Các Ngươi Luyện Võ Ta Tu Tiên

Chương 45:: Tu luyện là không thể nào tu luyện 【 canh thứ tư: 】

Chương 45: Tu luyện không thể nào tu luyện [Canh tư:] “Vân Quốc Tông Sư, thế mà ít như vậy sao?” Đêm xuống.
Khách sạn Heber.
Tô Trạch ngồi trước máy vi tính, xem xét “Vân Quốc Tông Sư Bảng” mà Đường Phượng Nhu đã gửi cho hắn.
Vân Quốc Tông Sư Bảng, tổng cộng có ba bảng danh sách.
Một là thất phẩm Tông Sư Bảng, bảng danh sách này có số người nhiều nhất, tổng cộng 897 người, Đường Phượng Nhu và Đoạn Thiên Hà đều có tên trên bảng, trong đó Đường Phượng Nhu xếp thứ ba trăm bốn mươi tám trong bảng thất phẩm Tông Sư, còn Đoạn Thiên Hà xếp thứ ba trăm tám mươi tám.
"Chắc chắn cái này là giả!"
"Đường viện trưởng sao có thể kém Đoạn cục trưởng?"
Tô Trạch lắc đầu, hắn rất hoài nghi độ chính xác của bảng danh sách này, dù sao… Đoạn cục trưởng là đại lão có độ khống chế lực lượng trăm phần trăm, cũng chính là cảnh giới “thiên Nhân hợp Nhất” trong truyền thuyết.
Cao thủ kiểu này, dù là áp chế thực lực, bản thân mình cũng không làm gì được, nếu là chiến lực toàn bộ khai triển thì còn đến mức nào nữa?
Bảng danh sách bát phẩm có tổng cộng 198 người.
Bảng danh sách cửu phẩm có tổng cộng 30 người.
Đây là tất cả các Tông Sư của quốc nội tích lũy lại sau khi linh khí khôi phục.
"Bất quá, cũng không phải là tất cả, võ giả tà đạo đều không có lên bảng."
Tô Trạch mở một cặp văn kiện.
Bên trong là tài liệu liên quan đến “Võ giả tà đạo”.
"Võ giả tà đạo, chỉ là một loại cách gọi, phần lớn bọn họ đều đến từ thiên Thần Giáo…" Tô Trạch cẩn thận nghiên cứu, bởi vì có câu biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, hắn đã có dự định muốn báo thù cho chuyện võ giả tà đạo mua hung ám sát Giang Thanh Hòa… Chắc chắn là phải hiểu rõ đối phương trước.
Chỉ là—— Sau khi nhìn trọn nửa tiếng đồng hồ, Tô Trạch thiếu chút nữa là đập nát màn hình máy tính.
Cái mẹ nó đây là tài liệu rác? ? ?
Chỉ biết thiên Thần Giáo có một vị giáo chủ, hư hư thực thực là đỉnh cao nhất cảnh, phía dưới giáo chủ còn có tam đại hộ pháp, lục đại trưởng lão, thập nhị tôn giả, và 108 thần tướng… Trong đó, hộ pháp và trưởng lão đều là cửu phẩm cảnh.
Mười hai vị tôn giả, mỗi người đều là Kim Thân cảnh.
Còn 108 vị thần tướng của thiên Thần Giáo thì đều là thất phẩm Tông Sư.
Có điều những người này kêu gì, bộ dạng cao thấp thế nào, Đường Phượng Nhu đưa tư liệu đều là sơ lược, cho dù là một trong thập nhị tôn giả “Vô Cực Tông Sư” cũng không có hình của hắn, chỉ miêu tả: người này dáng vóc khôi ngô, cao khoảng 1m85, thiện chưởng pháp, thường xuyên mặc một bộ áo bào đen.
Người duy nhất có ảnh chụp đồng thời được miêu tả tương đối kỹ là “cuồng đao” Tông Sư, một trong 108 thần tướng.
Ầm ầm.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng sấm vang chớp giật.
Tô Trạch đứng dậy, cầm đao lên liền hướng ra bên ngoài.
Tu luyện Cửu Trọng Lôi Đao cần ở trong môi trường này mới được.
Hắn đi vào khu vực bên ngoài rộng lớn, tu luyện được hai mươi phút, không khỏi nhíu mày, ngừng luyện đao.
“Quả nhiên, ta cũng không thích hợp tu luyện.” Tô Trạch lắc đầu, hắn trong mưa to mượn sấm sét chớp giật khổ tu hai mươi phút, vậy mà hoàn toàn không tìm thấy ngưỡng cửa tầng thứ năm của Cửu Trọng Lôi Đao.
Mở hệ thống.
Tô Trạch liếc qua.
[Tên]: Tô Trạch [Tuổi tác]: 18 tuổi [Thân phận]: Học sinh nhất trung Linh Châu [Tu vi cảnh giới]: Luyện Khí cảnh ngũ trọng (+) [Công pháp tu luyện]: Tiên Thiên Vô Cực công, Cửu Trọng Lôi Đao, Tiên Thiên Ngũ Hành Vô Lượng Độn Thuật.
[Giá trị cường hóa]: 4280 điểm.
[Hệ thống thương thành]: Đã mở.
[Rút thưởng]: 100 điểm cường hóa giá trị, có thể tiến hành một lần rút thưởng.
[Không gian trữ vật]: 1 mét khối (+) Tổng cộng 4280 điểm cường hóa giá trị, trong đó 3300 điểm có được do bán một hồ tôm cá tươi của Hoàng Hà công viên, còn 980 điểm thì là số dư còn lại sau khi Tô Trạch giết Ngạc Yêu và tăng tu vi lên Luyện Khí cảnh đệ ngũ trọng, cùng Cửu Trọng Lôi Đao tầng thứ tư.
“Tu luyện đời này là không thể nào tu luyện, chỉ có giết giết yêu thú, kiếm chút tiền, thu hoạch cường hóa giá trị rồi thăng cấp bản thân thôi.” Tô Trạch thở dài không thôi.
Hắn cũng không phải là chưa từng có ý nghĩ sau khi đạt được hệ thống là bế quan tu luyện, một mạch tu luyện tới khi độ kiếp rồi xuất quan… Nhưng một cậu nhóc mười tám tuổi thì làm sao mà ngồi yên được?
"Bây giờ quần áo của mình đã bị nước mưa làm ướt hết cả rồi... Đằng nào cũng đã ướt, chi bằng mượn bóng đêm đi một chuyến khu hoang dã, gom góp được bảy tám trăm điểm cường hóa giá trị, trước tiên đem Cửu Trọng Lôi Đao tăng lên tới tầng thứ năm đã."
Hắn chuẩn bị đi một chuyến khu hoang dã.
Mặc dù thời tiết không tốt lắm...
Nhưng cũng không có ảnh hưởng gì lớn, đằng nào quần áo cũng đã ướt rồi.
"Đúng rồi, ta phải tìm một chiếc xe tải… Ừm, xe thùng cũng được."
Khách sạn Heber có xe thùng.
Tô Trạch quay về khách sạn, tìm được Vương quản lý, khoảng hai mươi phút sau, một nhân viên bảo vệ khách sạn lái một chiếc xe vận tải đến cửa khách sạn.
"Tô tiên sinh, mạo muội hỏi một chút, trời mưa to như vậy, ngài muốn xe tải làm gì?"
Vương quản lý mặt đầy tươi cười, nói: "Nếu có chuyện gì vặt, ta có thể giúp được ngài."
Tô Trạch mắt sáng lên, nói: "Vừa hay, đêm dài quá, ta vô tâm ngủ, định đi khu hoang dã tìm vài con yêu thú giết, hay là... Ông giúp tôi lái xe đi?"
"..."
Nụ cười trên mặt Vương quản lý cứng lại, liên tục khoát tay.
Tô Trạch cười ha hả một tiếng.
"Đùa thôi mà, làm ông sợ rồi kìa!"
Hắn nhận chìa khóa xe, một chân nhấn ga, xe thùng trong đêm mưa hướng ra ngoại thành chạy đi… ...Cùng lúc đó.
Thành Linh Châu, cổng lưới điện.
Hai võ giả toàn thân dính máu, thông qua sự kiểm chứng thân phận của quân nhân trực ban mà đi vào.
Hai người này đầy sát khí, hoặc có lẽ là do ở lâu trong khu hoang dã nên trong đôi mắt có một vẻ lạnh lùng thị sát.
“Đinh Hà.” Lúc này, có người trong quân ra đón, là một vị thiếu tá trong quân, cũng là cấp cao quân khu thành Linh Châu, hắn cười nói: “Đinh Hà, nhóc con nhà ngươi cũng đủ mạnh, lần trước đi khu hoang dã là ngày 1 tháng 5 phải không, mới đó mà giờ đã 25 tháng 5 rồi, tính ra ở khu hoang dã đằng đẵng cả một tháng à?"
Đinh Hà cười cười, nói: "Không có cách nào, không chém giết thì làm gì có tài nguyên tu luyện chứ?"
"Đinh Hà ta, còn muốn trở thành Tông Sư thứ hai của Linh Châu đây.” Vị thiếu tá cười một tiếng, nói: “Đinh Hà, dạo này ngươi ở khu hoang dã chắc là không biết rồi, Linh Châu thành chúng ta đã có một vị tông sư ra đời đấy!” “...” Đinh Hà ngây người.
Hắn nhìn Hắc Thạch đang đứng bên cạnh.
Hắc Thạch cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Tình huống gì thế?
Lại... Có một vị Tông Sư ra đời?
Vậy kế hoạch ám sát Giang Thanh Hòa... Ta phải làm sao?
Đúng lúc này, một chiếc xe thùng chạy đến, chậm rãi thông qua cánh cửa lớn của lưới điện.
Đinh Hà cắn răng một cái, nhỏ giọng nói: “Hắc Thạch, Giang Thanh Hòa và thằng em trai Tô Trạch của nàng phải c·hết… Chỉ cần kế hoạch chúng ta sắp xếp ổn thỏa, bí mật đánh giết, đừng gây ra động tĩnh quá lớn khiến Tông Sư trong Linh Châu kịp phản ứng thì chúng ta đã ra khỏi thành rồi.” Hai người cùng Tô Trạch "lướt qua nhau" đi vào Linh Châu thành.
(PS: Cầu hoa tươi, đánh giá phiếu, thúc chương, nguyệt phiếu, khen thưởng.)
Bạn cần đăng nhập để bình luận