Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần
Chương 01: Mặt người ngoài cửa sổ
"Thị trấn Đại Xương, Trường Trung Học Số 3."
"Ê, các ngươi nghe nói chưa? Trường cấp ba sát vách chúng ta có ma đó!"
"Á, thật hay giả vậy, ngươi đừng có làm ta sợ nha."
Trong giờ nghỉ giữa buổi tự học buổi tối, Khương Sam đang nằm gục xuống bàn ngủ thì bị tiếng kinh hô của bạn nữ đánh thức.
"Thật mà! Dì ta nói đã chết mấy chục người rồi! Đều bị phong tỏa hai ngày rồi đó!"
"Á, ngươi đừng nói nữa, ta sợ."
"Sợ à... Vậy tối nay ta đưa cậu về nhà nha, tiện đường nhà hai chúng ta mà."
Vốn đang tò mò, Khương Sam vừa nghe thấy câu cuối cùng thì lập tức mất hết hứng thú. Mấy cái trò kể chuyện ma rồi đưa con gái về nhà này, hắn không cần đến từ năm năm trước rồi.
"Cậu tiện đường cái gì, Lý Nam. Nhà cậu ở Thành Bắc, còn nhà Vương Viện Viện ở Thành Nam, cậu bịa chuyện dọa người ta có ý gì vậy?"
"Lục Đào, cậu không nói ai cũng không bảo cậu câm đâu, rõ ràng là ghen tị mà?"
Đám đông tụ lại một chỗ tán gẫu lập tức chuyển thành cãi nhau. Khương Sam không có hứng thú xem bọn họ cãi vã, điều hắn quan tâm bây giờ là lúc nào tan học, thế là cúi đầu nhìn đồng hồ:
"20:50".
"Haizz, cái trường này thật sự không xem học sinh ra gì."
"Tiết nào cũng dạy thêm, còn phải lên tới mười giờ."
"Mấy ông ở Châu Mỹ Bác Ba Phi ngày xưa còn ngủ ngon hơn tôi nữa."
Sau khi oán trách xong, Khương Sam buồn bực ngán ngẩm nhìn ra ngoài cửa sổ. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, ánh đèn trên đường trong trường học ẩn hiện trong sương, lớp sương mù xám đen tựa hồ muốn nuốt chửng mọi thứ bên ngoài, không nhìn rõ được gì.
"PM 2.5 vượt mức rồi?"
Khung cảnh ngoài cửa sổ làm tâm trạng Khương Sam có chút nặng nề, thêm vào việc Lý Nam vừa nhắc đến "ma". Khương Sam không khỏi nhớ lại buổi tự học tối hôm trước, một gã quái dị đến lớp cử hành "buổi tuyên truyền an toàn" và đã nói: Một. Ma không thể bị g·i·ế·t c·h·ế·t. Hai. Thứ có thể đối phó ma chỉ có ma. Ba. Nhìn rõ quy luật của ma. Còn nói một tràng những luận điệu kỳ quái liên quan đến ma. Cho dù hắn kể chuyện nghe có vẻ như thật, nhưng trong thời đại này, chẳng ai tin vào sự tồn tại của ma cả. Mấy bạn học trong lớp nên làm gì thì vẫn làm nấy, coi như nghe chuyện ma cho vui, Khương Sam cũng không ngoại lệ:
"Toàn là xạo, trên đời này làm gì có ma."
"Cho dù thật sự có ma, thì tất cả sự hoảng sợ cũng đều bắt nguồn từ việc hỏa lực không đủ thôi."
Lời là nói vậy, nhưng khi nghĩ đến ánh mắt quỷ dị của gã kia, trong lòng hắn vẫn còn hơi rùng mình. Khương Sam lắc đầu, muốn quên hết những chuyện liên quan đến ma đi. Thế kỷ hai mươi mốt rồi, mấy chuyện ma quái này hù học sinh tiểu học thì được, chứ hắn thì không tin đâu.
"Tách... tách". Đột nhiên đèn trong phòng học tối sầm lại, rồi lại sáng lên ngay lập tức! Ngay trong khoảnh khắc đèn mờ đi ấy, Khương Sam vô tình nhìn thấy một bóng đen mặt người ở ngoài cửa sổ phía trước, trong nháy mắt trừng lớn hai mắt, toàn thân cứng đờ. Quan s·á·t kỹ, một khuôn mặt người mục ruỗng đến cực độ, trắng bệch dính m·á·u đang dán chặt vào mặt kính, ánh mắt lạnh băng tĩnh mịch không chút cảm xúc cứ nhìn chằm chằm vào chỗ bàn học của hắn! Khương Sam bỗng thấy da đầu tê dại, liếc mắt sang bên cạnh, hắn phát hiện ngoài cửa sổ bên cạnh mình thế mà cũng có một khuôn mặt đang nhìn mình! Cảm giác lạnh toát từ lòng bàn chân dâng lên khắp người, sợ hãi tột độ khiến tim Khương Sam đập loạn nhịp, hắn cắn chặt răng không để mình la lên.
"Đây là thứ quỷ gì!"
Khương Sam trong lòng giận dữ mắng, bị dọa đến mức móng tay cắm sâu vào t·h·ị·t, mặt trắng bệch đứng phắt dậy, vì cơ thể quá sợ hãi nên cứng đờ, cả cái bàn cũng bị hắn làm đổ. Tiếng động đột ngột làm cả lớp ồn ào bỗng im lặng trong nháy mắt, tất cả các bạn trong lớp đồng loạt nhìn về phía hắn.
"Khương Sam, cậu sao vậy? Nhanh ngồi xuống đi, lát nữa thầy chủ nhiệm lên bây giờ."
Bạn nữ ngồi cùng bàn của Khương Sam, Trần Duyệt, tốt bụng nhắc nhở một câu. Còn Khương Sam thì như không nghe thấy gì, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
"Ha ha ha ha, cậu thấy ma à? Nhìn cậu sợ đến mức đó kìa."
"Ngoài cửa sổ này có gì đâu?"
Bị giật mình, Lục Đào khó chịu nhìn theo hướng Khương Sam nhìn, ngoài đám sương mù mờ mịt kia, cậu ta chẳng thấy gì cả.
"Sao có thể... Sao có thể..."
Khương Sam chưa kịp nói hết câu, thì một giọng tức giận truyền đến từ ngoài cửa:
"Ta từ văn phòng đi ra, ở ngoài hành lang đã nghe thấy lớp nào ồn ào nhất rồi!"
"Khương Sam! Ngươi đứng lên làm gì vậy, cả lớp đang học mà ngươi không thấy sao? Ngươi không học thì đừng có quấy rầy bạn khác học!"
Vừa lúc này, thầy chủ nhiệm từ cửa đi vào, nhìn vẻ mặt thì có thể thấy thầy đang rất tức giận. Thấy thầy chủ nhiệm sắp nổi đóa, Trần Duyệt liền kéo vạt áo Khương Sam, kéo hắn ngồi xuống. Ngồi xuống ghế, Khương Sam không nói lời nào, toàn thân đã bị mồ hôi lạnh ướt sũng, hai chân không nghe theo sai khiến. Hắn cam đoan là mình không nhìn lầm, ngoài cửa sổ chắc chắn là một khuôn mặt người chết! Nhưng tại sao cái mặt đó đột nhiên biến mất? Chẳng lẽ mình nhìn lầm thật sao? Mặt Khương Sam trắng bệch, hắn không ngừng hít sâu để giữ cho mình tỉnh táo nhất có thể.
"Rầm!"
"Lý Nam, tự cậu xem đi, cậu viết cái thứ gì vậy? Chữ quỷ viết sao?"
Tiếng ném sách trên bục giảng làm Khương Sam giật nảy mình, theo tiếng động hắn ngẩng đầu nhìn về phía bục giảng. Thầy chủ nhiệm tức giận nói tiếp:
"Bài này, cậu đọc được thì đọc, không đọc được thì về nhà đi cho tôi."
Tấm bình phong trắng đã được gỡ, bài làm của Lý Nam hiện rõ lên trên đó. Những đường đen nguệch ngoạc xiêu vẹo cùng với những đường chỉ đỏ như m·á·u tạo thành từng chữ viết kỳ dị, màu đỏ như m·á·u phối hợp với giấy viết màu trắng toát nom như một tác phẩm nghệ thuật kinh dị khiến người ta thấy ghê tởm. Một bài văn dài hơn 1800 chữ, cố gắng để hắn biến nó thành một tác phẩm nghệ thuật mang phong cách kinh dị. Không ít bạn học nhịn cười, liếc mắt nhìn Lý Nam đang cúi đầu. Khương Sam cũng thấy rất khó hiểu, Lý Nam tuy học lực không tốt, nhưng cũng không đến nỗi ngốc như vậy, ngang nhiên phá game như thế. Rốt cuộc, cốt lõi của phá game là gì? Lý Nam làm vậy, chẳng khác gì đốt đèn trong nhà vệ sinh, tự tìm c·h·ế·t. Khương Sam nhíu mày, hơi khinh bỉ. Không hiểu sao, khi lần đầu nhìn thấy mấy "chữ quỷ" đó, trong lòng hắn luôn có một cảm giác khó chịu mãnh liệt, trong lòng lại càng không nhịn được run rẩy. Thấy Lý Nam im lặng, cơn giận của thầy chủ nhiệm càng tăng thêm:
"Cút ra ngoài đứng cho đến khi tan học, sáng mai 6 giờ phải nộp bài cho tôi, không nộp được thì về nhà tìm mẹ cậu đi!"
Nghe thấy lời của thầy chủ nhiệm, mặt Lý Nam đen lại, không nói một lời ôm sách vở đi ra khỏi lớp...
"21:30"
"Kéttt... Kéttt... Kéttt..."
Bên ngoài lớp học yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng động chói tai. Giống như phấn khô cạ vào tấm bảng đen xù xì, khiến người ta thấy khó chịu và bực bội trong lòng. Có bạn học không nhịn được nhỏ giọng thì thầm:
"Ồn quá đi."
Khương Sam cũng nghe thấy âm thanh khó chịu này, không kìm được nhíu mày.
"Lý Nam đó lại làm gì nữa vậy?"
Thầy chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng giận dữ nói:
"Tôi thấy cái thằng đó đúng là không muốn học nữa rồi!"
Tiếng động này truyền ra từ bên ngoài lớp học, mà bên ngoài lớp học chỉ có một mình Lý Nam. Không hề do dự, thầy chủ nhiệm ngay lập tức đứng dậy mở cửa trước, mặt hằm hằm đi ra ngoài. Nhìn dáng vẻ hung hăng đó có thể thấy Lý Nam sẽ không được yên thân rồi. Lúc thầy chủ nhiệm vừa ra khỏi cửa chưa được bao lâu, thì tiếng động sột soạt liền biến mất.
"Sao lại im ắng vậy?"
Khương Sam vểnh tai nghe, lại không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào ở ngoài lớp. Im lặng quỷ dị... Thầy chủ nhiệm không động thủ đã là tốt lắm rồi, làm sao có thể không nói câu nào chứ? Khương Sam ý thức được có gì đó không đúng, hắn vừa đứng dậy thì lại sững người ngay tại chỗ, bởi vì âm thanh chói tai kia thế mà lại một lần nữa vang lên!
"Kétt... Kétt... Kétt..."
"Kéttt... Kéttt... Kéttt..."
Âm thanh cọ xát, ồn ào vẫn duy trì tần suất như cũ, tựa hồ không bị bất kỳ ảnh hưởng nào. Âm thanh đột ngột xuất hiện khiến Khương Sam lập tức lạnh toát hết cả người, trong lớp có người cũng đã ý thức được vấn đề có gì đó sai sai. Một bạn nữ ngồi bàn đầu, gần cửa run rẩy nói:
"Thầy chủ nhiệm... chẳng phải đã đi ra ngoài rồi sao? Tiếng động này sao vẫn còn vang..."
"Ê, các ngươi nghe nói chưa? Trường cấp ba sát vách chúng ta có ma đó!"
"Á, thật hay giả vậy, ngươi đừng có làm ta sợ nha."
Trong giờ nghỉ giữa buổi tự học buổi tối, Khương Sam đang nằm gục xuống bàn ngủ thì bị tiếng kinh hô của bạn nữ đánh thức.
"Thật mà! Dì ta nói đã chết mấy chục người rồi! Đều bị phong tỏa hai ngày rồi đó!"
"Á, ngươi đừng nói nữa, ta sợ."
"Sợ à... Vậy tối nay ta đưa cậu về nhà nha, tiện đường nhà hai chúng ta mà."
Vốn đang tò mò, Khương Sam vừa nghe thấy câu cuối cùng thì lập tức mất hết hứng thú. Mấy cái trò kể chuyện ma rồi đưa con gái về nhà này, hắn không cần đến từ năm năm trước rồi.
"Cậu tiện đường cái gì, Lý Nam. Nhà cậu ở Thành Bắc, còn nhà Vương Viện Viện ở Thành Nam, cậu bịa chuyện dọa người ta có ý gì vậy?"
"Lục Đào, cậu không nói ai cũng không bảo cậu câm đâu, rõ ràng là ghen tị mà?"
Đám đông tụ lại một chỗ tán gẫu lập tức chuyển thành cãi nhau. Khương Sam không có hứng thú xem bọn họ cãi vã, điều hắn quan tâm bây giờ là lúc nào tan học, thế là cúi đầu nhìn đồng hồ:
"20:50".
"Haizz, cái trường này thật sự không xem học sinh ra gì."
"Tiết nào cũng dạy thêm, còn phải lên tới mười giờ."
"Mấy ông ở Châu Mỹ Bác Ba Phi ngày xưa còn ngủ ngon hơn tôi nữa."
Sau khi oán trách xong, Khương Sam buồn bực ngán ngẩm nhìn ra ngoài cửa sổ. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, ánh đèn trên đường trong trường học ẩn hiện trong sương, lớp sương mù xám đen tựa hồ muốn nuốt chửng mọi thứ bên ngoài, không nhìn rõ được gì.
"PM 2.5 vượt mức rồi?"
Khung cảnh ngoài cửa sổ làm tâm trạng Khương Sam có chút nặng nề, thêm vào việc Lý Nam vừa nhắc đến "ma". Khương Sam không khỏi nhớ lại buổi tự học tối hôm trước, một gã quái dị đến lớp cử hành "buổi tuyên truyền an toàn" và đã nói: Một. Ma không thể bị g·i·ế·t c·h·ế·t. Hai. Thứ có thể đối phó ma chỉ có ma. Ba. Nhìn rõ quy luật của ma. Còn nói một tràng những luận điệu kỳ quái liên quan đến ma. Cho dù hắn kể chuyện nghe có vẻ như thật, nhưng trong thời đại này, chẳng ai tin vào sự tồn tại của ma cả. Mấy bạn học trong lớp nên làm gì thì vẫn làm nấy, coi như nghe chuyện ma cho vui, Khương Sam cũng không ngoại lệ:
"Toàn là xạo, trên đời này làm gì có ma."
"Cho dù thật sự có ma, thì tất cả sự hoảng sợ cũng đều bắt nguồn từ việc hỏa lực không đủ thôi."
Lời là nói vậy, nhưng khi nghĩ đến ánh mắt quỷ dị của gã kia, trong lòng hắn vẫn còn hơi rùng mình. Khương Sam lắc đầu, muốn quên hết những chuyện liên quan đến ma đi. Thế kỷ hai mươi mốt rồi, mấy chuyện ma quái này hù học sinh tiểu học thì được, chứ hắn thì không tin đâu.
"Tách... tách". Đột nhiên đèn trong phòng học tối sầm lại, rồi lại sáng lên ngay lập tức! Ngay trong khoảnh khắc đèn mờ đi ấy, Khương Sam vô tình nhìn thấy một bóng đen mặt người ở ngoài cửa sổ phía trước, trong nháy mắt trừng lớn hai mắt, toàn thân cứng đờ. Quan s·á·t kỹ, một khuôn mặt người mục ruỗng đến cực độ, trắng bệch dính m·á·u đang dán chặt vào mặt kính, ánh mắt lạnh băng tĩnh mịch không chút cảm xúc cứ nhìn chằm chằm vào chỗ bàn học của hắn! Khương Sam bỗng thấy da đầu tê dại, liếc mắt sang bên cạnh, hắn phát hiện ngoài cửa sổ bên cạnh mình thế mà cũng có một khuôn mặt đang nhìn mình! Cảm giác lạnh toát từ lòng bàn chân dâng lên khắp người, sợ hãi tột độ khiến tim Khương Sam đập loạn nhịp, hắn cắn chặt răng không để mình la lên.
"Đây là thứ quỷ gì!"
Khương Sam trong lòng giận dữ mắng, bị dọa đến mức móng tay cắm sâu vào t·h·ị·t, mặt trắng bệch đứng phắt dậy, vì cơ thể quá sợ hãi nên cứng đờ, cả cái bàn cũng bị hắn làm đổ. Tiếng động đột ngột làm cả lớp ồn ào bỗng im lặng trong nháy mắt, tất cả các bạn trong lớp đồng loạt nhìn về phía hắn.
"Khương Sam, cậu sao vậy? Nhanh ngồi xuống đi, lát nữa thầy chủ nhiệm lên bây giờ."
Bạn nữ ngồi cùng bàn của Khương Sam, Trần Duyệt, tốt bụng nhắc nhở một câu. Còn Khương Sam thì như không nghe thấy gì, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
"Ha ha ha ha, cậu thấy ma à? Nhìn cậu sợ đến mức đó kìa."
"Ngoài cửa sổ này có gì đâu?"
Bị giật mình, Lục Đào khó chịu nhìn theo hướng Khương Sam nhìn, ngoài đám sương mù mờ mịt kia, cậu ta chẳng thấy gì cả.
"Sao có thể... Sao có thể..."
Khương Sam chưa kịp nói hết câu, thì một giọng tức giận truyền đến từ ngoài cửa:
"Ta từ văn phòng đi ra, ở ngoài hành lang đã nghe thấy lớp nào ồn ào nhất rồi!"
"Khương Sam! Ngươi đứng lên làm gì vậy, cả lớp đang học mà ngươi không thấy sao? Ngươi không học thì đừng có quấy rầy bạn khác học!"
Vừa lúc này, thầy chủ nhiệm từ cửa đi vào, nhìn vẻ mặt thì có thể thấy thầy đang rất tức giận. Thấy thầy chủ nhiệm sắp nổi đóa, Trần Duyệt liền kéo vạt áo Khương Sam, kéo hắn ngồi xuống. Ngồi xuống ghế, Khương Sam không nói lời nào, toàn thân đã bị mồ hôi lạnh ướt sũng, hai chân không nghe theo sai khiến. Hắn cam đoan là mình không nhìn lầm, ngoài cửa sổ chắc chắn là một khuôn mặt người chết! Nhưng tại sao cái mặt đó đột nhiên biến mất? Chẳng lẽ mình nhìn lầm thật sao? Mặt Khương Sam trắng bệch, hắn không ngừng hít sâu để giữ cho mình tỉnh táo nhất có thể.
"Rầm!"
"Lý Nam, tự cậu xem đi, cậu viết cái thứ gì vậy? Chữ quỷ viết sao?"
Tiếng ném sách trên bục giảng làm Khương Sam giật nảy mình, theo tiếng động hắn ngẩng đầu nhìn về phía bục giảng. Thầy chủ nhiệm tức giận nói tiếp:
"Bài này, cậu đọc được thì đọc, không đọc được thì về nhà đi cho tôi."
Tấm bình phong trắng đã được gỡ, bài làm của Lý Nam hiện rõ lên trên đó. Những đường đen nguệch ngoạc xiêu vẹo cùng với những đường chỉ đỏ như m·á·u tạo thành từng chữ viết kỳ dị, màu đỏ như m·á·u phối hợp với giấy viết màu trắng toát nom như một tác phẩm nghệ thuật kinh dị khiến người ta thấy ghê tởm. Một bài văn dài hơn 1800 chữ, cố gắng để hắn biến nó thành một tác phẩm nghệ thuật mang phong cách kinh dị. Không ít bạn học nhịn cười, liếc mắt nhìn Lý Nam đang cúi đầu. Khương Sam cũng thấy rất khó hiểu, Lý Nam tuy học lực không tốt, nhưng cũng không đến nỗi ngốc như vậy, ngang nhiên phá game như thế. Rốt cuộc, cốt lõi của phá game là gì? Lý Nam làm vậy, chẳng khác gì đốt đèn trong nhà vệ sinh, tự tìm c·h·ế·t. Khương Sam nhíu mày, hơi khinh bỉ. Không hiểu sao, khi lần đầu nhìn thấy mấy "chữ quỷ" đó, trong lòng hắn luôn có một cảm giác khó chịu mãnh liệt, trong lòng lại càng không nhịn được run rẩy. Thấy Lý Nam im lặng, cơn giận của thầy chủ nhiệm càng tăng thêm:
"Cút ra ngoài đứng cho đến khi tan học, sáng mai 6 giờ phải nộp bài cho tôi, không nộp được thì về nhà tìm mẹ cậu đi!"
Nghe thấy lời của thầy chủ nhiệm, mặt Lý Nam đen lại, không nói một lời ôm sách vở đi ra khỏi lớp...
"21:30"
"Kéttt... Kéttt... Kéttt..."
Bên ngoài lớp học yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng động chói tai. Giống như phấn khô cạ vào tấm bảng đen xù xì, khiến người ta thấy khó chịu và bực bội trong lòng. Có bạn học không nhịn được nhỏ giọng thì thầm:
"Ồn quá đi."
Khương Sam cũng nghe thấy âm thanh khó chịu này, không kìm được nhíu mày.
"Lý Nam đó lại làm gì nữa vậy?"
Thầy chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng giận dữ nói:
"Tôi thấy cái thằng đó đúng là không muốn học nữa rồi!"
Tiếng động này truyền ra từ bên ngoài lớp học, mà bên ngoài lớp học chỉ có một mình Lý Nam. Không hề do dự, thầy chủ nhiệm ngay lập tức đứng dậy mở cửa trước, mặt hằm hằm đi ra ngoài. Nhìn dáng vẻ hung hăng đó có thể thấy Lý Nam sẽ không được yên thân rồi. Lúc thầy chủ nhiệm vừa ra khỏi cửa chưa được bao lâu, thì tiếng động sột soạt liền biến mất.
"Sao lại im ắng vậy?"
Khương Sam vểnh tai nghe, lại không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào ở ngoài lớp. Im lặng quỷ dị... Thầy chủ nhiệm không động thủ đã là tốt lắm rồi, làm sao có thể không nói câu nào chứ? Khương Sam ý thức được có gì đó không đúng, hắn vừa đứng dậy thì lại sững người ngay tại chỗ, bởi vì âm thanh chói tai kia thế mà lại một lần nữa vang lên!
"Kétt... Kétt... Kétt..."
"Kéttt... Kéttt... Kéttt..."
Âm thanh cọ xát, ồn ào vẫn duy trì tần suất như cũ, tựa hồ không bị bất kỳ ảnh hưởng nào. Âm thanh đột ngột xuất hiện khiến Khương Sam lập tức lạnh toát hết cả người, trong lớp có người cũng đã ý thức được vấn đề có gì đó sai sai. Một bạn nữ ngồi bàn đầu, gần cửa run rẩy nói:
"Thầy chủ nhiệm... chẳng phải đã đi ra ngoài rồi sao? Tiếng động này sao vẫn còn vang..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận