Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần

Chương 69: Dùng thổ bóp ra tới quỷ

Chương 69: Dùng đất sét nặn ra quỷ
Khi cầm được chiếc mõ, t·h·i t·hể nữ nhân bắt đầu không ngừng bong tróc da thịt, những sợi cơ thịt và mỡ lẫn hoa tuyết không thể dính liền bắt đầu hiện ra trước mắt mọi người.
Cho dù người đã từng trải qua như Khương Sam lúc này cũng cảm thấy hơi khó chịu trong người. Lâm Bắc càng phải cố nén cơn buồn nôn, sắc mặt u ám nhìn cảnh tượng trước mắt.
"Ọe~!" Vừa mới nôn xong một trận, Lưu Oánh Oánh chỉ liếc mắt nhìn thôi, dạ dày lại trào lên cảm giác buồn nôn mãnh liệt, gần như ngay lập tức cô lại nôn thốc nôn tháo.
Mặc dù nữ nhân kia đã chết, nhưng t·h·i t·hể của nàng vẫn còn tương đối nguyên vẹn. Hiện tại, mọi người cảm giác như thấy lại người sống, người kia không khác gì một người đang sống sờ sờ, da thịt trên người nàng như cây bông lau mùa thu, dưới tác động của một lực lượng vô hình, da thịt cứ từng lớp từng lớp rơi xuống.
Trong mấy hơi thở, t·h·i t·hể nữ nhân chỉ còn trơ lại bộ khung xương dính đầy m·á·u tươi. Nếu Trần Duyệt ở đây chắc chắn sẽ rất xúc động, vì khi trước Khương Sam bị bốn lệ quỷ vây g·iế·t trong trường học, bộ dạng cũng thảm hại thế này.
Đột nhiên, sắc mặt Khương Sam thay đổi, hắn thấy quỷ sứ nữ nhặt bình sứ dưới đất lên, và cái bộ xương khô kia cũng động đậy mấy lần. Cảm nhận được sự kháng cự của sợi dây quỷ trên tay, không ngoài dự đoán, nữ nhân này đã biến thành quỷ. Một con quỷ mà ngay cả dây quỷ cũng e ngại!
Lúc này Khương Sam không nhịn được hít sâu một hơi, hắn có chút khó tin nhìn về phía quỷ sứ nữ vẫn đứng im bất động kia. "Quỷ sứ nữ thế mà có thể dùng đất sét nặn ra quỷ? ! Đùa cái gì vậy!"
Trong thế giới k·h·ủ·n·g b·ố sống lại này, Khương Sam hiểu rõ có những con quỷ không bị áp chế, vô hạn hồi sinh, vô hạn trưởng thành, còn có những Quỷ Vực mạnh nhất, quỷ họa dọa người ta tè ra quần, cùng với những người bị nghi là Ngự Quỷ Sư, lệ quỷ có trí khôn. Có thể nói, những lệ quỷ cấp S này có thể dễ như trở bàn tay tiêu diệt thế giới một mình.
Nhưng Khương Sam chưa từng gặp con quỷ nào có thể tạo ra lệ quỷ! Nếu như nói tiếng khóc là quy tắc g·iết người của lũ quỷ, vậy thì khi quỷ mộ phần khóc và quỷ sứ nữ gặp nhau sẽ xảy ra chuyện gì? "Không hạn chế tạo ra lệ quỷ sao?"
Lúc này lưng Khương Sam đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn không dám tưởng tượng một khi con quỷ này xuất hiện ngoài đời thực, hậu quả sẽ như thế nào! Cấp S? Nếu nó có thể tạo ra số lượng lớn lệ quỷ, Khương Sam cảm thấy cấp độ k·h·ủ·n·g b·ố của nó hoàn toàn có thể lập một bảng riêng. Được gọi là – cấp độ diệt thế.
Lúc này, Khương Sam liếc nhìn chiếc xe buýt quỷ vẫn một màu đen kịt, điều này cho thấy nó vẫn đang trong trạng thái tắt máy. Hắn tạm gọi con quỷ đang cầm cái mõ đất sét kia là mõ quỷ, dù sao bộ xương không phải là bản thể của nó, cái mõ đất sét mới là!
Khi mọi người đang tụ tập bên cạnh xe buýt quỷ căng thẳng theo dõi, chỉ thấy bộ xương khô kia như một vị cao tăng Phật giáo, ngồi ngay ngắn tại chỗ, giơ bàn tay xương dính m·á·u tươi lên, gõ nhẹ vào chiếc mõ.
"Tông ~" Bởi vì nó được nặn từ đất sét nên âm thanh nhỏ đến mức khó mà nghe thấy. Chỉ một âm thanh nhỏ như vậy thôi mà như tiếng sấm nổ bên tai mỗi người tại đó!
Khương Sam nghe thấy tiếng gõ, sắc mặt đột nhiên biến đổi, hắn không hề cảm nhận được bất cứ cảm giác bất thường nào từ cơ thể. Hắn chỉ cảm thấy mùi x·á·c ch·ết trong không khí càng lúc càng nồng nặc.
"Tông ~" Theo tiếng gõ lần thứ hai vang lên bên tai mọi người, tất cả đều ngạc nhiên nhìn vào cơ thể mình và nhìn những người xung quanh. Nếu tiếng gõ mõ giống với tiếng khóc của con quỷ mộ phần, vậy theo quy luật g·iế·t người của quỷ, nghe thấy hai tiếng mõ, đáng lẽ họ phải bị quỷ tấn công rồi mới đúng.
Nhưng hiện tại không có chuyện gì xảy ra, khiến những người bình thường cảm thấy rất kinh ngạc. Trương Đông Hưng mặt đầy vẻ khó hiểu, anh ta rõ ràng đã bịt tai lại nhưng vẫn có thể nghe thấy âm thanh như sấm rền này, nhưng vừa nghĩ mình vẫn chưa c·h·ết anh ta lại lộ vẻ mặt may mắn nói với Khương Sam: "Tiểu huynh đệ, con quỷ này có phải bị cậu dọa rồi không, cái tên bộ xương binh nhát gan này còn gõ cả mõ như lão hòa thượng nữa, thật là buồn cười."
Cùng lúc đó, "Anh nghe thấy âm thanh kia chứ, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, rõ ràng quỷ đã có biểu hiện chủ động g·iế·t người rồi, Ngự Quỷ Sư chưa c·h·ết thì thôi, nhưng tại sao những người bình thường kia không hề bị gì cả?" Lâm Bắc vẻ mặt khó coi tiến đến bên cạnh Khương Sam, thấp giọng nói.
Khương Sam không trả lời, mà chỉ nghiêm nghị nhìn quỷ sứ nữ. Lúc trước, quỷ sứ nữ sau khi nặn xong mõ đã đứng im tại chỗ, nhưng Khương Sam để ý thấy nó bắt đầu chậm rãi đi về phía mọi người! "!"
Lâm Bắc nhìn theo hướng mắt của Khương Sam, khi thấy quỷ sứ nữ di chuyển, trên trán anh lập tức toát ra mấy giọt mồ hôi lạnh. Tuy tốc độ của nó rất chậm, nhưng vị trí của nó và nhóm Khương Sam không hề xa. Cứ tính theo tốc độ này, nhiều nhất năm phút nữa, nó sẽ đi tới trước mặt mọi người.
Lâm Bắc và Khương Sam liếc nhìn nhau, khi cả hai còn đang do dự có nên ra tay với quỷ sứ nữ trước hay không, thì: "Tông ~" Tiếng mõ lần thứ ba đột ngột vang lên bên tai mọi người.
"Huynh đệ, huynh." Trương Đông Hưng nhìn Khương Sam vừa muốn hỏi thêm, đột nhiên toàn thân anh run lên một cái rồi ngã xuống đất. Hai mắt anh ta trợn trắng, miệng sùi bọt mép co giật một lúc rồi m·ấ·t tiếng.
"Sự cố bất ngờ khiến tất cả mọi người giật mình, Khương Sam cau mày ngồi xuống, đưa tay đặt trước mũi Trương Đông Hưng. "Vẫn còn thở thoi thóp, chưa c·h·ết."
Không lâu sau khi Khương Sam vừa đứng dậy, âm thanh gõ mõ lại vang lên. Lần này xuất hiện bất thường là một người đàn ông trung niên may mắn còn sống sót trên xe, người này cũng có biểu hiện giống như Trương Đông Hưng, loạng choạng một cái rồi ngã xuống đất. Chỉ khác là ông ta không hề co giật hay sùi bọt mép, ngược lại, ý thức của ông vô cùng tỉnh táo, chỉ thấy trong mắt ông ánh lên sự sợ hãi sâu sắc, giọng run rẩy nói: "Ta không cử động được, van xin mọi người mau cứu ta, mau cứu ta, ta không muốn c·h·ết mà ~!"
Lưu Oánh Oánh lúc này đứng bên cạnh Khương Sam, cô thấy Khương Sam và mọi người không hề có ý định cứu người, đáy lòng có chút lạnh lẽo, cô vừa định tiến tới đỡ người đàn ông trung niên, thì nghe thấy Khương Sam gầm lên một tiếng: "Nếu muốn c·h·ết thì cô cứ đỡ hắn, không thấy cơ thể hắn bắt đầu chuyển sang màu đen à!"
Nghe thấy lời của Khương Sam, Lưu Oánh Oánh rụt chân phải lại, vẻ mặt kinh hãi nhìn về phía người đàn ông trung niên đang không ngừng cầu xin, cô thấy hai cánh tay của ông ta lờ mờ chuyển sang màu đen, giống như một mảng âm ảnh, mảng âm ảnh đó bắt đầu lan ra như mực nước trên cánh tay của ông ta.
Lưu Oánh Oánh kinh hãi che miệng, mang theo ánh mắt cầu cứu nhìn Khương Sam. Đột nhiên, một sợi dây cỏ thít c·h·ặ·t cổ người đàn ông trung niên, rồi trực tiếp treo ông ta giữa không trung.
Khi Khương Sam nhìn thấy mảng âm ảnh trên tay người đàn ông, một cảm giác quen thuộc truyền đến, cảm giác ấy khiến trong lòng hắn trào lên một nỗi sợ hãi. Đó là cảm giác khi nhìn thấy quỷ! Cho nên Khương Sam không hề tiếc khi dùng đến Quỷ Vực, hắn phải dùng dây quỷ g·iế·t c·h·ế·t người đàn ông hư hư thực thực đang có dấu hiệu biến thành quỷ này!
Dây quỷ g·iế·t một người bình thường chỉ mất khoảng ba giây, nhưng người đàn ông này bị dây quỷ treo ngược lên gần nửa phút! "Ôi, xin mọi người cứu ta, đừng g·iế·t ta mà, nhà ta còn con gái còn có ..." Đến một lúc nào đó, ông ta ngừng cầu xin, cả người như một đoàn bóng đen bị dây quỷ treo lơ lửng trong không trung.
"Hắn, hắn, xuống!" Không biết ai hét lên một tiếng, trước ánh mắt kinh hoàng của mọi người, đoàn bóng đen kia đột ngột tách khỏi dây quỷ. Cảm tạ các huynh đệ đã ủng hộ, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người!!!
Bạn cần đăng nhập để bình luận