Các Ngươi Luyện Võ Ta Tu Tiên

Chương 3:: Rút thưởng: Ẩn thân phù lục ( cầu cất giữ)

Chương 3: Rút thưởng: Ẩn thân phù lục (cầu cất giữ)
"Tỷ, sao ngươi lại về rồi?"
"Ta sao lại về rồi?" Giang Thanh Hòa đẩy cửa bước vào, đặt mông ngồi xuống ghế sô pha, đặt ngang chiếc hộp gỗ dài trên bàn trà, tức giận nói: "Tô Trạch, ngươi còn không biết xấu hổ hỏi à? Cha mẹ mới mất có mấy năm, ta đã không quản nổi ngươi rồi có phải không?"
"Lên lớp thì ngủ gật, không làm bài tập, trêu chọc cô giáo, lên mạng, đi bar, giờ còn bắt đầu cúp học?"
"Ta còn nghe nói, ngươi ở cấp hai, còn có bạn gái bé nhỏ?"
Giang Thanh Hòa nheo mắt lại.
Có sát khí!
Tô Trạch trong lòng kinh ngạc thốt lên "Ngọa Tào", nói: "Cái gì cơ? Cấp hai? Bạn gái bé nhỏ????"
Sao trong trí nhớ của ta không có chuyện này vậy?
Trước kia "mình" trâu bò thế à?
Chẳng phải nói, bị nữ thần mình thầm mến cho bạo kích sao? Nhận hết trào phúng cùng xem thường, đúng chuẩn một "phế vật lưu bắt đầu" chứ.
Kết quả vừa quay đầu, người ta lén lút còn "kim ốc tàng kiều" à?
Mà còn là học sinh cấp hai... Cái này có chút cầm thú rồi đấy!
Nhưng nghĩ lại thì, cũng kích thích phết.
"Đừng có giả bộ."
"Ngươi tưởng rằng ta ở Giang Nam Vũ Đại, những chuyện ngươi làm có thể giấu được ta sao?"
Giang Thanh Hòa cười lạnh, đôi tay trắng như phấn bóp kêu răng rắc: "Sáng mai, ngươi đến trường, việc trốn học, tự mình giải thích với thầy giáo, ngoài ra... Ngày mai ta phải nghe được tin ngươi và bạn gái nhỏ của ngươi chia tay!"
"Tỷ..."
"Thôi, đừng có giải thích."
Giang Thanh Hòa không để Tô Trạch nói chuyện, thở dài một hơi, cười khổ nói: "Tô Trạch, chuyện của ngươi, chủ nhiệm của các ngươi cũng nói với ta rồi, không có thiên phú võ đạo, cũng không đáng sợ, đáng sợ là tự cam chịu, buông xuôi... Xã hội bây giờ, võ giả là trên hết, thể luyện võ cũng không phải là con đường duy nhất!"
Tô Trạch im lặng.
Hắn không biết phải mở miệng thế nào.
Giang Thanh Hòa cũng không nói nhiều, cô hỏi han vài chuyện trong nhà, sau đó nói: "Chuyện thi đại học, ngươi đừng lo lắng."
"Bây giờ đăng ký vào khoa võ nhiều, khoa văn ít, nên điểm trúng tuyển khoa văn tương đối thấp, thành tích của ngươi dù tệ, nhưng còn nửa tháng nữa mới thi đại học, ta giúp ngươi bồi dưỡng lại kiến thức, vẫn có hy vọng thi đậu đại học."
"...".
Tô Trạch lập tức có cảm giác cờ hó xxx.
Ngọa tào!
Mẹ nó, lại còn phải đi học, phải học thêm, tóm lại ông đây kiếp trước vừa mới tốt nghiệp đại học xong, giờ lại phải nhảy vào hố lửa á?
Hắn ngồi xuống bên cạnh Giang Thanh Hòa, đưa tay lên chạm vào chiếc hộp gỗ trên bàn trà, cười hỏi: "Tỷ, đây là vũ khí của tỷ à? Tỷ là thiên tài nổi danh của Linh Châu thành mình, giờ là võ giả mấy phẩm rồi? Có phải đã đạt tới tông sư rồi không?"
Ba~!.
Giang Thanh Hòa đánh nhẹ vào tay Tô Trạch một cái.
Cô cầm hộp gỗ lên, nói: "Tông sư?"
"Phải đạt Thất phẩm cảnh mới có thể xưng Tông Sư, Linh Châu thành mình, trăm vạn nhân khẩu, hơn vạn võ giả, cũng chỉ có Vương trưởng cục của cục võ đạo là tông sư, mà cũng là hai năm trước mới lên cấp."
"Tỷ, ta 18 tuổi trở thành chuẩn võ giả, được đại học Giang Nam đặc biệt tuyển thẳng, giờ ở trường hai năm, đã là đỉnh phong tam phẩm cảnh, ở Giang Nam Vũ Đại, cũng coi như là nhân vật có tiếng!"
"Trâu bò!"
Tô Trạch khen một câu.
Đỉnh phong tam phẩm cảnh?
Bản thân Luyện Khí cảnh nhị phẩm, nhục thân lại được năng lượng vũ trụ tôi luyện, cũng không tính là yếu, lại phối hợp với Cửu Trọng Lôi Đao, chắc cũng chỉ mạnh hơn đỉnh phong tam phẩm cảnh một chút thôi chứ?
"Không phải ngươi luôn muốn có một thanh đao à?"
Soạt!
Hộp gỗ mở ra.
Một thanh chiến đao hợp kim xuất hiện trước mắt Tô Trạch.
Giang Thanh Hòa cầm chiến đao lên, nhẹ nhàng vuốt ve, nói: "Đây là một thanh chiến đao hợp kim cấp B, là ta trong lúc làm nhiệm vụ nửa tháng trước có được, ta dùng kiếm nên không dùng tới đao này, từ giờ nó là của ngươi."
Tô Trạch ngẩn người.
Theo "ký ức" bên trong biết được, Giang Thanh Hòa rất thương yêu mình.
Nhưng khi nghe được thanh chiến đao này là chiến đao hợp kim cấp B, vẫn có chút cảm động.
Chiến đao hợp kim cấp B, ít nhất cũng phải 100 vạn khởi điểm!
Thứ này, hắn lúc trước ở diễn đàn "Nhà Võ Giả" thấy qua.
"Tỷ, thứ quý như thế cho ta thì phí quá, tỷ dù không dùng đao thì có thể bán hoặc đổi một thanh trường kiếm hợp kim B cấp tương đương chứ?"
"Bảo ngươi nhận thì ngươi cứ nhận đi!"
Giang Thanh Hòa trừng mắt, nói: "Hai chị em mình, tính toán chi li làm gì?"
"Cũng đúng!"
Tô Trạch cầm lấy chiến đao, lén cười một tiếng, nói: "Đến tỷ còn là của ta, tính toán chi li làm gì?"
"Cái gì?"
Giang Thanh Hòa có vẻ không nghe rõ, hỏi lại một câu.
Tô Trạch cười ha ha, nhấc đao lên rồi chạy ra ngoài, nói: "Tỷ, em ra ngoài thử đao!"
Ầm!
Cửa phòng đóng lại.
Tô Trạch xuống lầu.
Giang Thanh Hòa thì mặt đỏ bừng, mắng thầm: "Xí, tên tiểu hỗn đản này, đến cả chị cũng dám trêu ghẹo?"
"Hừ!"
"Còn dám có bạn gái học sinh cấp hai... Lẽ nào nó không biết, hồi xưa mẹ nhặt nó về là để sau này cho chị làm bạn sao?"
Giang Thanh Hòa nhìn đống lộn xộn trong phòng...
Lặng lẽ cầm chổi lên, bắt đầu quét dọn.
Đàn ông ở nhà một mình, chính là như thế.
Đương nhiên... Nguyên nhân chính vẫn là do cơn bão năng lượng vừa rồi tạo thành...
"Ừm?"
"Người của cục võ đạo còn chưa đi à?"
Tô Trạch xuống dưới lầu, muốn thử đao một chút, lại phát hiện người của cục võ đạo vẫn còn ở khu dân cư.
Đương nhiên.
Không chỉ là người của cục võ đạo, ngay cả người của quân đội, cũng đến mấy chiếc xe, bây giờ hắn, tuy là "Luyện Khí nhị phẩm", nhưng tính ra đã vào con đường tiên đạo, thính giác thị giác đều cực kỳ nhạy bén.
Tai vừa động, đã bắt được âm thanh trò chuyện từ phía ngoài cách đó chừng hai mươi mét.
"Ồ?"
Tô Trạch vui mừng.
Hệ thống thức tỉnh, tạo thành cơn bão năng lượng vũ trụ, khiến cho giới lãnh đạo Linh Châu mất ngủ cả đêm, thậm chí ngay cả lãnh đạo Vân Quốc cũng đã bị kinh động!
Có cường giả ở khu Bắc Hồ, chứng đạo đỉnh cao nhất?
Tìm một vòng lớn, cũng không tìm được chỗ thích hợp để thử đao, Tô Trạch mơ hồ cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ, tựa hồ đang giám sát xung quanh khu Bắc Hồ.
Hắn ngẩng đầu, nhìn lướt qua bầu trời.
Đêm tối, rất sâu.
"Chắc là do hệ thống thức tỉnh tạo ra động tĩnh, kinh động đến vị võ đạo đại lão nào đó?"
Theo cái liếc nhìn của hắn...
Cái cảm giác bị "giám sát" kia, trong nháy mắt biến mất.
"Thôi được, tối nay không thích hợp thử đao."
Tô Trạch lại nhìn vào hệ thống.
Có vẻ như còn thừa 100 điểm cường hóa.
100 điểm, có thể rút thưởng một lần!
"Thử một lần đi."
"Vạn nhất rút ra được Ngự Kiếm Thuật, Bát Cửu Huyền Công gì đó, chẳng phải là phát tài rồi sao?"
Trong lòng niệm thầm.
Rút thưởng bắt đầu.
"Đinh!"
"Cường hóa giá trị -100, rút thưởng bắt đầu."
"Chúc mừng túc chủ, ngươi nhận được phù lục: Ẩn Thân Phù."
"...".
Tô Trạch ngẩn người.
"Ngọa Tào, cái hệ thống này, có vẻ không đứng đắn cho lắm thì phải?"
Ông đây đường đường chính chính như vậy, sao lại sử dụng đồ vật bàng môn tả đạo như này?
Bạn cần đăng nhập để bình luận