Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Chương 486: Ai tiếng kêu thảm thiết

**Chương 486: Ai tiếng kêu thảm thiết**
"Viện trưởng." Tần Nhược Dao nắm chặt cuống họng nói, "Để ta tới phục vụ ngươi đi."
"Cút ngay cho ta!"
Viện trưởng một cước đá văng Tần Nhược Dao.
"A ——" Một tiếng, Tần Nhược Dao ngã ngồi xuống đất.
Viện trưởng từ trên ghế đứng lên, đi đến trước mặt Tần Nhược Dao, mặt đầy căm ghét nói: "Nhìn bộ dạng ngươi bây giờ, còn cả việc ngươi tùy tiện lên giường với người khác, ngươi tự đưa tới cửa, ta còn ngại bẩn."
Hơn nữa nếu như bị Tô tổng phát hiện hắn và Tần Nhược Dao có quan hệ, vậy thì cái chức viện trưởng bệnh viện tâm thần này của hắn cũng không cần làm nữa.
"Đem nàng mang đi." Viện trưởng phân phó hộ công.
"Vâng."
Hộ công lập tức làm theo, nhốt Tần Nhược Dao cùng với những người bị bệnh tâm thần vì tình ở cùng một chỗ.
Hộ công còn mở TV trong phòng lên, chiếu lại video lễ đính hôn ngày đó.
Chờ video chiếu xong.
Hộ công chỉ vào Tần Nhược Dao nói: "Thấy video rồi chứ, Lâm Lập đã đính hôn, có vị hôn thê, vậy mà Tần Nhược Dao này lại dám quyến rũ Lâm Lập, chen chân hất cẳng vị hôn thê của Lâm Lập, tự mình leo lên."
Tiểu tam?
Ba nữ bệnh nhân tâm thần kia dùng ánh mắt cực kỳ đáng sợ nhìn Tần Nhược Dao.
Cơ thể Tần Nhược Dao không kìm được run rẩy.
"Tần Nhược Dao, tiếp theo ngươi từ từ mà hưởng thụ đi." Hộ công đóng cửa phòng lại.
Mấy nữ bệnh nhân tâm thần kia cứ nhìn chằm chằm Tần Nhược Dao, sau đó từng bước chân tiến về phía nàng.
Hai chân Tần Nhược Dao run rẩy dữ dội.
"A." Một nữ bệnh nhân tâm thần túm lấy tóc Tần Nhược Dao, "Thích làm tiểu tam à? Thích cướp đàn ông của người khác phải không?"
"Cướp, ta cho ngươi cướp!"
"Bốp bốp bốp ——" nữ bệnh nhân tâm thần liên tiếp tát mấy bạt tai lên mặt Tần Nhược Dao.
"A, đừng mà." Tần Nhược Dao thét lên chống cự, thế nhưng thân thể nàng vốn yếu đuối, lại đối mặt với ba nữ bệnh nhân tâm thần đang phát bệnh.
Nàng hoàn toàn không chống cự nổi.
Từng trận tiếng kêu thảm thiết vang lên từ trong phòng.
Trong mắt Tần Nhược Dao tràn đầy tuyệt vọng.
"Lâm Lập, chờ đó cho ta! Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Tần Nhược Dao đỏ hoe mắt nói.
Tần Nhược Dao rất hận Lâm Hiên và Tô Họa, dù sao cũng là bọn hắn đã hủy hoại nàng, cũng là bọn hắn nhốt nàng vào bệnh viện tâm thần này.
Thế nhưng, sau mấy ngày ở bệnh viện tâm thần, so với hận, nàng đối với Tô Họa và Lâm Hiên càng nhiều hơn chính là sợ hãi.
Nàng không dám làm gì Tô Họa và Lâm Hiên, liền đem tất cả hận thù chuyển dời lên người Lâm Lập.
Nếu có một ngày nàng có thể thoát khỏi bệnh viện tâm thần, nàng nhất định sẽ khiến Lâm Lập hối hận, vì lúc trước hắn đã lợi dụng nàng, còn lợi dụng xong liền vứt bỏ, nàng bị giam trong bệnh viện tâm thần, còn hắn thì sao, lại sống cuộc sống sung sướng!
Viện trưởng hài lòng nhìn hình ảnh theo dõi.
"Tô tổng nhìn thấy những thứ này, hẳn là sẽ hài lòng." Viện trưởng lầm bầm nói.
Viện trưởng ghép đoạn video theo dõi của căn phòng này với video hắn dùng điện thoại di động quay trước đó lại với nhau, sau đó gửi cho thư ký Giang.
Thư ký Giang xem qua video, cảm thấy không có vấn đề gì, lại gửi nó vào điện thoại của Tô Họa.
【 Tô tổng, bệnh viện tâm thần bên kia đã làm theo phân phó của ngài, giày vò Tần Nhược Dao, đây là video. 】
Không lâu sau, đầu lĩnh tình báo của tổ chức Ám Hoa Hồng Đêm cũng liên lạc với Giang Thanh.
"Có chuyện gì sao?" Giang Thanh hỏi.
"Thư ký Giang." Nam nhân xoa xoa tay hỏi, "Ta muốn hỏi một chút, quan hệ giữa Tô tổng và bạn trai cô ấy thế nào?"
"Quan hệ của bọn họ sao?" Giang Thanh không nghĩ ngợi liền trả lời, "Rất tốt, sao vậy?"
"Không thể nào, sao lại tốt được?" Nam nhân nhíu mày.
Bọn họ không phải đã nảy sinh mâu thuẫn sao?
Sao có thể tốt được?
"Thư ký Giang, ngươi chắc chắn chứ?" Nam nhân hỏi.
"Chắc chắn." Thư ký Giang khẳng định trả lời, nếu quan hệ của hai người bọn họ không tốt, làm sao hôm qua lại quấn quýt như vậy chứ?
"Sao ngươi lại hỏi như vậy?" Giang Thanh nghi ngờ hỏi.
"Thư ký Giang, ngươi không phải bảo chúng ta đi tìm ảnh chụp thân mật của Lâm thiếu gia và những người phụ nữ khác sao? Ta còn tưởng rằng Tô tổng và Lâm thiếu gia cãi nhau, nên mới bảo chúng ta đi tìm những thứ này."
"Cái đó à." Giang Thanh cười cười, "Là Tô tổng cố ý tìm những thứ đó, để kiếm cớ nhốt Lâm thiếu gia vào phòng tối thôi."
"Tô tổng không có nói với ta, nhưng ta đoán là vậy."
Nam nhân: "......"
Thật sự mừng hụt.
Hắn còn tưởng bọn họ thật sự mâu thuẫn, Tô tổng chán ghét Lâm Hiên tiểu tử kia, hóa ra, bọn họ đây là trở thành một phần trong trò chơi của vợ chồng trẻ Tô tổng và Lâm Hiên.
------
Dạ Viên.
Lâm Hiên vào toilet đánh răng rửa mặt.
Tô Họa cũng vừa tỉnh lại, nhìn thấy tin nhắn Giang Thanh gửi tới, nàng tiện tay mở ra xem.
Video này rất dài.
Tô Họa nhìn chằm chằm vào video.
"A a a a ——" Tiếng kêu thảm thiết của Tần Nhược Dao truyền ra từ điện thoại, khiến trong lòng Tô Họa có một loại hưng phấn khó hiểu.
Không chỉ là Tần Nhược Dao, giày vò người khác, cũng khiến Tô Họa có một cảm giác hưng phấn.
Nếu không phải cần ở lại Dạ Viên bên cạnh A Hiên, nàng muốn tự mình đi giày vò Tần Nhược Dao.
Nói đến, nàng đã rất lâu không có giày vò người.
Tô Họa xem quá nhập tâm, không chú ý tới Lâm Hiên từ trong phòng tắm đi ra.
"Họa bảo, đây là tiếng kêu thảm thiết của ai vậy?" Lâm Hiên nghi ngờ hỏi.
Âm thanh này, cho hắn một cảm giác quen thuộc mãnh liệt.
Có chút giống như là âm thanh của Tần Nhược Dao?
Sắc mặt Tô Họa cứng đờ, đè nén sự căng thẳng trong lòng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra tắt video đi.
"Không có gì, chỉ là người anh họ tốt của ta phái người đến ám sát ta, bị người của ta bắt được, đây là thuộc hạ của ta gửi cho ta, bọn hắn đang thẩm vấn những người này, thử xem có thể moi ra tung tích của anh họ tốt của ta từ miệng bọn chúng hay không." Tô Họa mặt không đổi sắc trả lời.
"Thì ra là như vậy." Lâm Hiên gật gật đầu, không nghi ngờ lời Tô Họa nói.
Vừa rồi hẳn là hắn nghe lầm.
Tần Nhược Dao bây giờ còn bị giam trong bệnh viện tâm thần, sao có thể là giọng của nàng chứ?
"Họa bảo, không còn sớm nữa, chúng ta xuống lầu ăn sáng thôi." Lâm Hiên nói.
Hôm qua hai người bọn họ chơi đùa quá muộn, ngay cả cơm tối cũng không kịp ăn.
"Được." Tô Họa gật đầu.
Trên bàn bày rất nhiều món ngon.
"Đây là sản phẩm mới ta nghiên cứu, tiểu thư, Lâm thiếu gia, hai người nếm thử xem, xem thế nào?" Đầu bếp cười híp mắt đặt chiếc bánh gato vừa làm xong trước mặt Tô Họa và Lâm Hiên.
Lâm Hiên cầm nĩa lên, ăn một miếng, mặt lộ vẻ kinh ngạc, "Cái này không tệ, ngọt mà không ngấy, còn có một mùi sữa thơm rất nồng."
"A Hiên thích uống sữa sao?" Tô Họa đột nhiên ghé sát tai Lâm Hiên nói một câu.
Lâm Hiên: "......"
Tô Họa nhìn thấy biểu cảm trên mặt Lâm Hiên, hài lòng ngồi thẳng dậy.
Nàng một tay chống trán, mặt mày tươi cười nhìn Lâm Hiên.
"Cảm ơn Lâm thiếu gia đã khen ngợi." Đầu bếp vừa cười vừa nói, làm đầu bếp, ai mà không thích món ăn mình làm được khen ngon chứ?
Tô Họa: "Tháng này thưởng thêm 15 vạn."
"Cảm ơn Tô tổng." Đầu bếp cười càng thêm vui vẻ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận