Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần

Chương 140: Thời gian chi vương ban cho "Không chết "

Chương 140: Thời gian chi vương ban cho "Bất tử". Nếu đã biết rõ hắc ám cội nguồn này là cái gì, Khương Sam không chút do dự, lập tức thúc giục quỷ tự trong cơ thể. Chỉ có quỷ mới có thể đối kháng quỷ. Định luật này ở thế giới này vĩnh viễn là quy tắc không thể sửa đổi. Không thể không nói, ba điều mà Chu Chính viết xuống trên bảng đen lúc đầu đã khiến một đám Ngự Quỷ Giả luôn ghi nhớ trong lòng. Chỉ thấy trong bóng tối, kiểu chữ Quỷ Dị âm lãnh tương tự theo trên thân thể Khương Sam bắt đầu lan tràn. Sau một khắc, cảm giác ngột ngạt, lạnh lẽo trên người hắn trong nháy mắt quét sạch. Trong cuộc đối kháng linh dị giữa quỷ và quỷ, quỷ tự dung hợp Quỷ Huyết lại càng thể hiện rõ sự vượt trội. Không chỉ cảm giác bị linh dị ăn mòn trên cơ thể biến mất, mà ngũ quan bị quỷ ảnh hưởng của Khương Sam cũng dần hồi phục. Sau mấy giây ngắn ngủi, tầm mắt hắn liền trở nên rõ ràng. Lúc này Khương Sam mới nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Chỉ thấy hắn hiện tại đang đứng giữa một ao nước lớn. Nước ao không sâu, chỉ chưa đến bắp đùi của hắn. Quỷ tự huyết hồng trôi nổi trên mặt nước, khiến cho cái ao tựa như một tấm gương đồng tĩnh mịch này càng thêm phần Quỷ Dị. Ánh mắt đảo qua, sắc mặt Khương Sam bắt đầu trở nên khó coi, hắn không ngờ linh dị mưa quỷ lại ảnh hưởng đến nhiều người như vậy. Trong ao, dày đặc vô số "hoa sen" Quỷ Dị. Những đóa sen này không giống với những thứ thường thấy, cánh hoa của chúng mang một màu tím sẫm không tự nhiên, mép hoa hơi xoắn lại. Nhìn kỹ lại, chỗ mép cánh hoa không phải bị xoắn mà là vô số những bàn tay cụt khép lại đang uốn éo! Sâu bên trong nhụy hoa, có thể mơ hồ thấy được ánh sáng yếu ớt nhấp nháy. Những nhụy hoa do con mắt người tạo thành lúc này như đốm lân quang, theo từng trận gió âm u rít gào sinh sôi. Bàn tay là cánh hoa, con mắt là nhụy hoa, như vậy cành hoa... Không sai, cành hoa do vô số thi thể người đã thối rữa toàn thân, xuất hiện dấu hiệu "cự nhân xem" tạo thành! Tại thành phố Đại Xuân với khí hậu này, thi thể xuất hiện dấu hiệu cự nhân xem ít nhất phải mất mười đến mười lăm ngày. Mà phóng mắt nhìn ra xa, không thấy bờ, trong ao dày đặc đều là loại "hoa sen người chết" này! Hình ảnh kinh khủng trong ao không khiến lòng Khương Sam dâng lên sợ hãi mà ngược lại, hắn đang cẩn thận phân tích. Việc tiếp xúc với người chết và thi thể chỉ là chuyện cơm bữa của Ngự Quỷ Giả, những thứ này rất ít khi khiến hắn sinh ra dao động tâm lý. Quỷ mới vô hình, nỗi k·h·ủ·n·g b·ố do quỷ gây ra còn hơn nhiều gấp trăm ngàn lần! "Linh dị diễn sinh sao?" Khương Sam nhíu mày nhìn những "hoa sen" Quỷ Dị vô cùng trước mắt, trong lòng không khỏi suy nghĩ. Quỷ tự trôi nổi trên mặt nước vì ảnh hưởng của một loại linh dị nào đó không rõ mà không thể xâm nhập vào trong nước, nhưng nó lại có thể bò lên những đóa hoa sen do tứ chi người tạo thành. Khoảnh khắc quỷ tự tiếp xúc với một vài đám hoa sen, đám hoa sen đó đột nhiên bắt đầu điên cuồng rung lắc. Âm thanh chói tai như phấn ướt quẹt trên bảng đen hết đợt này đến đợt khác vang lên. Trạng thái ma quái của "hoa sen người sống" không kéo dài quá lâu. Chín giây. Sau chín giây, cánh hoa và nhụy hoa của những đóa sen đó bắt đầu tự động bong ra, chúng "tùng tùng tùng" rơi xuống nước hồ như thả sủi cảo. "Ngọn nến quỷ không thay đổi, xem ra những 'hoa sen người chết' này đúng là linh dị diễn sinh rồi, hả? Tốc độ đốt của nến quỷ hình như nhanh hơn một chút." Nếu trước đây Khương Sam từng nhìn thấy sự biến đổi của nến quỷ ở chỗ tối nào đó thì giờ phút này hắn có thể nhận ra một quy luật rõ ràng: Bất kể là lúc trước bị ăn mòn trong bóng tối này, hay là thời gian hoa sen tách rời đều là chín giây. Chín. Ba mươi sáu. Hai con số này ở đây dường như có hàm ý đặc thù. "Có tiếng động!" Ngay khi Khương Sam nhặt một cánh hoa rơi xuống dưới ao, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng nước dao động từ xung quanh truyền đến. Nhìn những gợn sóng nối tiếp nhau nổi lên quanh mình, Khương Sam đoán người đang di chuyển không phải là một người mà là một đám người! "Trương Đông Hưng sao? Không, chắc không phải." Bởi vì cảm giác do linh dị quỷ mang đến trên người vẫn chưa biến mất nên Khương Sam nghĩ đến hắn đầu tiên. Dù sao loại trừ Tần Tích, người bị Quỷ Dị nhập vào thì trong năm người còn lại, người sống sót với vận quỷ máy móc là Trương Đông Hưng có khả năng lớn nhất. Tuy nói độ k·h·ủ·n·g b·ố của bộ kíp kia có thể nói là số ít những lần hắn ứng phó thoải mái nhất trong rất nhiều sự kiện linh dị. Nhưng cuộc tập kích ăn mòn vô hình lại không phải tất cả mọi người có thể nhận biết được. Nếu không phải vì nguyên nhân Huyết Quỷ, có lẽ hắn thậm chí không có cảm giác cơ thể để cảm nhận, mà khi phát hiện ra thì đã quá muộn. Nhưng nhìn tầng tầng gợn sóng nổi lên, Khương Sam liền lập tức từ bỏ ý nghĩ này. Bởi vì hắn không tin rằng những người đi theo sau Trương Đông Hưng không c·h·ế·t trong cuộc tập kích của con quỷ đó. Người bình thường mà muốn sống sót dưới loại linh dị bất tri bất giác kia? Trừ phi có Trương Vĩ phụ thể, nếu không thì mười mạng cũng không đủ c·h·ế·t. Khương Sam nhìn theo hướng gợn sóng nổi lên nhiều nhất và tập trung nhất. Khi tiếng người dần trở nên rõ ràng, hắn mới nhìn thấy bóng dáng của đám người kia trong rừng hoa sen dày đặc như rừng rậm này. Người dẫn đầu là một người đàn ông đeo kính đen. Vẻ mặt cảnh giác, hắn thấy Khương Sam thì con ngươi co lại, cơ thể khựng lại rồi mặt mày ngưng trọng nói với sáu người bên cạnh: "Mấy người xem xem, người kia có phải Quỷ Diện, Khương Sam không?" "Xem ra ngươi biết ta? Vậy cũng tốt, bớt được rất nhiều phiền phức cho ta." Khương Sam lập tức đáp lại, tuy khoảng cách không gần lắm. "Gặp rồi, đi thôi! Sao lại có thể gặp tên s·á·t tinh này!" Một người trong số bọn họ giật mình, ngay lập tức thấp giọng khẩn trương nói. Nhưng những quỷ tự huyết hồng đã xuất hiện xung quanh họ một cách bất giác, người đàn ông vừa định quay người bỏ đi, nhìn thấy những quỷ tự nổi trên mặt nước trong nháy mắt sắc mặt đại biến. "Khi nào?" Dù ngâm trong nước hồ Quỷ Dị âm lãnh, nhưng phản ứng bản năng của cơ thể vẫn khiến trán người đàn ông này toát mồ hôi lạnh. Hắn nhìn mọi người bên cạnh vừa sợ vừa giận yếu ớt nói: "Đừng nghĩ đến việc phản kháng, ao quỷ cũng giống như cái gọi là xe buýt quỷ bên trong vòng tròn linh dị đó, nó có thể áp chế con quỷ trong cơ thể chúng ta." "Mà Khương Sam là bộ trưởng phân bộ đặc phê của tổng bộ, chuyện Vương s·á·t Linh mấy người chắc cũng biết, ngay cả hắn còn không được tổng bộ đặc phê, tự mấy người nghĩ xem rốt cuộc Khương Sam đáng sợ đến mức nào!" Người đàn ông đeo kính râm này nhìn đội nhóm của mình, khi thấy sáu đồng đội còn lại chuẩn bị liều m·ạ·n·g với Khương Sam liền không nhịn được bật cười. Bản thân hắn tuy là vì g·iế·t một tên tham quan mà bị truy nã, sau đó mới gia nhập vào đội thứ Sáu dưới trướng của "Thời gian chi vương". Nhưng hắn không bị những lời nói "Quyền lực, tiền tài, bất tử" của Vương s·á·t Linh che mắt. Cái gọi là ban cho sự bất tử của "Thời gian chi vương" chỉ là một lời nguyền khiến người khác bán mạng mà thôi. Mà bọn người có thể xưng là tín đồ cuồng nhiệt này, chỉ khống chế được một con quỷ Ngự Quỷ Giả, vẻn vẹn nhận được lời nguyền của cái đồng hồ hỏng đó mà đã dám khiêu chiến với Khương Sam? Hành vi này đúng là: Đốt đèn trong nhà vệ sinh – muốn c·h·ế·t. Lời của người đàn ông đeo kính râm còn chưa nói hết thì một người đàn ông mặt đầy rỗ trong đội âm dương quái khí mở miệng: "Trẻ con chưa có được khả năng 'bất tử' thì ngoan ngoãn mà nhìn mấy ông đây g·iết người đi! Luật g·iết người ở ao quỷ chúng ta ai mà không biết? Cho dù hắn giờ còn một con quỷ có thể dùng, hắn dùng được mấy lần?" "Chỉ cần chúng ta dùng mạng mình ép hắn đến khi lệ quỷ khôi phục, đến lúc đó hắn cũng giống như ngươi thôi, ngươi đang lo lắng cái gì vậy?" "Ồ?" Vừa dứt lời, những quỷ tự đỏ tươi như những con rắn máu trong nước, theo mặt nước quấn lấy toàn thân bảy người này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận