manh động. Hiện tại trên quỷ lộ vẫn còn mấy trăm con quỷ, một khi cân bằng của quầy hàng bị phá vỡ, tình cảnh của ta sẽ vô cùng nguy hiểm.”
Cứ như vậy, một người một quỷ lâm vào giằng co. Khi hắc ảnh trên quỷ lộ dần biến mất, hơi lạnh thấu xương cũng theo đó rút đi. Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Vừa tròn nửa tiếng đồng hồ, trên quỷ lộ không còn quỷ nào lang thang, khôi phục lại vẻ tĩnh mịch và lạnh lẽo như trước. Nhưng lão nhân thấp bé mặc áo bào trắng, không có ngũ quan kia vẫn đứng ở trước sạp, đôi tay khô quắt vẫn giữ nguyên động tác như lúc đầu. Lúc này, nội tâm Khương Sam không hề vội vàng. Chỉ cần con quỷ đó không động, hắn cũng sẽ không hề động đậy.
Theo quy luật chung của đám quỷ kia thì chúng dường như tồn tại một loại giới hạn nào đó, không thể dừng lại quá lâu trên quỷ lộ. Mà Khương Sam không tin, con quỷ đến từ nơi quỷ tụ kia lại không bị giới hạn theo quy luật chung.
Trong một khoảnh khắc, con quỷ đột ngột giơ hai tay lên, đầu rũ xuống. "Nó đang làm cái gì?" Động tác quỷ dị này khiến mí mắt Khương Sam giật loạn, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi bất an dữ dội. Trực giác cho hắn biết chuyện đáng sợ dị thường sắp xảy ra. Chỉ thấy lão nhân kia đột ngột dùng tay che hai mắt, im ắng nức nở. Cùng lúc đó, tất cả những tấm màn vải trên sạp hàng đều đồng loạt bay lên, sau đó một luồng gió tanh tưởi tràn vào quầy hàng. Đèn lồng đỏ treo lơ lửng trên quỷ lộ bắt đầu nhấp nháy như bị một bàn tay vô hình điều khiển, lúc sáng lúc tối.
Trong ánh sáng đỏ tan nát, vô số bóng dáng vặn vẹo hắt lên vách tường các ngôi nhà đối diện quỷ lộ của Khương Sam, những bóng dáng đó tựa như đang im lặng múa, hình dáng khác nhau, có bóng người giãy giụa, có bóng hình thú dữ phát cuồng, chúng lẫn vào nhau trong ánh sáng đỏ, va chạm, một loại nỗi sợ hãi khó tả lan tỏa ra. "Ầm~!" "Ầm ~! Ầm ~!" Khương Sam nhíu mày, hắn ngay lập tức rút súng lục đặc chế ra, dán chữ quỷ vào trong đạn rồi không chút do dự nổ súng.
Vì sạp quỷ tạo thành một không gian linh dị riêng biệt, nên chữ quỷ và huyết quỷ không thể trực tiếp tấn công ra bên ngoài được. Dù quỷ có thể chịu ảnh hưởng của giới hạn nhưng Hoàng Kim thì không. Việc dán chữ quỷ vào trong đạn vàng để tấn công quỷ. Khương Sam đã nghĩ ra từ lâu và hiện tại, biện pháp này là cách duy nhất có thể tấn công.
Cùng lúc đó, chữ quỷ màu đỏ máu bò đầy tất cả quầy hàng. Khương Sam muốn dùng chữ quỷ để áp chế, để cái linh dị không rõ này bị giới hạn. Sau khi một băng đạn bị bắn hết, lão nhân che mặt nức nở kia đứng ngây người tại chỗ, rơi vào một khoảng tĩnh lặng không biết. Mà tình hình quầy hàng cũng đúng như suy đoán của Khương Sam, các sạp hàng vốn bất ổn đã đạt được cân bằng. Dù cho mấy cái cọc trúc của quầy đã cong vẹo không còn hình dạng, nhưng dưới sự duy trì của một linh dị nào đó chúng vẫn tồn tại một cách khó hiểu.
"Ngón tay khô gầy này là một mảnh ghép của con quỷ, vậy các ngón tay còn lại của nó sẽ có những ảnh hưởng khác nhau sao? Hiện tại ngoài quỷ lộ đã không còn con quỷ nào.” “Được rồi, ta không có phương pháp nào tách rời được con quỷ. Dù có thể áp chế con quỷ này trong thời gian ngắn ngủi nhưng ta không thể thu được lợi ích gì. Không nên làm những chuyện tốn công vô ích thế này." Nhìn thấy "Lão nhân" lại lần nữa hồi phục lại như ban đầu đang lâm vào do dự Khương Sam lập tức từ bỏ ý định tách rời con quỷ này. Bởi vì sau lưng con quỷ, hắn lại một lần nữa nhìn thấy quỷ khí trào dâng.
Cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương lại lần nữa ập tới. "Nơi này rốt cuộc có bao nhiêu con quỷ? Chết tiệt!" Khương Sam sầm mặt lại, trong lòng rung động. Vừa rồi hành động dùng đạn áp chế quỷ của hắn có vẻ rất ngầu. Nếu là bình thường làm như vậy, chữ quỷ còn có thể thu hồi được. Nhưng trong tình huống sạp quỷ ngăn cách với thế giới bên ngoài này, chữ quỷ đã bắn ra qua đạn, hắn không còn cảm nhận được nữa. Lần trước tình huống tương tự như thế này là khi hắn gửi chữ quỷ trong cơ thể Trần Duyệt.
"Vì đang ở trong một không gian linh dị khác, cho nên ta không thể cảm nhận được sự tồn tại của những chữ quỷ kia. Nếu ta rời khỏi quầy, có thể ta sẽ lại thu hồi được chữ quỷ.” “Lại một đợt quỷ khí đột kích, bây giờ tuyệt đối không thể ra ngoài. Vậy không cảm nhận được chữ quỷ thì coi như đánh dấu cho con quỷ này, muốn thu hồi chỉ có thể chờ xem sau này có cơ hội không thôi.” Mặc dù chữ quỷ chỉ thiếu chưa tới 1%, nhưng trong lòng Khương Sam vẫn có chút không vui. Không vui thì không vui. Dù sao thế kẹt trước mắt không còn cách nào. Ngoại trừ dùng đặc tính không bị linh dị ảnh hưởng của Hoàng Kim để tạo thành áp chế cho con quỷ kia, Khương Sam nghĩ không ra biện pháp tốt hơn.
Tuy rằng trong lòng khó chịu, hiệu quả rất rõ ràng. Lão quỷ bộ dáng thấp bé im lặng vài giây, sau đó nó ngẩng đầu, đôi hốc mắt đen ngòm trống rỗng lần nữa nhìn về phía Khương Sam. Tuy không nhìn thấy mắt quỷ nhưng Khương Sam lại cảm nhận được sự tức giận trong ánh mắt nó. Cảm giác ma quái khiến Khương Sam cau mày, tay hắn cầm súng lục đặc chế chuẩn bị bất cứ lúc nào cho đợt áp chế tiếp theo. Trong tầm mắt, hai bên đối mặt thêm vài phút đồng hồ, con quỷ kia quay người đi vào trong “hắc triều” của quỷ lộ rồi biến mất không còn dấu vết.
“Năm giờ rưỡi, xem ra tốc độ thời gian nơi đây giống với thực tế. Trời vừa sáng, con quỷ trên đường này không còn nữa sao? Xem ra nơi này cũng có quy luật riêng. Hả? Trời mưa sao?” Nhìn mưa lất phất đang rơi bên ngoài sạp quỷ, Khương Sam thầm nghĩ trong lòng. Ngoài lão nhân cụt tay đứng trước sạp quỷ yêu cầu Khương Sam trả ngón tay khô gầy, cả đêm không có bất kỳ con quỷ nào khác đứng trước sạp, “mua sắm” những đồ vật linh dị trên bàn gỗ.
Cầm lấy đồng tiền quỷ màu xám trắng đột nhiên xuất hiện trên bàn gỗ, Khương Sam nhìn mưa phùn ngoài sạp không khỏi nghĩ. "Quỷ Mộng ban đầu là thông qua môi giới nước mưa xuất hiện trong hiện thực. Khi Dương Gian lần đầu tiên bước vào Quỷ Mộng, Quỷ Mộng đã kéo hiện thực quay lại quá khứ rồi đem Dương Gian theo cách của người bình thường kéo vào một thế giới linh dị xa lạ, nhưng cuối cùng Quỷ Mộng vẫn dùng thôn Mai Sơn trong hiện thực làm điểm neo để ảnh hưởng đến thực tế.” “Tính cách con quỷ này hẳn là không liên quan đến ý thức nhiều lắm, vì con quỷ trong cơ thể ta cũng không bị ảnh hưởng, nhưng mà quy luật của nó lại rất tương tự với Quỷ Mộng. Hả? Đây là...” Trong một khoảnh khắc, Khương Sam ngừng suy nghĩ, hắn nheo mắt nhìn về phía không xa. Trong tầm mắt, một đám người sống đang xuất hiện trên đường.
Đứng trước sạp hàng, Quỷ Dị lão nhân có thân hình vặn vẹo, gầy gò cao lênh khênh. Hắn mặc trên người một chiếc trường bào trắng cũ nát, trên trường bào loang lổ vết máu ẩn hiện trong ánh sáng yếu ớt. Khương Sam nín thở, ánh mắt lạnh băng chăm chú quan sát từng cử động của "Lão nhân" này. Nó không có ngũ quan, nhưng lại khiến người cảm nhận được một loại thần thái như cười mà không phải cười. Nó bất động đứng trước sạp hàng, hốc mắt đen ngòm cứ thế gắt gao nhìn Khương Sam.
Bầu không khí quỷ dị cứ vậy duy trì trọn một phút, trong khi Khương Sam ánh mắt ngưng trọng đầy cảnh giác, con quỷ kia dẫn đầu hành động. Chỉ thấy đôi tay khô khốc, nứt nẻ từ trong chiếc trường bào trắng cũ nát vấy máu đưa ra, nó dùng những ngón tay khô quắt, không chút thịt da chỉ thẳng vào túi quần của Khương Sam. Cùng lúc đó, một xấp cực dày, cỡ bàn tay đồng tiền màu xám trắng “Quỷ tiền” đột ngột xuất hiện trên mặt bàn gỗ. Nó muốn mua đồ! Thế nhưng thứ con quỷ này muốn mua không phải đồ vật quỷ dị trên bàn mà lại là thứ gì đó trên người Khương Sam?!
“Mặc dù dáng vẻ con quỷ lùn này rất đáng sợ, nó không có ngũ quan, chỉ có hốc mắt quỷ dị cũng đủ khiến nhiều người khiếp sợ, nhưng đối với Khương Sam mà nói, cảm giác trong lòng khi nhìn thấy con quỷ này thậm chí còn không bằng khi thấy một con chó đáng yêu, nhưng hắn từ đầu đến cuối sinh lòng kiêng kị sâu sắc với nó, chỉ vì bàn tay mà con quỷ này giơ ra thiếu mất một ngón tay! Mà vị trí ngón tay của nó, lại chính là túi quần đang cất giữ ngón tay khô gầy của Khương Sam!
Thấy cảnh này sắc mặt Khương Sam trầm xuống, nhưng hắn không làm bất cứ động tác thừa nào. "Trước khi xuất hiện dị thường ở quầy hàng, vẫn nên hết sức không manh động. Hiện tại trên quỷ lộ vẫn còn mấy trăm con quỷ, một khi cân bằng của quầy hàng bị phá vỡ, tình cảnh của ta sẽ vô cùng nguy hiểm.”
Cứ như vậy, một người một quỷ lâm vào giằng co. Khi hắc ảnh trên quỷ lộ dần biến mất, hơi lạnh thấu xương cũng theo đó rút đi. Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Vừa tròn nửa tiếng đồng hồ, trên quỷ lộ không còn quỷ nào lang thang, khôi phục lại vẻ tĩnh mịch và lạnh lẽo như trước. Nhưng lão nhân thấp bé mặc áo bào trắng, không có ngũ quan kia vẫn đứng ở trước sạp, đôi tay khô quắt vẫn giữ nguyên động tác như lúc đầu. Lúc này, nội tâm Khương Sam không hề vội vàng. Chỉ cần con quỷ đó không động, hắn cũng sẽ không hề động đậy.
Theo quy luật chung của đám quỷ kia thì chúng dường như tồn tại một loại giới hạn nào đó, không thể dừng lại quá lâu trên quỷ lộ. Mà Khương Sam không tin, con quỷ đến từ nơi quỷ tụ kia lại không bị giới hạn theo quy luật chung.
Trong một khoảnh khắc, con quỷ đột ngột giơ hai tay lên, đầu rũ xuống. "Nó đang làm cái gì?" Động tác quỷ dị này khiến mí mắt Khương Sam giật loạn, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi bất an dữ dội. Trực giác cho hắn biết chuyện đáng sợ dị thường sắp xảy ra. Chỉ thấy lão nhân kia đột ngột dùng tay che hai mắt, im ắng nức nở. Cùng lúc đó, tất cả những tấm màn vải trên sạp hàng đều đồng loạt bay lên, sau đó một luồng gió tanh tưởi tràn vào quầy hàng. Đèn lồng đỏ treo lơ lửng trên quỷ lộ bắt đầu nhấp nháy như bị một bàn tay vô hình điều khiển, lúc sáng lúc tối.
Trong ánh sáng đỏ tan nát, vô số bóng dáng vặn vẹo hắt lên vách tường các ngôi nhà đối diện quỷ lộ của Khương Sam, những bóng dáng đó tựa như đang im lặng múa, hình dáng khác nhau, có bóng người giãy giụa, có bóng hình thú dữ phát cuồng, chúng lẫn vào nhau trong ánh sáng đỏ, va chạm, một loại nỗi sợ hãi khó tả lan tỏa ra. "Ầm~!" "Ầm ~! Ầm ~!" Khương Sam nhíu mày, hắn ngay lập tức rút súng lục đặc chế ra, dán chữ quỷ vào trong đạn rồi không chút do dự nổ súng.
Vì sạp quỷ tạo thành một không gian linh dị riêng biệt, nên chữ quỷ và huyết quỷ không thể trực tiếp tấn công ra bên ngoài được. Dù quỷ có thể chịu ảnh hưởng của giới hạn nhưng Hoàng Kim thì không. Việc dán chữ quỷ vào trong đạn vàng để tấn công quỷ. Khương Sam đã nghĩ ra từ lâu và hiện tại, biện pháp này là cách duy nhất có thể tấn công.
Cùng lúc đó, chữ quỷ màu đỏ máu bò đầy tất cả quầy hàng. Khương Sam muốn dùng chữ quỷ để áp chế, để cái linh dị không rõ này bị giới hạn. Sau khi một băng đạn bị bắn hết, lão nhân che mặt nức nở kia đứng ngây người tại chỗ, rơi vào một khoảng tĩnh lặng không biết. Mà tình hình quầy hàng cũng đúng như suy đoán của Khương Sam, các sạp hàng vốn bất ổn đã đạt được cân bằng. Dù cho mấy cái cọc trúc của quầy đã cong vẹo không còn hình dạng, nhưng dưới sự duy trì của một linh dị nào đó chúng vẫn tồn tại một cách khó hiểu.
"Ngón tay khô gầy này là một mảnh ghép của con quỷ, vậy các ngón tay còn lại của nó sẽ có những ảnh hưởng khác nhau sao? Hiện tại ngoài quỷ lộ đã không còn con quỷ nào.” “Được rồi, ta không có phương pháp nào tách rời được con quỷ. Dù có thể áp chế con quỷ này trong thời gian ngắn ngủi nhưng ta không thể thu được lợi ích gì. Không nên làm những chuyện tốn công vô ích thế này." Nhìn thấy "Lão nhân" lại lần nữa hồi phục lại như ban đầu đang lâm vào do dự Khương Sam lập tức từ bỏ ý định tách rời con quỷ này. Bởi vì sau lưng con quỷ, hắn lại một lần nữa nhìn thấy quỷ khí trào dâng.
Cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương lại lần nữa ập tới. "Nơi này rốt cuộc có bao nhiêu con quỷ? Chết tiệt!" Khương Sam sầm mặt lại, trong lòng rung động. Vừa rồi hành động dùng đạn áp chế quỷ của hắn có vẻ rất ngầu. Nếu là bình thường làm như vậy, chữ quỷ còn có thể thu hồi được. Nhưng trong tình huống sạp quỷ ngăn cách với thế giới bên ngoài này, chữ quỷ đã bắn ra qua đạn, hắn không còn cảm nhận được nữa. Lần trước tình huống tương tự như thế này là khi hắn gửi chữ quỷ trong cơ thể Trần Duyệt.
"Vì đang ở trong một không gian linh dị khác, cho nên ta không thể cảm nhận được sự tồn tại của những chữ quỷ kia. Nếu ta rời khỏi quầy, có thể ta sẽ lại thu hồi được chữ quỷ.” “Lại một đợt quỷ khí đột kích, bây giờ tuyệt đối không thể ra ngoài. Vậy không cảm nhận được chữ quỷ thì coi như đánh dấu cho con quỷ này, muốn thu hồi chỉ có thể chờ xem sau này có cơ hội không thôi.” Mặc dù chữ quỷ chỉ thiếu chưa tới 1%, nhưng trong lòng Khương Sam vẫn có chút không vui. Không vui thì không vui. Dù sao thế kẹt trước mắt không còn cách nào. Ngoại trừ dùng đặc tính không bị linh dị ảnh hưởng của Hoàng Kim để tạo thành áp chế cho con quỷ kia, Khương Sam nghĩ không ra biện pháp tốt hơn.
Tuy rằng trong lòng khó chịu, hiệu quả rất rõ ràng. Lão quỷ bộ dáng thấp bé im lặng vài giây, sau đó nó ngẩng đầu, đôi hốc mắt đen ngòm trống rỗng lần nữa nhìn về phía Khương Sam. Tuy không nhìn thấy mắt quỷ nhưng Khương Sam lại cảm nhận được sự tức giận trong ánh mắt nó. Cảm giác ma quái khiến Khương Sam cau mày, tay hắn cầm súng lục đặc chế chuẩn bị bất cứ lúc nào cho đợt áp chế tiếp theo. Trong tầm mắt, hai bên đối mặt thêm vài phút đồng hồ, con quỷ kia quay người đi vào trong “hắc triều” của quỷ lộ rồi biến mất không còn dấu vết.
“Năm giờ rưỡi, xem ra tốc độ thời gian nơi đây giống với thực tế. Trời vừa sáng, con quỷ trên đường này không còn nữa sao? Xem ra nơi này cũng có quy luật riêng. Hả? Trời mưa sao?” Nhìn mưa lất phất đang rơi bên ngoài sạp quỷ, Khương Sam thầm nghĩ trong lòng. Ngoài lão nhân cụt tay đứng trước sạp quỷ yêu cầu Khương Sam trả ngón tay khô gầy, cả đêm không có bất kỳ con quỷ nào khác đứng trước sạp, “mua sắm” những đồ vật linh dị trên bàn gỗ.
Cầm lấy đồng tiền quỷ màu xám trắng đột nhiên xuất hiện trên bàn gỗ, Khương Sam nhìn mưa phùn ngoài sạp không khỏi nghĩ. "Quỷ Mộng ban đầu là thông qua môi giới nước mưa xuất hiện trong hiện thực. Khi Dương Gian lần đầu tiên bước vào Quỷ Mộng, Quỷ Mộng đã kéo hiện thực quay lại quá khứ rồi đem Dương Gian theo cách của người bình thường kéo vào một thế giới linh dị xa lạ, nhưng cuối cùng Quỷ Mộng vẫn dùng thôn Mai Sơn trong hiện thực làm điểm neo để ảnh hưởng đến thực tế.” “Tính cách con quỷ này hẳn là không liên quan đến ý thức nhiều lắm, vì con quỷ trong cơ thể ta cũng không bị ảnh hưởng, nhưng mà quy luật của nó lại rất tương tự với Quỷ Mộng. Hả? Đây là...” Trong một khoảnh khắc, Khương Sam ngừng suy nghĩ, hắn nheo mắt nhìn về phía không xa. Trong tầm mắt, một đám người sống đang xuất hiện trên đường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận