Sau Khi Chồng Chết, Ta Nuôi Dưỡng Tiểu Vai Ác Của Hầu Phủ Thành Đại Lão

Chương 481. Tính toán sớm 2

Hoàng đế xua tay, "Trẫm cũng đang thảo luận với Thái phó và Cảnh Nghiệp về chuyện phái thêm binh cho Tây Bắc. Đánh bại Nhu Lợi quốc là di nguyện của tiên đế, cũng là ý nguyện ấp ủ từ lâu của trẫm, vốn dĩ trẫm muốn ngự giá thân chinh, nhưng ngự giá thân chinh liên quan đến quá nhiều chuyện, chỉ đành từ bỏ. Trẫm đang nghĩ để Cảnh Nghiệp thay trẫm đến chiến trường, để nó rèn luyện một chút."
Y nói xong, trong phòng một mảnh im lặng, một lúc sau, Đường Quốc Công nói: "Hoàng thượng, thần cho rằng để Đại hoàng tử ra tiền tuyến không thích hợp......
Đường Quốc Công chỉ ra rõ ràng 123 lý do Đại hoàng tử không thích hợp ra tiền tuyến. Thái phó đương nhiên không đồng ý, tranh luận qua lại, Đường Quốc Công làm tròn bổn phận không chịu thua, Tạ lão thái gia thích hợp nói giúp Đường Quốc Công một hai lời, toàn bộ cục diện đều gây bất lợi cho Đại hoàng tử và Thái phó.
Hoàng đế không cam lòng, lại phái người mời người của nội các đến, ai biết một nửa người trong nội các đứng về phía Đường Quốc Công, một nửa còn lại đứng về phía Thái phó, lại giằng co một trận, cuối cùng Đường Quốc Công thắng.
"Tất cả nghe theo lời Đường khanh đi." Hoàng đế sắc mặt không tốt nói.
Có được thứ mình muốn, nhưng Đường Quốc Công cũng không vui lắm, chính diện đối đầu với Hoàng đế, nghĩ như thế nào cũng không phải là chuyện tốt. Đặc biệt là vị Hoàng đế này còn là kẻ thích giữ thể diện lại nhỏ nhen.
"Đường Quốc Công, phải lên kế hoạch sớm." Ra khỏi cung, Tạ lão thái gia thì thầm vào tai Đường Quốc Công.
Đường Quốc Công đương nhiên hiểu ý của ông ấy, nhưng mấu chốt của vấn đề lại là Tiêu Hoài. Tiêu Hoài nắm giữ quân quyền, nếu lần này có thể đánh bại Nhu Lợi, thế lực của hắn sẽ càng lớn hơn, cụ thể lên kế hoạch như thế nào, còn phải xem hắn.
"Mọi chuyện đợi chiến tranh kết thúc rồi nói đi." Đường Quốc Công nói.
Tạ lão thái gia gật đầu: "Nên như vậy."
Ông ấy cũng không đoán được Tiêu Hoài sẽ làm gì.
Hai người tách ra, Đường Quốc Công về phủ, liền gọi người đến phủ Vĩnh Ninh hầu gọi Đường Thư Nghi đến phủ một chuyến. Đêm qua Đường Thư Nghi thức trắng đêm không ngủ, thứ nhất là lo lắng cho Tiêu Ngọc Minh, thứ hai là nghĩ đến tình hình trong triều đình sau này. Nhìn thấy người từ phủ Đường Quốc Công đến, nàng lập tức đến phủ Quốc Công.
Bước vào thư phòng, Đường Quốc Công kể cho nàng nghe chuyện hôm nay, sau đó nói: "Ta sợ Hoàng đế ra tay với con và ba hài tử."
Tối hôm qua Đường Thư Nghi đã nghĩ đến đây, nàng nói: "Con đã phái người nhanh chóng đi tìm Ngọc Thần, bảo nó đến Tây Bắc càng sớm càng tốt. Còn về phần con và Ngọc Châu, con nghĩ trước khi chiến sự còn chưa kết thúc, Hoàng đế sẽ không làm ra chuyện quá đáng. Hơn nữa, lúc này, nên cho Hoàng đế chút việc để làm."
Đường Quốc Công mỉm cười: "Làm sao tìm chuyện cho Hoàng đế làm?"
Đường Thư Nghi: "Nhị hoàng tử không phải bị Ngọc Minh giết, chúng ta đều biết, Lương quý phi cũng biết. Lương quý phi vất vả phối hợp diễn kịch với Hoàng đế như vậy, tại vì sao? Còn không phải vì muốn báo thù cho nhi tử của mình sao. Nhưng cho tới bây giờ cũng chưa cho chút tiếng gió nào, Lương quý phi có thể không hận hay không?"
Đường Quốc Công lại mỉm cười: "Đúng vậy, có thể lợi dụng Lương quý phi. Ngoài ra, vài vị Hoàng tử đều không có gì hữu dụng, nên kiến nghị Hoàng thượng tuyển tú sinh tử."
Đường Thư Nghi cười lớn nói: "Hay, cách này quá hay."
Hai cha con lại bàn bạc một lúc, sau đó Đường Thư Nghi về phủ. Vừa hay, Triệu quản gia tìm manh mối ở Tây Sơn đã trở lại.
"Có manh mối gì không?" Đường Thư Nghi hỏi.
Triệu quản gia lắc đầu, Đường Thư Nghi cau mày: "Xem ra đối phương là cao thủ!"
Có thể là ai?
Đường Thư Nghi cảm thấy khả năng địch thân Hoàng đế ra tay không lớn, dù sao cũng là thân nhi tử của mình. Nhưng có lẽ Hoàng đế biết ai làm, hơn nữa còn lợi dụng chuyện này. Nếu nghĩ kỹ, người muốn Nhị hoàng tử chết, không phải Đại hoàng tử chính là Tam hoàng tử, có thể còn có Tứ hoàng tử.
Nhưng có thể làm đến mức gọn gàng dứt khoát như vậy, rất có khả năng là Đại hoàng tử và Tam hoàng tử. Phía sau Đại hoàng tử có Thái phó, phía sau Tam hoàng tử có Hoàng hậu, đều là những kẻ đa mưu túc trí.
"Phái người trong cung của chúng ta, chú ý tới động tác của Lương quý phi." Đường Thư Nghi phân phó Triệu quản gia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận