Thần Bí Khôi Phục: Ta Thành Khương Thượng, Sắc Quỷ Phong Thần

Chương 29: Mười hai tiếng đồng hồ hẳn phải chết giết người quy luật

Chương 29: Mười hai tiếng đồng hồ hẳn phải ch·ế·t, quy luật g·iết người.
Còn hai mươi bảy phút đồng hồ nữa ta liền sẽ c·hết? !
Mồ hôi lạnh trên trán Khương Sam ứa ra, hắn nhìn cái cây đã biến thành Quỷ Thụ hoàn toàn, Triệu Lôi Hổ rơi vào trầm tư.
"Vì sao Triệu Lôi Hổ lại biến thành Quỷ Thụ trước? Mà ta với hắn chỉ cách nhau nửa tiếng, hai ta không phải cùng nhau vào thôn t·ử sao?"
Sau khi biết mình cũng sẽ biến thành Quỷ Thụ, Khương Sam không còn xoắn xuýt có hay không tiếp xúc qua Quỷ Thụ nữa.
Hắn p·h·át hiện việc tiếp xúc có lẽ là một vòng của quy luật g·iết người của Quỷ, nhưng không tuyệt đối.
Để người bị dính lời nguyền rủa của Quỷ, nhất định còn có điều kiện khác!
Ngay lúc Khương Sam bước xuống xe, Quách Đức Tr·u·ng đang nửa tỉnh nửa mê trên xe thấy Khương Sam muốn đi, hắn cũng vội vã đi th·e·o, đi tới bên cạnh cây c·ở·i quần ra vừa nói: "Sao vậy huynh đệ? Là p·h·át hiện ra gì à?
Thấy Khương Sam không t·r·ả lời mình, Quách Đức Tr·u·ng lẩm bẩm nói: "Ngươi mà chẳng xuống xe ta cũng không dám xuống a, có thể nín c·hết ta."
Nhìn thấy hành động của Quách Đức Tr·u·ng, trong nháy mắt Khương Sam nghĩ đến một điều!
Đi vệ sinh!
Nếu như việc mình mở ra quỷ vực coi như là tiếp xúc Quỷ Thụ, vậy người "tiếp xúc" với Quỷ Thụ sớm nhất không phải là ở cửa t·ửu đ·i·ế·m, mà là trên đường bọn họ đi vệ sinh!
Từ lúc đám người đi vệ sinh, đến lúc mình vào thôn mở ra quỷ vực không sai biệt lắm cũng chỉ nửa tiếng!
Tính từ lúc một đoàn người Triệu Lôi Hổ đi vệ sinh đến khi t·ử v·ong, Khương Sam đã có một con số:
12 tiếng đồng hồ!
Vậy thì, quy luật g·iết người của rừng Quỷ Thụ này chính là: Sau khi trực tiếp hoặc gián tiếp tiếp xúc với Quỷ Thụ, mười hai tiếng sau sẽ ch·ết!
Vừa nghĩ đến đây, mọi thứ liền thông suốt.
Hiện tại quy luật g·iết người của Quỷ đã tìm được, nhưng trong lòng Khương Sam vẫn không thôi bất an. Chỉ thấy hắn từ trên xe lấy ra một cuộn dây thừng lớn bằng Hoàng Kim, sau đó đưa cho Quách Đức Tr·u·ng và nói:
"Nếu lát nữa ngươi thấy ta bị quỷ ám hoặc bất động tại chỗ, đừng do dự mà kéo ta ra ngay! "
"Ngươi nhớ kỹ, chỉ khi ta s·ố·n·g, ngươi mới có thể s·ố·n·g."
Quách Đức Tr·u·ng vội vàng gật đầu, sợ hãi nhận lấy.
Thấy vậy, Khương Sam không do dự tiến vào Quỷ Thụ Lâm, dù đã mở toàn bộ quỷ vực mặt c·hết Quỷ ra, hắn p·h·át hiện mình vẫn lạc đường.
Lúc này hắn giống như đang ở trong rừng sâu, xung quanh toàn là Quỷ Thụ!
"Quỷ vực thật khủng kh·i·ế·p!"
Đối với Quỷ Thụ Lâm này, Khương Sam cảm thấy chỉ có sợ hãi sâu sắc.
Quỷ vực của mặt c·hết Quỷ ở trong Quỷ Thụ Lâm, chỉ có thể khuếch tán chưa đến một mét… Sau đó, Khương Sam cảm nhận được lực đạo truyền đến từ dây thừng, đi theo hướng dẫn của sợi dây thừng, vừa đi được mấy bước tầm mắt của hắn liền bỗng nhiên mở ra.
Đã về tới cửa t·ửu đ·i·ế·m...
Lúc này lưng của Khương Sam đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, vừa ra tới hắn không do dự kích hoạt năng lực tiên đoán của chữ Quỷ.
Khương Sam cảm giác mỗi lần sử dụng chữ Quỷ để tiên đoán, thì lời quỷ sẽ lặng yên không tiếng động sinh ra một số biến đổi khó tả, hắn không tìm ra được biến đổi này, nhưng vẫn luôn có thể loáng thoáng nhận ra.
Vậy nên hắn không muốn vận dụng năng lực chữ Quỷ này quá nhiều, nhưng tình hình bây giờ, hắn không còn lựa chọn nào khác.
"Nói cho ta biết! Làm sao mới có thể rời khỏi nơi này!" Khương Sam không ngừng lặp lại trong lòng.
Cảm giác dò xét lại tới...
Chỉ thấy chữ quỷ giống như không tình nguyện, chậm rãi hiện lên trong đầu Khương Sam và nói:
"Có lẽ cho mặt c·hết Quỷ thôn phệ một con Quỷ, lấy được một cái mặt quỷ, ta có thể s·ố·n·g sót…"
Chữ quỷ màu đỏ tươi biến m·ấ·t.
"Lại thôn phệ một con Quỷ, vậy có nghĩa ta nhất định phải lại kh·ố·n·g chế một con Quỷ, nhưng Quỷ thì tìm ở đâu... Rừng cây!"
Khương Sam nghĩ đến không phải trong rừng có hai con Quỷ hay sao?
Hắn cúi đầu nhìn thời gian: 3:31.
Sau đó, Khương Sam nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Quách Đức Tr·u·ng:
"Ngươi lên lầu ba đ·á·n·h thức tất cả mọi người, nói cho bọn họ muốn s·ố·n·g sót thì lấy hết tất cả t·h·iết bị chiếu sáng, trong vòng hai phút phải xuống lầu, quá thời hạn không đợi, kêu không tỉnh thì khỏi cần để ý đến! Ngươi đụng phải mấy cái cây kia thì không sao, mau đi!"
"Được."
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Khương Sam, Quách Đức Tr·u·ng không tự chủ được khẩn trương, hắn không do dự, nhanh chân xông vào kh·á·ch sạn.
Mà lúc này, Khương Sam mở cốp xe việt dã ra, liếc nhìn chiếc rương Hoàng Kim, không khỏi có chút đau lòng.
"Cái rương này chắc chắn mang đi không được."
Khương Sam trong lòng hiểu rõ, xe không thể nào kéo nổi cái rương này, không ai di chuyển được, cầm theo cũng vướng víu, chi bằng để lại nơi đây.
"Việc cấp bách là mang những thứ này đi."
Chỉ thấy tay trái Khương Sam mang theo một túi đồ trang t·h·i Hoàng Kim, tay phải cầm một cây gậy Hoàng Kim, hắn nhìn mọi người vội vã chạy xuống lầu nói:
"Mở hết t·h·iết bị chiếu sáng ra, lát nữa đi theo sau lưng ta, đây là cơ hội cuối cùng để s·ố·n·g sót, tất cả mọi người phải phối hợp! Ai không phối hợp thì ta sẽ không chút do dự g·iết người đó!"
Giọng nói của Khương Sam không mang theo một chút cảm xúc của con người, lạnh lùng đến cực điểm, mà khi mọi người tiến đến gần thấy bộ dạng mặt như c·hết của Khương Sam, bọn họ càng thêm hoảng sợ trong lòng.
Bọn họ chưa từng thấy Quỷ, nhưng lúc này đây họ cảm giác được người trẻ tuổi với bộ dạng người c·hết trước mắt, toàn thân lộ ra khí tức lạnh lẽo che giấu mới chính là Ác Quỷ bò ra từ Địa Ngục!
Vì đã thấy cảnh Quỷ Thụ g·iết người, trong đám người này, không ai dám đứng ra phản đối Khương Sam, ngược lại mặt ai cũng viết đầy hoảng sợ cùng bất an.
Mà giờ khắc này, Khương Sam không có tâm trạng lo cho tâm tình của bọn họ, hắn nhìn Trần Duyệt, nhìn người phụ nữ trung niên tiều tụy đang dựa trên người cô, không khỏi cau mày:
"Quách Đức Tr·u·ng, ngươi giúp cô gái này cõng một đoạn, phải cõng cho tốt, ta có thể cam đoan sẽ giúp ngươi tránh được một lần công kích của lệ quỷ."
Nghe vậy, mắt Quách Đức Tr·u·ng sáng lên, đi đến trước mặt Trần Duyệt.
Cuối cùng dưới sự ra hiệu của Khương Sam, Trần Duyệt mới đặt mẹ lên lưng Quách Đức Tr·u·ng, rồi cảm kích nhìn Khương Sam.
Bây giờ thời gian cấp bách, Khương Sam không nói nhiều với Trần Duyệt.
Hắn đếm lại số người, cộng thêm Quách Đức Tr·u·ng tất cả là mười người, thấy dáng vẻ ngái ngủ của đám người, hắn không nhịn được lên tiếng:
"Nếu tối nay không t·r·ố·n thoát khỏi đây, tất cả mọi người! Bao gồm cả ta đều phải c·hết! Nếu các ngươi vẫn còn buồn ngủ, thì biến thành cây các ngươi có thể ngủ cả đời! Ta nói lần cuối, bật tất cả t·h·iết bị chiếu sáng lên, nếu có người chạy loạn, nói lung tung, ta sẽ tiễn hắn đi trước một bước!"
Dứt lời, Khương Sam rút súng lục ra, lạnh lùng quét mắt nhìn đám người, sau đó cúi đầu nhìn đồng hồ: 3:35...
"Quách Đức Tr·u·ng, đưa cuộn dây Hoàng Kim trên xe cho các cô ấy, tất cả mọi người buộc chung một chỗ, mau!"
Từ trung tâm Trần Gia thôn đến đường vào thôn rất gần, Khương Sam tính toán từ kh·á·ch sạn đi đến Trần Gia thôn chỉ mất mười phút.
Hiện tại thời gian của hắn chỉ còn lại hai mươi mốt phút.
Khương Sam nhớ lại thông tin về hai Ngự Quỷ Giả trong câu lạc bộ Tiểu Cường mà Vương Tiểu Cường đã đưa cho:
Quỷ sợ ánh sáng Trương Đào, Quỷ thắt cổ Lưu Viễn Dương.
Về quỷ thắt cổ, Khương Sam không rõ lắm về quy luật g·iết người của lệ quỷ này, còn về Quỷ sợ ánh sáng, Khương Sam có ấn tượng rất rõ.
Trương Đào, Ngự Quỷ Giả mang danh hiệu quỷ sợ ánh sáng gia nhập câu lạc bộ Tiểu Cường vào mấy hôm trước, là sinh viên của một trường đại học trọng điểm ở Đại Xương thị.
Lần đầu gặp hắn, Khương Sam đã bị trang phục của hắn thu hút.
Áo khoác đen, giày đen cổ cao, quần đen, trên mặt còn đeo khẩu trang cùng kính râm.
Điều này khiến Khương Sam nhớ đến thầy giáo người Nga Belikov trong sách giáo khoa ngữ văn, gần như là cả người được giấu trong quần áo.
Về sau, tại chỗ Vương Tiểu Cường, Khương Sam mới biết được con quỷ mà Trương Đào khống chế khi thấy người sẽ không tự chủ tấn công, cho dù bị Trương Đào khống chế, thì sự bất định vẫn còn, chính vì thế mà Trương Đào luôn gói ghém mình cực kỳ kĩ lưỡng.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Khương Sam muốn tập hợp tất cả người sống sót lại một chỗ, hắn cần nhiều người để đạt được quy luật g·iết người của Quỷ sợ ánh sáng.
Càng đông người, xác suất lệ quỷ g·iết người càng lớn.
Và con Quỷ này, chính là mục tiêu mà Khương Sam chuẩn bị kh·ố·n·g chế để biến nó thành mặt quỷ!
Nhìn Quách Đức Tr·u·ng quăng cuộn dây Hoàng Kim dài mảnh cho đám người, Khương Sam liền dẫn mọi người đâm đầu vào Quỷ Thụ Lâm.
Rạng sáng: 3:36 Đêm, tĩnh mịch...
Bạn cần đăng nhập để bình luận