Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần
Chương 152: Không thể cho, ngươi liền chết
Nửa giờ sau.
Một chiếc xe quân dụng chạy nhanh phát ra tiếng gầm rú ầm ĩ, xé toạc màn mưa dày đặc rồi truyền đến tai Khương Sam. Khi tiếng động cơ biến mất, nhìn Tào Dương đang ôm chiếc gương quỷ, vẻ mặt vô cùng cẩn trọng không xa, lòng hắn có chút suy nghĩ.
Mặc dù Tào Dương là người khôn khéo, xử sự giỏi giang. Nhưng qua biểu hiện trong trận quốc chiến có thể thấy, hắn là một Ngự Quỷ Giả có trách nhiệm và năng lực mà tổng bộ cần. Cho nên Khương Sam yên tâm giao gương quỷ cho hắn vận chuyển, cũng yên tâm để hắn tiếp tục là đồng đội trong hành động sắp tới.
Trong cơn mưa lớn, Tào Dương thấy Khương Sam đứng ở lối vào khu dân cư liền bước nhanh đến. Vì gương quỷ khá lớn, cần phải ôm bằng cả hai tay nên khi đến được trong nhà, toàn thân hắn đã ướt đẫm, ống quần vẫn còn đang nhỏ nước.
Tào Dương lau mặt rồi nhìn Khương Sam nói: "Khương bộ trưởng, mưa to quá, anh xem gương này có vấn đề gì không, tôi tự ý chủ trương không chỉ quấn kỹ miếng vải đen mà còn bôi thêm một lớp lá vàng nữa."
Nhìn chiếc gương quỷ trước mặt được "bọc" một lớp lá vàng, Khương Sam cẩn thận kiểm tra một vòng không phát hiện vấn đề gì, liền nói: "Vất vả rồi, anh làm rất tốt, Tào Diên Hoa nói đã cho hai cây nến quỷ, một cây cho tôi, một cây để anh dùng, chuẩn bị một chút, chúng ta hành động ngay."
Sau khi đưa nến quỷ trong hành trang cho Khương Sam, Tào Dương thấy hắn dễ dàng dùng một tay nhấc gương quỷ lên thì mí mắt giật giật liên hồi. Dù gương quỷ không quá nặng, nhưng một người trưởng thành chỉ dùng một tay có thể cầm lên như vậy quả thật rất khoa trương.
"Anh cũng đã xem thông tin về mưa quỷ rồi, tiếp theo đừng tự ý hành động, cần gì tôi sẽ nói cho anh biết." Hai người đứng ở bờ ao phun nước trong khu dân cư, Khương Sam nhìn Tào Dương nói.
Tào Dương đáp: "Không sao đâu Khương bộ trưởng, bây giờ tôi là lính dưới trướng của anh, anh bảo tôi đi về hướng đông tôi sẽ không đi về hướng tây."
"Đặt tay vào trong ao đi."
Thấy cả người Tào Dương như ảo ảnh dần biến mất trong thực tại, Khương Sam liếc nhìn ao nước, quả nhiên trong bóng hình lờ mờ phản chiếu dưới đáy ao, hắn thấy Tào Dương đang ở một hồ nước khác, xung quanh đầy hoa sen được tạo thành từ tứ chi của Nhân Loại.
Lần này Tào Dương bước vào mưa quỷ không xuất hiện trên đường phố quỷ mà trực tiếp bị ném vào trong công viên quỷ. Không biết đây là sự trùng hợp hay nói mỗi lần bước vào mưa quỷ, vị trí xuất hiện đều là ngẫu nhiên.
Chẳng qua, những điều này có thể được giải đáp ngay lập tức.
"Ý nghĩ của ta lúc trước bị hình thức xuất hiện của Quỷ Mộng và mưa quỷ đánh lừa rồi, trời mưa không thể đại diện cho việc môi giới để nhìn thấy mưa quỷ là nước mưa mà phải là mặt nước như gương này, đây mới là môi giới quan trọng để mưa quỷ kéo người bước vào Quỷ Vực."
Nghĩ xong, Khương Sam không chút do dự nhúng tay vào trong hồ, một mùi hôi thối nồng nặc lập tức theo trong ao truyền đến. Cả thế giới lại một lần nữa trở nên điên đảo trong mắt hắn, tất cả cảnh vật xung quanh như thể đang gợn sóng trong ao, bắt đầu rung lắc liên tục, ba động dữ dội.
Khi ba động xung quanh càng lúc càng lớn, đến một khắc, thân ảnh Khương Sam biến mất không thấy đâu nữa.
Khác với lần đầu tiên bước vào mưa quỷ, lần này Khương Sam đã hiểu rõ về mưa quỷ, hắn lúc trước còn nghi ngờ tại sao túi xách không bị biến mất khi bước vào không gian linh dị. Lúc đầu, hắn đã hiểu lầm khu vực khác biệt hoàn toàn với thế giới hiện thực này là phiên bản nâng cấp của cách thức giết người của Quỷ Mộng.
Quỷ Mộng là kéo người vào mộng còn mưa quỷ thì kéo người vào không gian linh dị. Nhưng bây giờ Khương Sam hiểu rõ, cái gọi là không gian linh dị của mưa quỷ chỉ là Quỷ Vực đặc thù của nó mà thôi. Bước vào không gian linh dị thuộc loại Quỷ Mộng không thể mang theo đồ vật trong hiện thực, còn Quỷ Vực thì tất nhiên không có tình huống đó xảy ra.
"Xem ra việc Tào Dương bước vào ao quỷ không phải là trùng hợp, có thể là do mưa quỷ xuất hiện một vài vấn đề hoặc do có người cố tình sắp đặt như thế, trước hết phải hội họp với Tào Dương, lỡ đến lúc đó hắn xảy ra bất trắc thì ta không biết ăn nói sao với Tào Diên Hoa."
Nhìn những đóa hoa sen được tạo thành từ xác chết theo gió đong đưa xung quanh, Khương Sam không khỏi nghĩ. Khi hắn bật điện thoại vệ tinh lên thì phát hiện trên bản đồ định vị có hai điểm sáng, trong đó có một điểm sáng đang di chuyển về phía mình.
Xem ra Tào Dương đã hiểu rõ "thông tin điện thoại vệ tinh nhất định phải bị rung lắc" nên đang chạy về phía mình.
Không quá vài phút, Khương Sam và Tào Dương thành công gặp nhau.
"Tiếp theo, tôi cần anh phối hợp diễn một màn kịch." Sau khi nói rõ những gì mình muốn làm, Khương Sam phất tay ra hiệu với vẻ mặt khó hiểu của Tào Dương rồi hướng về vị trí định vị của điện thoại vệ tinh "Hà Quỳnh" mà đi tới.
"Ngươi thế mà quay lại? Vừa hay, chỉ cần một giờ nữa, linh dị của hoa sen quỷ sẽ đem ý thức của ta quay về thành phố Đại Xuân, tuyệt đối không để cho thân báo quấy rầy ta, nếu không mọi thứ đều sẽ hỏng mất." Thấy Khương Sam lại xuất hiện, Hà Quỳnh (với hình dáng của một đóa hoa sen quỷ) dường như vô cùng vui mừng, nàng tiếp tục nói: "Vì hoa sen quỷ và mưa quỷ không ngừng đối kháng, nên lần này trọng sinh, Quỷ Vực hoa sen quỷ sẽ không thể tiếp tục che đậy cảm giác của thân báo, nó rất có khả năng sẽ tìm được ta, đến lúc đó phải nhờ vào ngươi Khương bộ trưởng."
Vừa dứt lời, Khương Sam đã tỏ vẻ không hài lòng, hắn nhìn Hà Quỳnh, thản nhiên mở miệng: "Thật ra thì tôi nói thật với cô, lần này tôi đến không phải vì thành phố Đại Xuân cũng không phải vì cứu cô, tôi nhớ trước kia cô đã từng nói, chỉ cần cô thành công khống chế được linh dị này thì cũng có thể để tôi có được linh dị hoa sen quỷ, tôi đến chính là vì chuyện đó."
Không đợi Hà Quỳnh (thân báo) hỏi, giọng của hắn đột nhiên trở nên oán hận, như một người đàn bà đanh đá đang lên cơn điên tiếp tục nói: "Tôi vì tổng bộ mà làm nhiều chuyện như vậy, nhốt nhiều quỷ đến thế, thậm chí còn dốc cả tiền để mua quan tài nữa. Tôi chỉ vì giết mười mấy người chống đối tôi trong hội nghị thôi.""Mà bọn họ lại đuổi tôi khỏi chức vụ, một bà lão họ Tần đã dẫn hơn mười người phụ trách của tổng bộ đến Đại Xuân thành phố chặn gϊếτ tôi, suýt nữa thì tôi bị bà ta gϊếτ rồi!"
Càng nói, vẻ mặt của Khương Sam càng trở nên điên cuồng, một luồng khí lạnh lẽo bắt đầu lan tràn trên người hắn, đây là dấu hiệu cho thấy quỷ trong cơ thể hắn đang phục hồi.
Để đánh giá tốt nhất trạng thái của một Ngự Quỷ Giả, không phải nhìn xem thân thể hắn bị tổn thương chỗ nào mà là nhìn xem mức độ bị quỷ ăn mòn sâu bao nhiêu. Vì dù cho cơ thể Ngự Quỷ Giả đã chết thì linh dị vẫn có thể đảm bảo cho hắn sống sót, thậm chí là sống rất thoải mái.
Mà như Cao Chí Cường, cơ thể nhìn không có vấn đề gì nhưng ý thức của hắn đã bị con quỷ dối trá kia ăn mòn, đồng hóa đến một mức độ rất sâu.
Cho nên, Khương Sam cố ý thả lỏng sự áp chế của quỷ mặt nạ với quỷ tự, để linh dị thoải mái giải phóng, lan tràn từ trên người mình. Chỉ vì tăng thêm tính chân thật cho lời hắn vừa nói.
Chỉ thấy Khương Sam vẫn nhìn chằm chằm vào Hà Quỳnh trong hình dáng hoa sen quỷ, ánh mắt tham lam không ngừng quan sát từ trên xuống dưới. Hắn giờ phút này giống như một con chó săn bị dồn đến đường cùng, sẵn sàng gϊếτ hết tất cả những thứ xung quanh mình, rồi ăn hết bọn chúng.
Tiếng nói điên cuồng nhưng bình tĩnh vang lên: "Ta biết ngươi Hà Quỳnh cũng là người của tổng bộ, có lẽ còn là một người muốn cứu rỗi thiên hạ." "Nếu hiện tại cô không thể để cho ta có được linh dị hoa sen quỷ có thể trùng sinh này, vậy ta sẽ gϊếτ cô trước, sau đó đi khống chế hoa sen quỷ, dù sao thì cũng phải chết, có thêm một người làm đệm lưng trên đường thì vui hơn."
Một chiếc xe quân dụng chạy nhanh phát ra tiếng gầm rú ầm ĩ, xé toạc màn mưa dày đặc rồi truyền đến tai Khương Sam. Khi tiếng động cơ biến mất, nhìn Tào Dương đang ôm chiếc gương quỷ, vẻ mặt vô cùng cẩn trọng không xa, lòng hắn có chút suy nghĩ.
Mặc dù Tào Dương là người khôn khéo, xử sự giỏi giang. Nhưng qua biểu hiện trong trận quốc chiến có thể thấy, hắn là một Ngự Quỷ Giả có trách nhiệm và năng lực mà tổng bộ cần. Cho nên Khương Sam yên tâm giao gương quỷ cho hắn vận chuyển, cũng yên tâm để hắn tiếp tục là đồng đội trong hành động sắp tới.
Trong cơn mưa lớn, Tào Dương thấy Khương Sam đứng ở lối vào khu dân cư liền bước nhanh đến. Vì gương quỷ khá lớn, cần phải ôm bằng cả hai tay nên khi đến được trong nhà, toàn thân hắn đã ướt đẫm, ống quần vẫn còn đang nhỏ nước.
Tào Dương lau mặt rồi nhìn Khương Sam nói: "Khương bộ trưởng, mưa to quá, anh xem gương này có vấn đề gì không, tôi tự ý chủ trương không chỉ quấn kỹ miếng vải đen mà còn bôi thêm một lớp lá vàng nữa."
Nhìn chiếc gương quỷ trước mặt được "bọc" một lớp lá vàng, Khương Sam cẩn thận kiểm tra một vòng không phát hiện vấn đề gì, liền nói: "Vất vả rồi, anh làm rất tốt, Tào Diên Hoa nói đã cho hai cây nến quỷ, một cây cho tôi, một cây để anh dùng, chuẩn bị một chút, chúng ta hành động ngay."
Sau khi đưa nến quỷ trong hành trang cho Khương Sam, Tào Dương thấy hắn dễ dàng dùng một tay nhấc gương quỷ lên thì mí mắt giật giật liên hồi. Dù gương quỷ không quá nặng, nhưng một người trưởng thành chỉ dùng một tay có thể cầm lên như vậy quả thật rất khoa trương.
"Anh cũng đã xem thông tin về mưa quỷ rồi, tiếp theo đừng tự ý hành động, cần gì tôi sẽ nói cho anh biết." Hai người đứng ở bờ ao phun nước trong khu dân cư, Khương Sam nhìn Tào Dương nói.
Tào Dương đáp: "Không sao đâu Khương bộ trưởng, bây giờ tôi là lính dưới trướng của anh, anh bảo tôi đi về hướng đông tôi sẽ không đi về hướng tây."
"Đặt tay vào trong ao đi."
Thấy cả người Tào Dương như ảo ảnh dần biến mất trong thực tại, Khương Sam liếc nhìn ao nước, quả nhiên trong bóng hình lờ mờ phản chiếu dưới đáy ao, hắn thấy Tào Dương đang ở một hồ nước khác, xung quanh đầy hoa sen được tạo thành từ tứ chi của Nhân Loại.
Lần này Tào Dương bước vào mưa quỷ không xuất hiện trên đường phố quỷ mà trực tiếp bị ném vào trong công viên quỷ. Không biết đây là sự trùng hợp hay nói mỗi lần bước vào mưa quỷ, vị trí xuất hiện đều là ngẫu nhiên.
Chẳng qua, những điều này có thể được giải đáp ngay lập tức.
"Ý nghĩ của ta lúc trước bị hình thức xuất hiện của Quỷ Mộng và mưa quỷ đánh lừa rồi, trời mưa không thể đại diện cho việc môi giới để nhìn thấy mưa quỷ là nước mưa mà phải là mặt nước như gương này, đây mới là môi giới quan trọng để mưa quỷ kéo người bước vào Quỷ Vực."
Nghĩ xong, Khương Sam không chút do dự nhúng tay vào trong hồ, một mùi hôi thối nồng nặc lập tức theo trong ao truyền đến. Cả thế giới lại một lần nữa trở nên điên đảo trong mắt hắn, tất cả cảnh vật xung quanh như thể đang gợn sóng trong ao, bắt đầu rung lắc liên tục, ba động dữ dội.
Khi ba động xung quanh càng lúc càng lớn, đến một khắc, thân ảnh Khương Sam biến mất không thấy đâu nữa.
Khác với lần đầu tiên bước vào mưa quỷ, lần này Khương Sam đã hiểu rõ về mưa quỷ, hắn lúc trước còn nghi ngờ tại sao túi xách không bị biến mất khi bước vào không gian linh dị. Lúc đầu, hắn đã hiểu lầm khu vực khác biệt hoàn toàn với thế giới hiện thực này là phiên bản nâng cấp của cách thức giết người của Quỷ Mộng.
Quỷ Mộng là kéo người vào mộng còn mưa quỷ thì kéo người vào không gian linh dị. Nhưng bây giờ Khương Sam hiểu rõ, cái gọi là không gian linh dị của mưa quỷ chỉ là Quỷ Vực đặc thù của nó mà thôi. Bước vào không gian linh dị thuộc loại Quỷ Mộng không thể mang theo đồ vật trong hiện thực, còn Quỷ Vực thì tất nhiên không có tình huống đó xảy ra.
"Xem ra việc Tào Dương bước vào ao quỷ không phải là trùng hợp, có thể là do mưa quỷ xuất hiện một vài vấn đề hoặc do có người cố tình sắp đặt như thế, trước hết phải hội họp với Tào Dương, lỡ đến lúc đó hắn xảy ra bất trắc thì ta không biết ăn nói sao với Tào Diên Hoa."
Nhìn những đóa hoa sen được tạo thành từ xác chết theo gió đong đưa xung quanh, Khương Sam không khỏi nghĩ. Khi hắn bật điện thoại vệ tinh lên thì phát hiện trên bản đồ định vị có hai điểm sáng, trong đó có một điểm sáng đang di chuyển về phía mình.
Xem ra Tào Dương đã hiểu rõ "thông tin điện thoại vệ tinh nhất định phải bị rung lắc" nên đang chạy về phía mình.
Không quá vài phút, Khương Sam và Tào Dương thành công gặp nhau.
"Tiếp theo, tôi cần anh phối hợp diễn một màn kịch." Sau khi nói rõ những gì mình muốn làm, Khương Sam phất tay ra hiệu với vẻ mặt khó hiểu của Tào Dương rồi hướng về vị trí định vị của điện thoại vệ tinh "Hà Quỳnh" mà đi tới.
"Ngươi thế mà quay lại? Vừa hay, chỉ cần một giờ nữa, linh dị của hoa sen quỷ sẽ đem ý thức của ta quay về thành phố Đại Xuân, tuyệt đối không để cho thân báo quấy rầy ta, nếu không mọi thứ đều sẽ hỏng mất." Thấy Khương Sam lại xuất hiện, Hà Quỳnh (với hình dáng của một đóa hoa sen quỷ) dường như vô cùng vui mừng, nàng tiếp tục nói: "Vì hoa sen quỷ và mưa quỷ không ngừng đối kháng, nên lần này trọng sinh, Quỷ Vực hoa sen quỷ sẽ không thể tiếp tục che đậy cảm giác của thân báo, nó rất có khả năng sẽ tìm được ta, đến lúc đó phải nhờ vào ngươi Khương bộ trưởng."
Vừa dứt lời, Khương Sam đã tỏ vẻ không hài lòng, hắn nhìn Hà Quỳnh, thản nhiên mở miệng: "Thật ra thì tôi nói thật với cô, lần này tôi đến không phải vì thành phố Đại Xuân cũng không phải vì cứu cô, tôi nhớ trước kia cô đã từng nói, chỉ cần cô thành công khống chế được linh dị này thì cũng có thể để tôi có được linh dị hoa sen quỷ, tôi đến chính là vì chuyện đó."
Không đợi Hà Quỳnh (thân báo) hỏi, giọng của hắn đột nhiên trở nên oán hận, như một người đàn bà đanh đá đang lên cơn điên tiếp tục nói: "Tôi vì tổng bộ mà làm nhiều chuyện như vậy, nhốt nhiều quỷ đến thế, thậm chí còn dốc cả tiền để mua quan tài nữa. Tôi chỉ vì giết mười mấy người chống đối tôi trong hội nghị thôi.""Mà bọn họ lại đuổi tôi khỏi chức vụ, một bà lão họ Tần đã dẫn hơn mười người phụ trách của tổng bộ đến Đại Xuân thành phố chặn gϊếτ tôi, suýt nữa thì tôi bị bà ta gϊếτ rồi!"
Càng nói, vẻ mặt của Khương Sam càng trở nên điên cuồng, một luồng khí lạnh lẽo bắt đầu lan tràn trên người hắn, đây là dấu hiệu cho thấy quỷ trong cơ thể hắn đang phục hồi.
Để đánh giá tốt nhất trạng thái của một Ngự Quỷ Giả, không phải nhìn xem thân thể hắn bị tổn thương chỗ nào mà là nhìn xem mức độ bị quỷ ăn mòn sâu bao nhiêu. Vì dù cho cơ thể Ngự Quỷ Giả đã chết thì linh dị vẫn có thể đảm bảo cho hắn sống sót, thậm chí là sống rất thoải mái.
Mà như Cao Chí Cường, cơ thể nhìn không có vấn đề gì nhưng ý thức của hắn đã bị con quỷ dối trá kia ăn mòn, đồng hóa đến một mức độ rất sâu.
Cho nên, Khương Sam cố ý thả lỏng sự áp chế của quỷ mặt nạ với quỷ tự, để linh dị thoải mái giải phóng, lan tràn từ trên người mình. Chỉ vì tăng thêm tính chân thật cho lời hắn vừa nói.
Chỉ thấy Khương Sam vẫn nhìn chằm chằm vào Hà Quỳnh trong hình dáng hoa sen quỷ, ánh mắt tham lam không ngừng quan sát từ trên xuống dưới. Hắn giờ phút này giống như một con chó săn bị dồn đến đường cùng, sẵn sàng gϊếτ hết tất cả những thứ xung quanh mình, rồi ăn hết bọn chúng.
Tiếng nói điên cuồng nhưng bình tĩnh vang lên: "Ta biết ngươi Hà Quỳnh cũng là người của tổng bộ, có lẽ còn là một người muốn cứu rỗi thiên hạ." "Nếu hiện tại cô không thể để cho ta có được linh dị hoa sen quỷ có thể trùng sinh này, vậy ta sẽ gϊếτ cô trước, sau đó đi khống chế hoa sen quỷ, dù sao thì cũng phải chết, có thêm một người làm đệm lưng trên đường thì vui hơn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận