Các Ngươi Luyện Võ Ta Tu Tiên

Chương 342:: Bắt lấy một cái người Mỹ 【2/5 】

"Đừng có khóc lóc nữa!" Một gã đàn ông nặng cả trăm cân khóc như đứa trẻ con, khiến tâm tình Tô Trạch bực bội không lý do. Hắn lạnh mặt nhìn Mộc Tĩnh Vân, hỏi: "Hắn là ai?"
Mộc Tĩnh Vân ngẩn người, ngạc nhiên nói: "Không phải chính ngươi đích thân điểm danh muốn đưa hắn đến Thần Giới sao?"
Một bên, tên thanh niên béo ị kia cũng ngừng khóc lóc, đột nhiên nhào tới ôm lấy đùi Tô Trạch nói: "Đại nhân Lôi Đao Vương Tô Trạch, ta là Mã Tiểu Bảo mà, lần trước ngài ở tiệm mì của chúng ta..."
"Đồ chó má!" Tô Trạch đạp hắn văng ra, cười lạnh nói: "Thì ra là ngươi, ta đã cho người điều tra rồi, mấy năm nay ở Linh Châu thành ngươi gây không ít chuyện ác, mở quán mì phá lấu, suốt ngày chèn ép người lương thiện, lừa gạt không ít tiền của dân thường hả?"
"Không có lừa gạt." Mập mạp lại sắp khóc đến nơi. Một cước kia của Tô Trạch đau quá!
"Đừng có cãi cùn, chuyện của ngươi ta đã điều tra rõ ràng rồi. Vừa hay bên chỗ ta thiếu một đầu bếp, ngươi đi qua đó cũng thích hợp."
"Không!" Mập mạp này không hề biết Thần Giới như thế nào hay nguy hiểm ra sao, cái nó biết rõ... Lôi Đao Vương Tô Trạch muốn mang hắn đi xa quê hương, có thể cả đời cũng không về được nữa, thậm chí nó còn nghe lỏm được nơi đó cực kỳ nguy hiểm, không có chút luật pháp nào, chết ở ngoài đường cũng có thể, hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết, vừa định cầu xin tha thứ thì đã bị Tô Trạch nhanh tay lẹ mắt đánh ngất.
Tiện tay ném tên mập mạp cho Mộc Tĩnh Vân, Tô Trạch phân phó: "Đầu bên kia không gian, Thiên Đạo Minh giúp ta dựng một tòa nhà đi, bên Thần Giới lại không có điện, suốt ngày nhìn đèn cầy ăn cơm, ta cảm giác mình sắp quay lại thời nguyên thủy mất thôi."
"Lão Mộc, ta nghe nói bây giờ có mấy cái máy phát điện sức gió loại nhỏ, tấm pin năng lượng mặt trời các kiểu, ngươi tìm người sắp xếp một cái đi, giúp ta tòa nhà kia có điện."
"Cái này không thành vấn đề." Mộc Tĩnh Vân cười nói: "Mấy thứ này dễ dàng bố trí thôi, chỉ cần kiếm thiết bị, nối dây điện là xong, khu Đại Đông Sơn, Dự trấn tạm thời vẫn chưa có điện lưới, cũng đang dùng máy phát điện gió và năng lượng mặt trời mà. Có dư thiết bị, ta cho người lắp đặt chuyên nghiệp."
Mộc Tĩnh Vân gọi một cú điện thoại là sắp xếp ổn thỏa cho Tô Trạch.
"À đúng rồi."
"Tô Trạch, bên Thần Giới dùng nước cũng không tiện nhỉ?"
"Không biết bên Thập Vạn Đại Sơn mạch nước ngầm sâu hay cạn, có dễ đào không nhỉ? Để ta sắp xếp người qua đó đào cho ngươi cái giếng đi, dù sao thì có điện, làm cái máy bơm điện, dùng hệ thống cấp nước cũng không khác mấy."
Tô Trạch mắt sáng lên.
"Ý này hay đấy, mặc dù ta đến Thần Giới là để theo đuổi giấc mơ, nhưng cũng không thể vì thế mà phải chịu cảnh sinh hoạt khổ cực được, vậy thì ngươi giúp ta sắp xếp cả nhà tắm luôn, lắp đặt vào đi."
"Ngươi cũng biết, cả người toàn máu mà không được tắm nước nóng thì chả khác gì hành xác cả." Mộc Tĩnh Vân ra tay.
Chuyện này, buổi chiều là sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Thậm chí quân bộ, võ đạo cục cũng điều động quân nhân, võ giả đi theo những nhân viên lắp đặt kia cùng Tô Trạch, đi qua không gian vào Thần Giới.
Đất trời quay cuồng. Đám người rơi xuống đất ngay tức thì... ánh mắt không hẹn mà cùng nhìn lên bầu trời, bị chín mặt trời trên đó thu hút.
Tô Trạch cười nói: "Chín mặt trời này thật ra không phải mặt trời thật, dù sao thì Thần Giới rộng lớn quá."
"Đúng rồi, buổi tối ở đây mặt trăng cũng có chín cái."
"Trọng lực ở Thần Giới cũng tương đương với Hải Lam Tinh, mà lại người ở đây đều da vàng tóc đen, nói chuyện cũng là tiếng Hán, chỉ là một số nơi có chút âm điệu khác thôi, cũng không ảnh hưởng đến giao tiếp."
Đám người bàn tán xung quanh, thậm chí có người còn lấy điện thoại ra chụp ảnh Thập Vạn Đại Sơn.
Bất quá, dưới sự dặn dò của Tô Trạch, bọn họ không dám đi quá xa. Dù sao thì Thập Vạn Đại Sơn rất nguy hiểm, tạm thời không nói đến tông môn hay võ giả, chỉ riêng số lượng yêu thú sâu trong Thập Vạn Đại Sơn thôi đã đếm không xuể rồi, xét về số lượng và chất lượng yêu thú cường đại thì đã vượt qua toàn bộ Hải Lam Tinh rồi.
"Trời sắp tối rồi, mọi người tự tìm chỗ ngủ đi... À đúng rồi, Mã Tiểu Bảo đâu rồi? Mã Tiểu Bảo đâu rồi?"
Mã Tiểu Bảo, chính là gã đầu bếp mập đó.
Có người giơ Mã Tiểu Bảo lên. Gã này vì quá đau buồn nên hao tâm tổn trí, sắc mặt tái nhợt, tinh thần suy sụp, mấu chốt là... Khi đi qua không gian thông đạo, gã ta vừa buồn nôn vừa ói mửa.
"Đồ chó!" Tô Trạch trực tiếp ném một quả khí huyết hoàn qua, để người ta cạy miệng đút xuống, mắng: "Lão tử gặp người say xe rồi, nhưng mà choáng không gian thông đạo thì lần đầu tiên đấy."
"Ăn viên đan dược này đi, mau cút đi làm cơm."
Mã Tiểu Bảo khép nép, không dám nói gì nhiều. Tô Trạch thì trở lại phòng ngủ xa xỉ của mình, lấy một quả dạ minh châu lớn treo trên trần nhà làm đèn, sau đó... Nằm xuống giường, chìm vào giấc ngủ. Hôm qua một đêm không ngủ, dù lúc này vẫn rất tỉnh táo, nhưng... Quy luật làm việc và nghỉ ngơi là điều kiện tiên quyết cho một cơ thể khỏe mạnh, tuyệt đối không thể lơ là. Vì thế mà khi không có việc gì, Tô Trạch tuyệt đối không thức đêm.
Hắn ngủ say, mơ hồ nghe có người gọi hắn ăn cơm, lúc này hắn đạp một cước ra ngoài, sau đó trong mơ màng, lại có người gọi hắn ăn cơm... Tô Trạch mặt đen thui ngồi bật dậy trên giường, mắng: "Mẹ nó, đồ chó má, có xong chưa vậy?"
"Lão tử mới ngủ một giấc mà đã bị gào hét làm phiền!"
Cuối giường. Gã mập Mã Tiểu Bảo hai trăm cân mặt mũi đầy vẻ u oán, trên mặt còn một dấu chân, ấm ức nói: "Tô tiên sinh, hôm qua buổi tối ngài đã không ăn gì rồi... Buổi sáng ta nấu mì cho ngài nè..."
"Ồ?"
"Đã là buổi sáng rồi à?" Tô Trạch dụi mắt, nhìn Mã Tiểu Bảo một cái.
Mã Tiểu Bảo liền để bát mì sợi ở đầu giường. Tô Trạch đứng dậy rửa mặt, vừa ăn xong mì, liền thấy một thanh niên đang lắp tấm pin năng lượng mặt trời bay vào, thở dốc nói: "Tô tiên sinh, ở ngoài có một đám người bay tới, nói là người của Thiên Đạo Minh, tên Triệu Sơn Hà gì đó, bọn họ đang áp giải một người Mỹ, nói là muốn chịu tội."
"... " Tô Trạch mặt mày ngơ ngác, kinh ngạc nói: "Chờ một chút... Người của Thiên Đạo Minh, bắt được một... Người Mỹ? ?"
(PS: Cảm tạ Manh Manh tướng quân đại lão 100VP điểm khen thưởng. )
Bạn cần đăng nhập để bình luận