Các Ngươi Luyện Võ Ta Tu Tiên

Chương 05:: Võ đạo thi thử hạch (1/5)

Chương 05: Võ đạo thi thử hạch (1/5)
Chủ nhiệm lớp 12 ban 6 họ Dương, tên là Dương Phàm, tầm khoảng bốn mươi tuổi, dáng người cường tráng, là một chuẩn võ giả. “Chuẩn võ giả” chỉ những người đã bắt đầu quá trình tôi luyện xương cốt nhưng chưa hoàn thành. Đương nhiên, với hơn bốn mươi tuổi mà vẫn đang trong giai đoạn tôi luyện xương cốt thì có lẽ cả đời này cũng chỉ đến vậy mà thôi.
“Tô Trạch, không nghiêm trọng như ngươi nghĩ đâu.” Dương Phàm cười rất hiền hòa, nói: “Việc đuổi học không đến mức nghiêm trọng như thế đâu. Mấy ngày nay ngươi trốn học, mặc dù vi phạm nội quy của trường nhưng lãnh đạo trường cũng hiểu rõ sự tình, bất quá thầy đã giúp ngươi gánh xuống rồi.”
“Nhưng mà ý của lãnh đạo trường là...”
“Thành tích các môn văn hóa của ngươi không quá tốt, thiên phú võ đạo thì không có, hi vọng ngươi có thể tự làm đơn xin tạm nghỉ học, nghỉ ngơi cho khỏe rồi năm sau thi lại.”
Ha ha.
Tô Trạch cười lạnh một tiếng. Ý của trường học? Lẽ nào... vị chủ nhiệm lớp này của ngươi, chẳng có một chút ý kiến gì hay sao?
Chỉ là... ta vừa mới quyết định thi vào Giang Nam Vũ Đại, chớp mắt một cái, lại náo loạn thành cái kiểu “yêu ma quỷ quái” này?
“Nếu ta không muốn nghỉ học thì sao?”
Dương Phàm cười khổ lắc đầu: “Ngươi vô cớ trốn học năm ngày, theo quy định của trường thì hoàn toàn có thể đuổi học.”
“Đây là nắm chắc ta rồi sao?” Tô Trạch có chút hối hận vì hôm nay không mang theo đao đến trường, nhưng hắn nghĩ lại cũng không còn tức giận nữa. Với năng lực của mình thì sợ gì không có đường học?
Mà là cười hỏi: “Đúng rồi, Dương lão sư, lãnh đạo trường đang ở đâu?”
“Nếu đã muốn xin nghỉ học... đương nhiên phải đến tìm lãnh đạo trường để ký tên chứ?”
“Hôm nay là thi thử võ đạo, lãnh đạo bộ giáo dục thậm chí cả mấy thầy cô tuyển sinh của các trường Vũ Đại cũng đến, lãnh đạo trường hiện đang ở đại sảnh trên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng.” Dương Phàm không biết Tô Trạch có ý đồ gì, liền mở miệng nói: “Ta cũng đang định đi qua đó, ngươi đi theo ta đi.”
Tô Trạch đuổi theo, ánh mắt chợt lóe lên.
Vừa vào đến đại sảnh, học sinh cả chín lớp 12 đều đã có mặt. Lãnh đạo trường, lãnh đạo bộ giáo dục và thầy cô tuyển sinh của các trường Vũ Đại đều đang ở trên bục cao. Phía dưới, học sinh giữ trật tự rất tốt, trong đại sảnh rất yên tĩnh.
Trên bục cao đặt mấy dụng cụ đặc biệt. Một học sinh đi lên, đầu tiên sẽ kiểm tra khí huyết bằng máy, sau đó chạy cự ly 100 mét, cuối cùng là đi vào một phòng kín.
Rất nhanh — một vị thầy giáo cao giọng nói: “Vương Binh lớp 12 ban 1, khí huyết 125, tốc độ 11m/s, phản ứng trung bình, tổng điểm 83.”
Vương Binh mặt ủ mày chau, bước xuống bục. Sau đó đến lượt học sinh thứ hai đi lên.
Tô Trạch đi theo Dương Phàm ngồi ở hàng cuối của lớp 6, âm thầm tặc lưỡi, thầm nghĩ: “Tốc độ 11m/s, nếu mà đặt ở Trái Đất thì có thể phá kỷ lục thế giới rồi...” Linh khí hồi phục khiến tố chất thân thể con người có bước nhảy vọt cực lớn. Đừng nói võ giả, người bình thường cũng có thể dễ dàng phá nhiều kỷ lục thế giới. Còn về khí huyết? HP của người trưởng thành bình thường khoảng 100, còn một khi HP đạt 150, người đó có đủ điều kiện để tôi luyện xương cốt và có thể xem là "chuẩn võ giả".
“Hả?”
“Tô Trạch?”
Bên cạnh, một học sinh mắt trợn tròn, nhìn Tô Trạch từ trên xuống dưới vài lần, kinh ngạc nói: “Tô Trạch, sao ngươi lại tới đây?”
“Ta không thể đến à?” Tô Trạch có chút cạn lời. Bạn học này, có vẻ như tên “Lưu Phi Long” thì phải?
“Tô Trạch!”
“Tô Trạch đến rồi!”
Chớp mắt, trong đám học sinh lớp 12 ban 6 bỗng nổi lên một trận xôn xao, tất cả đều nhìn về phía Tô Trạch với đủ loại biểu cảm. Có người thấp giọng nói: “Ha ha, tên Tô Trạch này mấy ngày trước còn nổi danh khắp trường vì chỉ số thiên phú võ đạo là con số không, vậy mà bây giờ còn không biết xấu hổ mà đến đây tham gia thi thử võ đạo hả?”
“Phế vật thì vẫn là phế vật, theo ta thấy vẫn nên đi làm việc khác đi, đừng lên đó để khí huyết không đạt tới 100 thì còn mất mặt lớp 6 bọn mình!”
“Tô Trạch!”
Phía trước, một nữ sinh quay đầu lại. Cô khẽ cắn môi, nhỏ giọng nói: “Tô Trạch, ta đã nói rồi, chúng ta không hợp nhau, ngươi đừng dây dưa với ta nữa!”
“...”
Ta mẹ nó! Tô Trạch kinh ngạc. Đây chính là “nữ thần” mà “bản thân mình” thầm mến trong ký ức? Dáng vẻ xấu như vậy? Mẹ nó, còn không xinh đẹp bằng Giang Thanh Hòa có được không? Ai đã cho cô ta tự tin để ngông cuồng như thế?
Hắn không nhịn được nữa, liền phản bác lại, nói: “Tiết Giai Ngưng, ngươi tự tin thái quá rồi đấy? Với cái dạng như ngươi... cho ta thì ta cũng chưa chắc đã thèm!”
“Ngươi nói cái gì?” Tiết Giai Ngưng trợn tròn mắt.
Nhưng mà Tô Trạch lại không muốn nói nhiều với loại người này, hắn đứng dậy, nhanh chân đi thẳng về phía bục cao.
Phía dưới.
Học sinh lớp 6 nhốn nháo như ong vỡ tổ, tiếng nghị luận ồn ào như chim sẻ.
“Im lặng!” Dương Phàm khẽ quát một tiếng, đứng dậy đuổi theo lên bục.
Giờ phút này, mọi người trong đại sảnh đều đổ dồn ánh mắt về phía này. Bọn họ… Nhận ra Tô Trạch!
“Đây không phải Tô Trạch sao?”
“Chẳng phải hắn là cái người có thiên phú võ đạo bằng không kia à?”
“Ta nghe nói, hắn là em trai Giang Thanh Hòa? Vóc dáng đúng là rất đẹp trai.”
“Đẹp trai thì làm được cái gì chứ? Thời đại bây giờ không thành võ giả thì chỉ là củi mục!”
“Lớp 12 ban 1 còn chưa thi xong, lớp 12 ban 6 đã chạy lên làm gì vậy?”
Trên bục cao, lãnh đạo trường, lãnh đạo bộ giáo dục và thầy cô tuyển sinh của các trường Vũ Đại cũng nhìn lại.
Tô Trạch trực tiếp bước lên. Dương Phàm chạy theo sau lưng.
“Lý chủ nhiệm” phòng giáo vụ trường nhíu mày, đứng dậy nói: “Dương Phàm, sao anh lại quản học sinh như vậy? Thời gian thi thử võ đạo mà lại để học sinh tùy tiện đi lại. Bạn học này, mau xuống dưới ngay, nếu không sẽ bị trừ học phần!”
“Lý chủ nhiệm...” Dương Phàm vừa muốn giải thích.
Tô Trạch lại trực tiếp kéo một chiếc ghế trống bên cạnh, ngồi xuống trước mặt vị Lý chủ nhiệm kia.
Hắn cười cười, nói: “Lý chủ nhiệm, không phải các ông chuẩn bị đuổi tôi sao? Nếu không thì... đuổi luôn đi cho rồi, trừ học phần chả có ý nghĩa gì!”
(PS: Hôm nay năm chương…)
Bạn cần đăng nhập để bình luận