Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Chương 200: A Hiên sợ sao

**Chương 200: A Hiên sợ sao**
Sắc dụ nàng......
Tô Họa sững người.
Nhìn nam nhân phía trên, mắt nàng chợt tối sầm lại.
"A Hiên muốn ta giúp ngươi chuyện gì?" Tô Họa khẽ nhếch đôi môi đỏ tươi.
Nàng rất thích dáng vẻ A Hiên ỷ lại vào mình.
"Hai bộ phim hoạt hình của công ty ta lúc đệ trình bị kẹt, ta muốn Họa Bảo giúp ta một chút để hai bộ anime đó qua được vòng kiểm duyệt." Lâm Hiên trả lời.
"Vậy phải xem biểu hiện của A Hiên." Tô Họa khẽ nói.
Đây chỉ là chuyện một câu nói của nàng, nhưng A Hiên hiếm khi chủ động, nàng rất mong chờ.
"Chỉ cần khiến ta hài lòng, vậy ta sẽ giúp A Hiên." Tô Họa mập mờ trêu chọc bên tai Lâm Hiên.
Lâm Hiên cúi đầu, hôn lên đôi môi của nữ nhân.
Hai chân trắng nõn của Tô Họa quấn lấy vòng eo rắn chắc của hắn.
Giữa lúc hai người đang nồng nàn mật ý, "Cộc cộc cộc" tiếng gõ cửa vang lên.
Lâm Hiên muốn đứng dậy mở cửa.
Tô Họa ôm chặt cổ hắn, "A Hiên không cần để ý."
"Cộc cộc cộc ——" tiếng gõ cửa liên tiếp không ngừng vang lên.
"Ta vẫn nên đi xem một chút."
Lâm Hiên đứng dậy, bắt đầu chỉnh lý quần áo trên người, bọn hắn vừa mới chỉ ôm hôn, đồng thời không có làm những chuyện khác.
Y phục trên người vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là có chút lộn xộn.
Hơi nước trong mắt Tô Họa còn chưa tan hết.
Khí tức quanh thân lại lạnh buốt, thần sắc cực kì không vui.
Lâm Hiên mở cửa.
Người hầu liền cảm thấy một cỗ lạnh lẽo thấu xương.
"Sao lại lạnh thế này?" Người hầu sờ cánh tay lẩm bẩm.
Lâm Hiên nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Là như vậy, Lâm thiếu gia, lão gia tử tới, đang ở dưới lầu phòng khách chờ ngươi và tiểu thư." Người hầu cung kính trả lời.
"Được, ta xuống ngay."
Lâm Hiên vừa dứt lời, Tô Họa mặc một thân váy ngủ đi tới.
Nữ hầu hiếu kỳ nhìn Tô Họa.
Sắc mặt tiểu thư bây giờ hình như có chút hồng, trong mắt còn tràn ngập một tầng hơi nước, không thể không nói, tiểu thư bây giờ có một loại vận vị đặc biệt, quá câu dẫn, đến cả nàng - một nữ nhân - còn có chút tim đập rộn lên.
Chỉ là...... Tiểu thư bây giờ nhìn lại tâm tình thật không tốt.
Khi bị tiểu thư nhìn, nàng có một loại cảm giác kinh hồn táng đảm.
Nàng giống như đã phá hỏng trò hay gì đó của tiểu thư vậy, không thể nào, nàng chỉ là tới gõ cửa mà thôi.
"Bảo ông ta về đi, nói ta và A Hiên có việc." Tô Họa lạnh lùng nói.
"A, vâng."
Nữ hầu đáp.
Nàng vội vội vàng vàng rời đi, đi được một đoạn, thở hồng hộc.
Ô ô ô, tiểu thư thật sự đáng sợ.
Tô Quốc Hùng đang ngồi trong phòng khách uống trà, trước đó bởi vì đi đứng không tiện, sau khi trở về, chưa từng tới Dạ Viên.
Lần này tới đây, hắn phát hiện toàn bộ Dạ Viên đã không còn lạnh băng như trước, đã thêm rất nhiều phong vị tình cảm.
"Không tệ, không tệ." Tô Quốc Hùng gật đầu, trong mắt đều là ý cười.
Nữ hầu đi đến trước mặt lão gia tử, mở miệng nói: "Lão gia, tiểu thư e rằng không thể tới gặp ngài."
"Vậy Tiểu Hiên đâu?" Tô Quốc Hùng nhíu mày hỏi.
"Lâm thiếu gia cũng có việc." Nữ hầu đáp.
"Xảy ra chuyện gì? Ngươi không phải nói, Họa nhi và Tiểu Hiên hai người bọn họ đều có ở nhà sao?" Tô Quốc Hùng trên mặt tràn ngập nghi hoặc.
"Tiểu thư nói, bọn họ có việc phải xử lý, nàng bảo lão gia ngài về trước đi." Nữ hầu nói.
Tô Quốc Hùng nhíu mày thật chặt, hắn có trực giác sự tình không thích hợp.
"Thôi được, ta không về, ta ở đây chờ một lát, chờ bọn hắn xử lý xong việc rồi nói."
"Vậy lão gia, ta đi nói với tiểu thư." Nữ hầu nói.
"Không cần." Tô Quốc Hùng ngồi trên ghế sô pha, cầm lấy tờ báo bên cạnh, "Không cần đi quấy rầy bọn họ."
"Vâng."
Nữ hầu thở phào nhẹ nhõm, may mà không cần nói cho tiểu thư, nếu không nàng sợ là lại được trải nghiệm một lần ánh mắt lạnh lùng của tiểu thư.
——
Trên lầu thư phòng.
Tô Họa đóng cửa phòng, khóa lại.
"Họa Bảo, gia gia lão nhân gia ông ta đã đến, chúng ta không đi gặp, như vậy không được đâu?" Lâm Hiên nói.
Nói thật, hắn dỗ Họa Bảo không đi gặp lão gia tử, hắn thật lo lắng lão gia tử sẽ có thành kiến với hắn.
Gia trưởng nhà gái, không thể đắc tội.
"A Hiên không cần để ý đến người ngoài." Tô Họa nhón chân, hai tay vòng qua cổ Lâm Hiên, "A Hiên, ngươi không phải muốn sắc dụ ta sao?"
Trong mắt nàng mang theo mị ý, ngón tay thon dài vuốt ve lồng ngực Lâm Hiên, "A Hiên, chúng ta tiếp tục, được không?"
Tô Họa dẫn dụ nam nhân không ngừng chìm đắm.
Hai người hôn nhau.
Thân thể Tô Họa lún sâu vào ghế sô pha.
Quần áo trên người rơi xuống, Lâm Hiên liếc thấy băng gạc trên cánh tay phải của Tô Họa, "Đây là..."
"Bị ám sát, bị thương nhẹ, không nghiêm trọng." Tô Họa mím môi nói, "Người ám sát ta đã bị ta bắt giam."
"Họa Bảo, ngươi nghỉ ngơi thật tốt, chúng ta lần sau lại tiếp tục."
Lâm Hiên lo lắng cho thân thể Tô Họa.
Vết thương này thoạt nhìn là vết thương mới, hắn sợ không cẩn thận sẽ làm rách miệng vết thương trên cánh tay nàng.
Nói đến thích khách kia, Lâm Hiên trong mắt tràn đầy hàn quang.
Xung quanh Họa Bảo có quá nhiều nhân tố nguy hiểm.
Hắn không thể chỉ lo kinh doanh kiếm tiền, xem ra hắn phải phát triển thế lực ngầm, như vậy mới có thể thật sự bảo vệ được Họa Bảo.
Tô Họa khẽ nhếch môi đỏ: "A Hiên không cần lo lắng, là ngươi xuất lực, không có chuyện gì, huống chi, đây chỉ là vết thương trên cánh tay, sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta."
"Hay là......" Tô Họa cười nhẹ, "A Hiên trước chuyện quan trọng này, lại sợ rồi."
Lâm Hiên: "! ! !"
Sợ?
Đường đường là nam tử hán, trong chuyện nam nữ, sao có thể nói sợ?
Ý chí chiến thắng của Lâm Hiên trỗi dậy.
"Thật sao? Đợi lát nữa Họa Bảo đừng khóc." Lâm Hiên nghiến răng nghiến lợi, lần này hắn nhất định phải vươn lên.
Tô Họa nhìn thần sắc của Lâm Hiên, trong mắt xẹt qua một tia đắc ý.
......
Trong không khí tràn ngập khí tức kiều diễm.
Ba giờ sau, Tô Họa đã thay một bộ váy ngủ mới, Lâm Hiên cũng thay một bộ thường phục.
"A Hiên, hai chân ta có chút mỏi, ôm ta xuống." Trong thanh âm Tô Họa vậy mà lại nhiễm một chút nũng nịu.
Lâm Hiên mềm lòng thành một mảnh.
Nam nhân nào lại không thích nữ nhân ỷ lại chính mình?
Đặc biệt là Tô Họa, bình thường rất cường thế, duy chỉ có trước mặt hắn, mới lộ ra mặt tiểu nữ nhân của nàng.
Thật sự khiến hắn say đắm.
Bây giờ trừ Tô Họa, những nữ nhân khác, hắn một cái đều không để vào mắt.
Lâm Hiên bế Tô Họa lên, Tô Họa tựa vào trong ngực Lâm Hiên, tràn đầy ỷ lại.
Tô Quốc Hùng nghe tiếng bước chân, buông tờ báo xuống.
Ngước mắt nhìn về phía cầu thang.
Tô Quốc Hùng: "! ! !"
Hai người bọn họ thân mật như vậy? Xuống lầu cũng phải ôm.
Tô Quốc Hùng sợ bọn họ sẽ mất tự nhiên, vội vàng cầm lấy tờ báo bên cạnh xem.
Lâm Hiên ôm Tô Họa đi tới lầu một, nhìn thấy Tô Quốc Hùng đang ngồi trên ghế sô pha.
May mà hắn còn giữ được một chút lý trí, nếu không hắn đã khẩn trương đến mức ném Họa Bảo ra ngoài rồi.
Tô Họa mím môi.
Tô Quốc Hùng xuất hiện ở đây, đã phá hỏng tất cả kế hoạch của nàng.
"Xử lý xong việc rồi?" Tô Quốc Hùng tầm mắt không rời tờ báo, giống như vô tình hỏi.
"Gia gia." Lâm Hiên do dự nói, "Ngài cầm ngược tờ báo rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận