Chư Thiên Thế Giới Thiên Đạo

Chương 202: Đỉnh phong chi chiến

**Chương 202: Đỉnh phong chi chiến**
Thái Nhạc, trên đỉnh Ngọc Hoàng.
Nơi đây tụ tập gần tám phần cao thủ võ lâm của Cửu Châu đại địa, chưởng môn các môn phái, trưởng lão hội tụ một đường, muốn được tận mắt chứng kiến hai vị Vô Thượng Tông Sư Đao Tà và Kiếm Ma, những người đã danh chấn thiên hạ từ khi bọn hắn còn niên thiếu.
Thậm chí một số thái thượng trưởng lão của các môn phái nhất lưu cùng thời với cả hai cũng đến Thái Nhạc, ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi đại chiến sắp tới, muốn xem xem qua sáu mươi năm tuế nguyệt, thực lực của hai người Đao Tà, Kiếm Ma rốt cuộc đã tinh tiến đến mức nào.
Dù sao hiện nay Đao Tà, Kiếm Ma xuất thế, với thực lực cường hãn của bọn họ, đủ để khiến cho toàn bộ giang hồ nhấc lên sóng to gió lớn, một lần nữa sắp xếp lại rõ ràng thế lực giang hồ.
"Sư huynh, đã lâu không gặp." Đao Tà - Đao Vô Tà âm thanh khàn khàn, trên mặt không biểu tình, chỉ có đôi dị đồng hai màu tà dị nheo lại, trên thân tản ra đao ý càng thêm kinh khủng cường hãn, phảng phất có thể chém phá núi sông.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, Kiếm Ma - Độc Cô Thịnh một thân áo trắng theo gió bay múa, kết hợp với dáng vẻ hạc phát đồng nhan của hắn, một cỗ khí chất tiên phong đạo cốt đập vào mặt, không hề có chút dáng vẻ như si như ma, một người một kiếm chiến quần hùng trong truyền thuyết.
Sắc mặt Kiếm Ma không vui không buồn, tựa hồ ngoại trừ một thanh kiếm sắc bén màu xanh trong tay, hết thảy những thứ khác trên thế gian đều không cách nào khiến hắn động lòng.
"Chuyện cũ hà tất phải nhắc lại, tình cảm sư huynh đệ của ngươi và ta sớm đã đoạn tuyệt, trận chiến hôm nay là sự kéo dài của trận chiến năm đó, ngươi và ta sẽ dốc hết toàn lực."
Trong khi nói chuyện, thanh kiếm sắc bén màu xanh trong tay còn chưa ra khỏi vỏ, một cỗ kiếm ý vô tình kinh khủng liền đã bộc phát, kiếm khí vô hình sắc bén đánh về phía Đao Tà, va chạm với đao ý tản ra từ người hắn, không ngừng hao mòn triệt tiêu lẫn nhau.
Cảm nhận được kiếm ý, đao ý không kém gì mình của Kiếm Ma, Đao Tà ánh mắt lóe lên, vẻ hưng phấn không thể che giấu.
"Ha ha ha, sư huynh, xem ra ngươi cũng đã chạm đến cảnh giới kia, cho nên mới đáp ứng khiêu chiến của ta, muốn mượn cơ hội này nhất cử đột phá!"
Kiếm Ma đối với lời nói của Đao Tà làm như không nghe thấy, một thân tinh khí thần ngưng kết tại thanh kiếm sắc bén màu xanh trong tay phải, kiếm ý bén nhọn ban đầu cũng biến mất không thấy gì nữa, giống như cả hai đã hòa làm một thể, phảng phất đạt đến cảnh giới phản phác quy chân.
Keng!
Trong chốc lát, đôi mắt không có gì lạ của Kiếm Ma thoáng qua một tia tinh quang, thanh kiếm sắc bén ba thước màu xanh trong tay đột nhiên ra khỏi vỏ, một đạo kiếm ý kinh khủng thề phải chém chết bầu trời bao phủ toàn bộ đỉnh Ngọc Hoàng.
Tất cả mọi người ở đây toàn bộ tâm thần đều bị đạo kiếm quang sáng như tuyết kinh thiên động địa này hấp dẫn, phảng phất ẩn chứa vô thượng kiếm đạo.
Đồng thời linh hồn của bọn hắn đều đang run sợ, thật giống như đạo kiếm quang kia đang chém về phía bọn hắn.
Nhưng coi như tâm thần của mọi người bị một kích này của Kiếm Ma hấp dẫn mê mang, vẫn có một người tâm thần mảy may không bị ảnh hưởng, kiên cố, đó chính là Đao Tà.
Trực diện nghênh đón một kích đỉnh phong của Kiếm Ma, Đao Tà, mới thật sự cảm nhận được sự kinh khủng của một kích này, nó đủ để xé rách đại địa, phá diệt thương khung.
Đôi dị đồng một đen một trắng của Đao Tà lấp lóe vẻ quỷ dị lộng lẫy, mái tóc đen nhánh xõa vai bay múa, chân khí nội lực trong cơ thể bạo động, toàn thân đao ý không chút kiêng kỵ phóng thích, khiến cho không ít võ giả Hậu Thiên, Tiên Thiên như gặp phải trọng kích, sắc mặt trắng bệch.
"Tới hay lắm!" Đao Tà trong miệng trầm giọng hô, thanh mặc đao trong tay vung ra, một thân bá đạo khí tức xông thẳng lên trời.
Ánh đao màu đen đồng dạng sắc bén kinh diễm vạch phá khí lưu, che lấp cả tia sáng chiếu xuống từ thiên khung, mang theo một cỗ khí thế một đi không trở lại bổ về phía một kiếm kia của Kiếm Ma.
Áp lực cường đại khiến cho những người trong giang hồ vây xem xung quanh cảm thấy một hồi tim đập nhanh, hô hấp đều phải ngạt thở.
Ngay cả những Vô Thượng Tông Sư ẩn nấp trong bóng tối của các môn phái cũng lòng sinh hãi nhiên, thực lực của hai người giao chiến so với bọn hắn, không biết cường đại đến mức nào.
Keng!
Đao kiếm giao kích, phát ra một đạo âm thanh thanh thúy, quanh quẩn tại đỉnh Ngọc Hoàng.
Kiếm ý, đao ý kinh khủng do song phương phóng ra cũng mãnh liệt va chạm, kiếm quang đao ảnh đan xen, kiếm khí đao khí bay múa tàn phá bừa bãi, đối kháng lẫn nhau triệt tiêu, giằng co không xong.
Đồng thời, một cỗ ba động như sóng nước từ chỗ va chạm của hai người bộc phát ra, khuếch tán ra bốn phía, lập tức từng đạo vết kiếm, vết đao nhỏ bé xuất hiện trên mặt đất đỉnh Thái Nhạc.
Đối mặt giao thủ của hai vị Vô Thượng Tông Sư đứng ở đỉnh cao nhất thế giới, chỉ là dư ba chiến đấu, cũng làm cho không ít người võ lâm thực lực yếu kém liên tiếp lui về phía sau, không dám đứng ở phía trước.
Kiếm Ma - Độc Cô Thịnh vẫn như cũ mặt không biểu tình, đôi mắt lạnh lùng vô tình, thấy một kích toàn lực tụ tập tinh khí thần của hắn bị Đao Tà đón lấy, kiếm chiêu trong tay nhất chuyển.
Lập tức vô số đạo kiếm ảnh xuất hiện, tấn công về phía xung quanh mỗi một tấc không gian của Đao Tà, tạo thành kiếm thế liên miên không dứt.
Đao Tà chỉ cần một cái không chịu nổi, thuận tiện sẽ rơi vào một kết cục trọng thương.
Đao Tà tâm như bàn thạch, cứng rắn như sắt, đối mặt một chiêu này, một thanh mặc đao trong tay vung vẩy, thân đao đen như mực thâm thúy thôn phệ hết thảy hào quang.
Đao khí bá đạo không lùi mà tiến tới, không để ý chút nào những kiếm ảnh đánh tới, dùng công thay thủ, chém thẳng về phía Kiếm Ma.
Phạm vi mấy trượng xung quanh hai người, kiếm quang và đao ảnh rậm rạp chằng chịt đan xen, kiếm mang, lưỡi đao hội tụ, tạo thành một bức tường tử vong gió thổi không lọt, tất cả vật chất hữu hình, đều ở dưới phong mang kinh khủng tuyệt luân này, hóa thành hư không, tan thành mây khói.
Những người trong võ lâm đã lui ra phía sau phạm vi mấy trượng xung quanh, nhìn thấy một màn kinh khủng này, chỉ cảm thấy hô hấp dồn dập, tâm thần run rẩy.
"Bọn hắn thật sự chỉ là Vô Thượng Tông Sư sao..." Một vị Đại Tông Sư âm thanh khẽ run, trong miệng không tự chủ được nuốt xuống mấy ngụm nước bọt.
Hắn vốn cho rằng với thực lực Đại Tông Sư của mình, coi như không phải cường giả đứng đầu nhất Cửu Châu đại địa, không sánh được cao thủ Vô Thượng Tông Sư, thì đó cũng là cường giả số một, coi như tao ngộ Vô Thượng Tông Sư truy sát, toàn thân trở ra là dễ như trở bàn tay.
Mà tràng cảnh giao chiến kinh khủng trước mắt của hai người, kích động sâu sắc đến hắn, hắn chỉ cảm thấy mình chẳng qua chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng mà thôi.
Không chỉ riêng vị Đại Tông Sư võ giả này, ngay cả mấy vị Vô Thượng Tông Sư ẩn nấp trong bóng tối cũng bắt đầu hoài nghi chính mình có hay không cùng hai người kia ở cùng một cảnh giới.
Đao Tà, Kiếm Ma hai người biểu hiện ra loại chiến lực này, hoàn toàn vượt qua nhận thức của bọn hắn đối với Vô Thượng Tông Sư.
"Nếu như Đao Tà, Kiếm Ma hai trong thập đại cao thủ Cửu Châu có thực lực như vậy, vậy tám vị cao thủ khác, phải chăng cũng cường đại như thế!"
Mấy vị Vô Thượng Tông Sư ánh mắt không khỏi nhìn về phía ba mạch Đạo giáo, hai chùa Phật môn, Ma Môn phương hướng, tám vị đỉnh tiêm cao thủ kia chính là xuất thân từ sáu đại đỉnh tiêm môn phái thế lực này.
Tại thời khắc này, những người này mới biết được những thế lực đỉnh tiêm được truyền thừa từ cuối thời Thượng Cổ này, nội tình rốt cuộc có bao nhiêu cường đại, căn bản không phải các môn phái nhất lưu như bọn hắn có thể so sánh.
Trong khi mọi người khiếp sợ đồng thời, cuộc chiến đấu của Đao Tà - Đao Vô Tà và Kiếm Ma - Độc Cô Thịnh tiến hành đến giai đoạn ác liệt.
Vốn là cao thủ so chiêu, một chiêu mất mạng, một chiêu sau đó liền có thể phân ra thắng bại, sinh tử.
Tuy nhiên hai người bọn họ xem như sư huynh đệ, lại là đối thủ tranh đấu mấy chục năm một mất một còn, có thể nói là người hiểu rõ đối phương nhất trên thế gian, còn hiểu rõ hơn so với chính bản thân bọn hắn.
Cho nên đối với võ công chiêu thức do đối phương thi triển rõ mồn một, tự nhiên sẽ đưa ra lựa chọn tốt nhất, vì vậy song phương kịch đấu mấy trăm chiêu vẫn như cũ không phân thắng bại!
Bạn cần đăng nhập để bình luận