Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần

Chương 87: Quỷ thổ làm phòng, nuôi quỷ làm heo

Chương 87: Dùng quỷ thổ làm phòng, nuôi quỷ làm heo
Chỉ thấy ở dưới đáy giếng, vô số đám Hắc Ảnh sền sệt quấn lấy nhau, ngâm trong làn nước giếng quỷ dị không ngừng giãy giụa. Những đám Hắc Ảnh nhúc nhích kia khiến Khương Sam cảm giác đầu tiên, chúng thực sự giống hệt như những Hắc Ảnh lệ quỷ có thể “đi” ra từ bình sứ của quỷ sứ nữ! “Nếu thật sự là như vậy, chẳng phải trong miệng giếng này toàn là quỷ sao?!” Trong lòng Khương Sam kinh hãi. Lúc trước chỉ một con mõ quỷ thôi đã suýt đẩy hắn vào tuyệt cảnh. Vậy mà cái Quỷ Cước Ấn trông không quá thu hút kia, lại khiến cả ba con quỷ đều không thể áp chế một cách hiệu quả, mức độ khủng bố của nó vượt xa những gì Khương Sam tưởng tượng. “Nước giếng tiếp tục dâng lên, là cán cân nào đó đã bị phá vỡ sao? Chết tiệt!” Ánh mắt Khương Sam ngưng tụ lại, phát hiện miệng giếng kia đã bắt đầu tràn ra ngoài, thứ thi thủy xanh lục của nước giếng tản ra mùi hôi thối buồn nôn, nó cuốn theo vô số những Hắc Ảnh nhúc nhích phảng phất muốn theo đáy giếng trào lên hoàn toàn.
Dựa vào số lượng Hắc Ảnh trong giếng nước… nếu những Hắc Ảnh này đúng như hắn phỏng đoán, toàn bộ đều là quỷ, vậy thì không bao lâu nữa, vùng đất linh dị này sẽ tràn ngập lệ quỷ! “Đi xe buýt quỷ ư? Không được, nếu xe buýt quỷ vẫn ở trạng thái tắt máy, đi vào trong đó chỉ có một con đường chết, huống chi bên cạnh xe buýt quỷ còn có mõ quỷ kia, ta thậm chí ngay cả việc ra tay liên tục cũng không làm được!” Lúc này toàn thân Khương Sam đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn cầm lấy một cái xác nhân quỷ đã chết trên mặt đất, liếc nhìn nơi sâu nhất của rừng cây, thầm nghĩ: “Nếu lại đi sâu vào trong quỷ thổ, vậy thì thật không có đường lui nữa.”
Nhìn những khu kiến trúc giống như lò mổ heo ở nông thôn kia, đáy lòng Khương Sam luôn dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt. Hắn suy đoán, hai con quỷ mang quy luật giết người “rời khỏi ắt chết” có khả năng lớn nhất chính là ở chỗ đó! Vì càng đến gần nơi đó, cái loại linh dị ăn mòn âm lãnh càng tỏa ra mạnh mẽ. Khương Sam không muốn ký thác hy vọng vào chuyện không chắc chắn như vậy, nhưng hiện tại... Theo dòng thi thủy màu xanh không ngừng trào lên, hai đám Hắc Ảnh lớn cỡ nắm tay rơi xuống hai bên miệng giếng. Ngay lúc vừa rơi xuống, Hắc Ảnh bắt đầu khuếch tán dữ dội, như một tấm màn che gấp nếp lan rộng ra, bóng tối từ trung tâm của những Hắc Ảnh kia mà nuốt chửng xung quanh. Điều này giống hệt với biểu hiện lúc mõ quỷ xuất hiện trước đây!
Không tới vài phút nữa, một con lệ quỷ không rõ nào đó sẽ từ trong Hắc Ảnh bước ra. Mà những Hắc Ảnh có thể cho quỷ bước ra như vậy, hiện giờ trên mặt đất đã có mấy chục đám, theo thời gian trôi qua chúng lại càng lúc càng nhiều, chỉ là nhiều bao nhiêu thì Khương Sam không thể biết được. “Đi vào sâu trong quỷ thổ, so với xe buýt quỷ, nơi đó có khả năng tồn tại một tia sinh cơ.” “Chắc chắn nơi này có khả năng lớn là do đám người Dân Quốc kia tạo ra vùng đất linh dị, và trước khi chúng ta đến thì nó cũng không xuất hiện mất kiểm soát quá rõ ràng, xem ra ở nơi này vẫn còn một vài sự chuẩn bị mà đám người kia để lại, mà nơi có khả năng nhất chính là nơi đó.” Ánh mắt Khương Sam ngưng trọng, giờ phút này hắn nhất định phải đưa ra lựa chọn. Trong sự kiện linh dị chỉ cần đi sai một bước thì sẽ dẫn đến Tử Vong, mà đối với hắn, từ khi bước vào phạm vi quỷ thổ này, hắn đã không có bất cứ đường lui nào.
Cũng chính vì thế nên khi biết được quy luật giết người “rời khỏi ắt chết”, Khương Sam và Nhâm Doanh không hẹn mà cùng nảy sinh ý định giết chết đối phương. Người khi biết được Tuyệt Vọng, hành vi của họ đều sẽ trở nên vô cùng điên cuồng. So với việc phải đối mặt với sự tấn công chặt đầu không rõ kia, Khương Sam càng muốn đi vào sâu trong quỷ thổ để tìm một cơ hội. Hắn không tin rằng một khu vực linh dị nhân tạo có quy trình hoàn chỉnh như vậy, có cả “Tặng quỷ”, “Áp chế quỷ”, “Hạn chế quỷ”, người chịu trách nhiệm vận hành nó lại không để lại đường lui nào. Dù cho người chịu trách nhiệm nơi đây đã chết, thì dù chỉ còn lại xác, Khương Sam cũng dám dùng xác của nó để tìm ra một con đường sống! Quyết định thật nhanh, Khương Sam nhặt lấy sợi dây xích sắt rỉ trên mặt đất, kéo lê thân thể Trương Đông Hưng đi về phía sâu trong quỷ thổ.
Rừng cây chỉ là một khu rừng bình thường, Khương Sam ban đầu ở trên xe buýt quỷ cảm nhận được loại Quỷ Dị kia, cũng không phải đến từ đây. Mà nguồn gốc của Quỷ Dị kia chính là từ quỷ thổ dưới chân hắn! Bắt đầu từ bên ngoài thôn trang, mức độ kinh khủng của quỷ thổ thế mà càng lúc càng tăng lên. Bên ngoài thôn trang —— là tầng một quỷ thổ. Gần nhà gỗ —— tầng hai quỷ thổ. Sâu trong rừng cây —— tầng ba quỷ thổ. Ban đầu, bất kể là phóng thích Quỷ Vực hay lệ quỷ trong cơ thể họ, đều không bị quỷ thổ ảnh hưởng. Nhưng theo sự xâm nhập của mọi người, quỷ thổ không chỉ mang quy luật giết người "rời khỏi ắt chết", mà hiện tại khi Khương Sam bước đi trên mặt đất quỷ thổ này, cái loại áp chế linh dị kinh khủng như ở xe buýt quỷ kia, vậy mà lại khiến bốn con lệ quỷ trong cơ thể hắn an tĩnh trở lại!
“Khương tiểu huynh đệ, ngươi nói xem chúng ta có thể sống được mà ra ngoài không? Nếu ta mà chết, cả nhà già trẻ của ta phải làm sao đây, ta vừa mua máy chơi game 3A nội địa còn chưa chơi nữa.” Trương Đông Hưng đi theo phía sau Khương Sam với vẻ mặt Tuyệt Vọng nói. Từ khi bị Khương Sam kéo lê đi vào rừng cây không lâu, hắn đã tỉnh lại từ cơn hôn mê. Bị kéo lê dập đầu vào đất tỉnh cả đau. "Chúng ta có thể sống, nhưng nếu ngươi còn tự ý hành động thêm một lần, nói thêm một lời nhảm nhí nữa, ta bảo đảm ngươi sẽ chết." Khương Sam lạnh lùng nói. Vận quỷ của Trương Đông Hưng, đối với một đoàn đội mà nói, nó gần như tăng thêm "buff vận may" cho toàn bộ mọi người trong đội. Đối diện với những con quỷ có quy tắc giết người không hề có đạo lý nào, vận may lại càng trở nên quan trọng hơn. Nếu như lúc trước, mục tiêu công kích của thây khô tân nương không phải Trương Hạo, mà là Dương Gian thì sao? Lúc ấy chỉ có thể khống chế hai con quỷ, Dương Gian căn bản không thể sống sót trong cuộc tập kích của thây khô tân nương.
Cho nên đối với Trương Đông Hưng, Khương Sam vẫn khá để ý, có lẽ vì nguyên nhân của vận quỷ, Trương Đông Hưng không có những hành vi mà một người trưởng thành nên có. Hắn càng lúc càng giống một đứa con nít. Cảm nhận được ánh mắt tràn ngập sát ý của Khương Sam, Trương Đông Hưng sợ hãi run rẩy, nhỏ giọng nói ra: "Ta biết rồi, ta sẽ không chạy loạn nữa."
Rõ ràng những kiến trúc kia xuyên qua rừng cây, Khương Sam liếc mắt liền nhìn thấy cuối cùng, nhưng hắn đi theo con đường nhỏ trong rừng mất gần nửa tiếng, mới ở một khúc quanh thấp thoáng nhìn thấy "Lò mổ heo" kia. Còn chưa ra khỏi rừng cây, mùi máu tanh đã xộc vào mũi, Khương Sam cau mày, nhanh chóng bước ra khỏi rừng cây, nheo mắt quan sát xung quanh. Cái gọi là “Lò mổ heo” nằm ở chân một ngọn núi nhỏ. Phạm vi của nó ước chừng bốn năm trăm mét vuông, ở ngay trước mặt Khương Sam, cách khoảng hai trăm mét, có một gian nhà đất cũ kỹ trát bằng bùn máu tọa lạc trên sườn dốc, nhà đất này không có nóc, toàn thân hiện ra một màu đỏ tươi quỷ dị. Nếu Khương Sam không nhìn nhầm, thì bùn để xây nhà chính là quỷ thổ dưới chân hắn.
"Dùng quỷ thổ làm phòng?"
Phía đông không xa nhà bùn là nơi mà Khương Sam nhìn thấy ở trên xe buýt quỷ, đó là một cái chuồng heo xây bằng gạch đá. Trừ việc không có cửa sổ, thì nó không có bất kỳ điều gì khác thường. Khi Khương Sam với vẻ mặt cảnh giác từ từ tới gần, đến khi hắn cách chuồng heo không sai biệt lắm mười mấy mét thì một cỗ âm lãnh chưa từng có xông thẳng vào thiên linh cái của hắn. Cái cảm giác âm lãnh này, dù cho mười con gõ cửa quỷ đứng trước mặt Khương Sam cùng nhau phóng thích linh dị, hắn cũng sẽ không hoảng sợ như vậy. "Trong chuồng heo này nuôi quỷ! Hoặc là trong đó nuôi rất nhiều quỷ, hoặc chính là nuôi một con quỷ cực kỳ khủng bố!"
Tỉnh táo lại, Khương Sam nhíu mày. Ngay lúc hắn chuẩn bị quay người rời đi, một tiếng hét hoảng sợ đột ngột vang lên: "Khương tiểu huynh đệ! Ngươi… phía sau lưng ngươi có người!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận