Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần

Chương 120: Bách quỷ dạ hành

Sau khi tấm mặt người kia thở dài một tiếng, hắn tiếp tục lên tiếng: "Nơi này là phố quỷ, nối liền với trường học quỷ và khách sạn quỷ, bộ dạng hiện tại của ta đều là nhờ cái quầy quỷ này ban tặng, ngươi vào đây cũng sẽ biến thành như vậy thôi." "Lát nữa khi trường học quỷ tan học, những chuyện kinh khủng cực độ sẽ xảy ra, hiện giờ ngươi không rời khỏi phố quỷ được đâu, chỉ có vào quầy quỷ ngươi mới có thể sống sót." "Quầy quỷ này không chỉ bảo vệ ngươi an toàn, mà chỉ cần ngươi bán được thứ gì ở quầy, ngươi sẽ nhận được Tam Nguyên quỷ tiền, dù không bán được cũng có được một nguyên." "Ta biết ngươi không tin có ma, ngươi nhìn xuống chân mình đi, toàn là thịt người chết đấy, vào hay không là tùy ngươi quyết định thôi." Tấm mặt người lúc này dường như có chút mệt mỏi, nhắm hai mắt lại rồi không nói gì nữa. "Quỷ tiền có một nguyên sao?" Dù không biết quỷ tiền ở đây có phải thứ mình nghĩ hay không, nhưng qua lời nói của hắn, Khương Sam nghe ra rất rõ mùi vị dụ dỗ. "Lời hắn nói không hề dừng lại, gần như một hơi tuôn ra, xem ra hắn đã nói nhiều lần rồi, đến cả câu chữ cũng không muốn sửa nữa." Nghe lời người đàn ông, Khương Sam phân tích trong lòng. Nhờ ánh nến quỷ, anh nhìn xuống dưới chân. Quả nhiên, trên giày da của anh dính đầy vô số huyết nhục hư thối. Nếu là người thường thì giờ này đã sợ đến hồn bay phách tán, không chút do dự mà bước vào quầy quỷ dị kia rồi. Nhưng Khương Sam không hề vội vàng trả lời. Trong một khoảnh khắc, ngọn nến quỷ trong tay anh đột ngột cháy hết. Cảm nhận được chất lỏng âm lạnh như máu chảy từ trên tay, sắc mặt Khương Sam biến đổi. "Nến quỷ cháy hết rồi? !" Phải biết rằng, càng gần quỷ kinh khủng thì tốc độ cháy của nến quỷ càng nhanh, một cây nến quỷ trong tình huống đặc biệt thậm chí có thể cháy hết chỉ trong vài phút hoặc thậm chí vài chục giây, khiến thời gian an toàn rút ngắn đi rất nhiều. Lần trước nến quỷ đột ngột cháy hết là khi anh gặp Huyết Quỷ tập kích. Ý thức công kích của Huyết Quỷ thậm chí có thể khiến quỷ có mức độ kinh khủng không cao sinh ra đình trệ vài chục giây. Đối với người thì khỏi cần nói, phàm là Ngự Quỷ Giả không có ý thức bảo hộ khi gặp Huyết Quỷ tập kích đều chắc chắn phải chết. Thế nhưng hôm nay đã xảy ra chuyện gì? Một cây nến quỷ sao có thể trong nháy mắt cháy hết được? ! Con ngươi của Khương Sam co rút, ngay lập tức kích hoạt Huyết Quỷ Triều tìm kiếm xung quanh. Quy tắc giết người của Huyết Quỷ là: chỉ cần trong phạm vi ba mươi thước tính từ trung tâm là nó, Huyết Quỷ có thể tùy thời phát động ý thức công kích. Cũng chính vì thế mà tại sao lúc trước Khương Sam không nhìn thấy Huyết Quỷ ra tay mà vẫn bị tập kích. Khi không có Quỷ Vực, năng lực này của Huyết Quỷ chính là phương thức trinh sát tốt nhất của anh hiện tại. " ! !" Thông tin từ Huyết Quỷ truyền đến làm Khương Sam giật mình, anh vội vàng quay đầu nhìn về phía chỗ tối phía Nam của phố quỷ. "Bách quỷ dạ hành? Đùa gì thế? !" Trong tầm mắt của Khương Sam, vô số quỷ đang lũ lượt đi theo con đường kia hướng về phía anh. Dù còn cách rất xa, hơi lạnh tản ra từ đám quỷ cũng khiến Khương Sam run lên. Một mùi hỗn tạp của xác chết, cháy khét, tanh tưởi theo đó bay đến, mùi vị nồng nặc đến mức anh cũng không nhịn được nôn mửa: "Ọe ~! Mả mẹ nó! Sao có nhiều quỷ đột nhiên xuất hiện ở đây thế này? ! Quỷ ở trường học quỷ sao?" Khương Sam sắc mặt âm trầm nhìn về phía xa xa, trong lòng không ngừng suy nghĩ cách đối phó. "Nến quỷ và búp bê thế mạng chắc chắn không được, dù quỷ chữ áp chế rất mạnh, nhưng nhiều quỷ như vậy nếu phân tán ra thì lực áp chế sẽ suy yếu đi rất nhiều, thử một chút, nếu không được, chỉ có thể để mặt chết quỷ thôn phệ con quỷ thứ tư thôi." "Bốn mặt quỷ chắc có thể mở ra Quỷ Vực cấp sáu rồi, dù làm vậy sẽ khiến sự cân bằng trong cơ thể bị phá vỡ lần nữa, cũng không thể không thử." Huyết Quỷ cảm nhận được có khoảng bốn mươi sáu con quỷ, nếu tính cả đám quỷ đông nghịt như sóng đen ở phía sau, Khương Sam áng chừng số lượng quỷ trong đó không ít hơn hai trăm con. Khủng bố như vậy, khiến da đầu anh không khỏi tê rần. Quỷ càng nhiều, quy tắc giết người càng nhiều. Bách quỷ dạ hành, thậm chí cả hô hấp cũng có thể kích hoạt quy tắc giết người của con quỷ nào đó, đến lúc đó Khương Sam phải đối mặt với tình cảnh tuyệt vọng. Hiện tại, thời gian suy nghĩ của anh không còn nhiều nữa. "-Mẹ nó- đây là cảnh tượng tan học của trường quỷ sao? Vì sao nhiều quỷ như vậy, chúng nó không có hành vi tìm kiếm ghép hình lẫn nhau? -Mẹ nó- lạnh quá, quỷ chữ linh dị đến mức này căn bản không thể áp chế được, xem ra chỉ có thể dùng mặt chết quỷ tìm kiếm sức sống rồi." Nhìn đám quỷ "hài hòa cộng sinh", Khương Sam cau mày thầm nghĩ: "Nếu như mặt chết quỷ cũng không thể thoát khỏi nguy hiểm, vậy chỉ dùng Huyết Quỷ làm thử cuối cùng." Dù cho việc Huyết Quỷ tấn công quỷ sẽ tăng thêm mức độ dị loại hóa của Khương Sam. Khi chưa giải quyết được vấn đề ý thức. Anh thường sẽ không chọn dùng Huyết Quỷ đối đầu với quỷ. Nhưng kiểu tình huống tồi tệ nhất này nhất định phải nghĩ đến, tuyệt đối không được mong chờ may mắn, đó là tố chất mà mỗi Ngự Quỷ Giả đỉnh cấp đã trải qua vô số cái chết đều phải có. Lúc này, Khương Sam đã lấy nến quỷ và búp bê thế mạng còn lại trong túi, tay phải nắm chặt tấm vải che mặt hình mặt khóc. "Ngươi đúng là chưa thấy quan tài chưa rơi lệ, nhiều nhất năm phút nữa, chúng nó sẽ đi vào đầu phố quỷ này, ta cho ngươi ba mươi giây cuối cùng, nếu ngươi không vào thì đến lúc đó ngươi muốn vào ta cũng không dám cứu ngươi." Không biết từ lúc nào, mặt người trên cây khô đã mở mắt, nhìn về phía Khương Sam yếu ớt nói. Có lẽ từ đầu đến giờ hắn chưa từng rời mắt khỏi Khương Sam, việc nhắm mắt lại kia chỉ là cố tình làm ra. "Hắn biết rõ đám quỷ này xuất hiện cũng không hề rời đi, xem ra cái quầy hàng này có lẽ thật sự có thể tránh được lệ quỷ tập kích, nếu hắn cố ý để ta vào trong thì ta phải đi xem rốt cuộc hắn có ý đồ gì." Ánh mắt Khương Sam lóe lên, cố tình do dự một lát tại chỗ. "Ngươi mau vào đi, đi theo tấm rèm bên cạnh ngươi là vào được, không vào nữa thì ta chắc chắn cứu không được ngươi đâu!" Giọng thúc giục lo lắng của người đàn ông lại vang lên lần nữa. "Được." Vì Huyết Quỷ không cách nào xâm nhập quầy quỷ nên Khương Sam gắn quỷ chữ lên hai tay, treo nến quỷ và mặt khóc ở hông. Trong lúc người đàn ông không nhìn thấy, anh lấy một con dao Khai Sơn từ trong túi, sau đó đâm thẳng vào trong quầy. Bước vào quầy hàng một nháy mắt, một tiếng hét gào khóc lóc như trẻ con vang lên từ trong miệng người đàn ông mặt người. "A ~ a ~ a ~!" Tiếng hét gào như vô số cây kim nhỏ đâm vào da Khương Sam, vài giọt máu nhỏ khó thấy xuất hiện trên người anh. "Không chết? Sao có thể? !" Trên mặt người cây khô lộ ra vẻ kinh hãi, hắn điều khiển tiếng thét quỷ kết hợp với quầy hàng quỷ dị kia. Tiếng thét quỷ linh dị vang vọng liên hồi đủ sức giết chết bất kỳ ai. Dù là người phụ trách cái gọi là tổng bộ, hắn cũng có tự tin có thể giết chết trong nháy mắt. Nhưng hôm nay, nhìn Khương Sam vẫn bình yên vô sự khiến hắn có chút bối rối. "Cũng giỏi mượn địa lợi phát huy đấy, cái quầy quỷ này quả thật có chút quỷ dị, nhưng cũng chỉ có thế thôi." Cảm nhận được sự đau đớn truyền đến toàn thân, ánh mắt Khương Sam lạnh lẽo, anh cầm con dao Khai Sơn đã "nhuộm đỏ" bằng quỷ chữ bước nhanh về phía mặt người trên cây khô. Cùng lúc đó, Huyết Quỷ và quỷ chữ đồng thời phát động tấn công.
Bạn cần đăng nhập để bình luận