Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Chương 235: Tinh thần thất thường đi

**Chương 235: Tinh thần không bình thường rồi**
"Cút ngay cho ta!"
Lưu Viễn một tay hất Tần Nhược Dao ra.
Đối với hắn mà nói, Tần Nhược Dao chẳng qua chỉ là một món đồ chơi mà hắn có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Giữa nữ nhân và công ty, dĩ nhiên hắn sẽ chọn công ty.
Lưu Viễn nắm tóc Tần Nhược Dao, "Vai diễn mà ngươi muốn, ta sẽ không cho ngươi. Ngoài ra, ta và bạn bè của ta đầu tư vào phim, đều không cho phép ngươi xuất hiện!"
Nói xong, Lưu Viễn hất mạnh Tần Nhược Dao ra.
Tần Nhược Dao ngồi bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
Nàng đã nỗ lực lâu như vậy, trả giá nhiều như vậy, thế mà cứ như vậy tan thành mây khói......
Vì cái gì?
Vì sao ông trời lại đối xử với nàng bất công như vậy, cướp đi tất cả của nàng, hãm hại nàng trở thành con chuột bị người người hô đánh.
Ngay cả hy vọng duy nhất để nàng xoay chuyển tình thế, cũng đều bị đoạt đi......
"Không, ta không thể nhận thua như vậy."
Tần Nhược Dao gắng gượng chống đỡ thân thể đứng lên.
"Ta nhất định sẽ lại trở nên xinh đẹp rạng rỡ, được mọi người săn đón."
"Ta nhất định sẽ làm được."
Tần Nhược Dao trở về Tần gia trong trạng thái tinh thần hoảng hốt.
Ngồi trong căn phòng cho thuê.
Nàng nảy sinh lòng hận thù vô cùng mãnh liệt đối với Lâm Hiên, Tô Họa và cả Lâm Lập.
Lâm Hiên và Tô Họa trở về Dạ Viên.
Tô Họa nhân lúc Lâm Hiên đi tắm, cầm điện thoại di động lên phân phó, "Ngày mai sau khi A Hiên đi học, bắt Tần Nhược Dao đến đây."
Bảo tiêu sửng sốt.
Hắn còn tưởng rằng Tô tổng đã buông tha Tần Nhược Dao rồi chứ.
Không ngờ nàng đây là muốn tính sổ sau......
Lẽ nào, Tô tổng không muốn để Lâm thiếu gia nhìn thấy bộ dạng nàng xử trí Tần Nhược Dao, để tránh Lâm thiếu gia cảm thấy thủ đoạn của nàng quá mức tàn độc.
Bảo tiêu cảm thấy mình đã tìm ra chân tướng.
"Vâng, chủ tử." Bảo tiêu cung kính đáp ứng.
Tô Họa đặt điện thoại di động xuống.
Trong đôi mắt đẹp của nàng ánh lên vẻ lạnh lùng.
Muốn A Hiên làm tình nhân của nàng ta sao?
A ——
Tất cả những kẻ mơ tưởng đến A Hiên, đều không thể sống yên ổn.
Tô Họa đặt di động sang một bên, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy rào rào, trong mắt Tô Họa thoáng qua một tia ẩn ý.
Nàng đi chân trần giẫm lên tấm thảm mềm mại, đẩy cửa phòng tắm, bước vào.
Trong phòng tắm.
Lâm Hiên vẫn đang tắm, vô số giọt nước từ vòi hoa sen trên đỉnh đầu rơi xuống.
"Họa Bảo, em tỉnh rồi sao? Sao không nghỉ ngơi thêm đi?"
Trên đường đưa nàng trở về, nàng vốn đã ngủ mất, Lâm Hiên liền đặt nàng lên giường, để nàng tiếp tục ngủ.
Tô Họa không nói gì, đôi mắt sáng như sao cứ nhìn hắn như vậy.
Từng bước đi về phía Lâm Hiên.
Lâm Hiên định tắt vòi hoa sen.
Tô Họa đột nhiên đè tay hắn lại, mặc cho nước từ vòi hoa sen rơi xuống người nàng.
Chiếc váy lụa tơ tằm màu trắng trên người bị nước làm ướt nhẹp, trở nên rất mỏng, dán chặt vào người nàng, phác họa đường cong duyên dáng của cơ thể nàng.
Tô Họa nhón chân, ghé sát tai Lâm Hiên, hơi thở như hoa lan, "A Hiên, giúp em tắm có được không."
Dưới vòi hoa sen.
Hai thân ảnh quấn quýt mờ ảo.
Ngày hôm sau.
Lâm Hiên đi đến Đại học Thanh Thượng.
Tô Họa mặc một bộ sườn xám màu đỏ, ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, xem tạp chí thương mại trên tay.
Bảo tiêu của Tô Họa cũng đến nơi ở của Tần Nhược Dao.
Tần Nhược Dao đang ngồi trên mặt đất, uống rượu, những bình rượu trên đất đổ nghiêng đổ ngả.
Hai tên bảo tiêu phá khóa, xông vào.
Tần Nhược Dao mơ màng nhìn mấy tên bảo tiêu, nhíu mày, "Các ngươi tới làm gì? Đây là nhà ta, các ngươi cút ra ngoài cho ta!"
"Tần tiểu thư, chủ tử của chúng ta mời cô đến Dạ Viên một chuyến."
Một tên bảo tiêu đi tới sau lưng Tần Nhược Dao, đánh ngất Tần Nhược Dao.
Đến khi Tần Nhược Dao tỉnh lại lần nữa, Tần Nhược Dao đã bị nhốt trong cốp xe, hai tay bị trói chặt, miệng cũng bị dán băng dính.
"Ô ô ô ——"
Tần Nhược Dao liều mạng giãy dụa, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Xe lái vào Dạ Viên.
"Đi, theo chúng ta vào!" Tần Nhược Dao bị áp giải vào Dạ Viên.
Ném mạnh nàng xuống đất.
Tần Nhược Dao vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Tô Họa ngồi trên ghế sô pha, người phụ nữ mặc một chiếc sườn xám bằng lụa hoa hồng, đường chỉ vàng thêu phía trên phác họa ra hoa văn lộng lẫy, tà váy xẻ cao để lộ đôi chân trắng nõn.
Chiếc sườn xám ôm sát tôn lên dáng người lồi lõm uyển chuyển của nàng.
Trên tóc cài một cây trâm san hô màu đỏ.
Mỗi một cái nhăn mày, mỗi một nụ cười, nhất cử nhất động của nàng, đều toát lên vẻ cao quý cổ điển, có một loại khí chất đặc biệt.
Tần Nhược Dao ngây người.
Tô Họa quá chói mắt, nàng cảm thấy bản thân trước mặt Tô Họa, thấp kém như hạt bụi.
"Tần Nhược Dao." Tô Họa đứng lên từ ghế sô pha, từng bước đi về phía Tần Nhược Dao.
Tần Nhược Dao khôi phục lại một chút lý trí.
Tô Họa tìm nàng làm gì? Chẳng lẽ là vì chuyện ngày hôm qua?
Nghĩ đến đây......
"Phanh ——"
Tần Nhược Dao sợ hãi đến hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống đất.
"Tô tổng, cầu xin cô tha cho tôi, tôi van xin cô."
"Tôi không dám nữa."
Ngón tay thon dài xinh đẹp của Tô Họa nâng cằm Tần Nhược Dao lên, cằm của Tần Nhược Dao bị nàng bóp đến phiếm hồng.
Tần Nhược Dao run rẩy thân thể mảnh mai.
"Bộ dạng yếu đuối này của ngươi thật khiến người ta thương tiếc, có phải trước kia dựa vào gương mặt này câu dẫn A Hiên không?" Tô Họa nheo mắt lại.
Trước kia thái độ của A Hiên đối với Tần Nhược Dao, thật là khiến người ta ghen tị.
Nàng đã sớm nghĩ muốn đối xử với Tần Nhược Dao như thế này.
Chỉ là A Hiên quan tâm Tần Nhược Dao, nếu nàng đối phó Tần Nhược Dao, nàng sợ quan hệ giữa nàng và A Hiên sẽ không thể cứu vãn, nàng vẫn luôn nhẫn nhịn.
Về sau, Tần Nhược Dao bị A Hiên làm cho thân bại danh liệt, thậm chí phải nghỉ học, nàng cũng không thèm quản.
"Vốn dĩ ta đã quên ngươi, nhưng ai bảo ngươi lại xuất hiện, khơi gợi sự chú ý của ta, lần trước là A Hiên đối phó ngươi, lần này đến lượt ta." Tô Họa cười trầm thấp.
Nụ cười của nàng tươi đẹp, nhưng rơi vào trong mắt Tần Nhược Dao, lại giống như một ác ma.
Tần Nhược Dao càng thêm sợ hãi, đôi môi nàng run rẩy.
"Tần Nhược Dao, ngươi biết thủ đoạn ta thường dùng là gì không?" Tô Họa cong môi.
Giọng nói của nàng dừng lại một chút, "Khiến cho người ta sống không bằng chết."
Tô Họa ra hiệu, Vương quản gia liền đưa cho nàng một con dao.
"Tô Họa, cô muốn g·iết tôi sao?" Tần Nhược Dao mím môi hỏi.
"Không, chết quá tiện nghi cho ngươi, ta đã nói, ta càng thích, khiến người ta sống không bằng chết."
Tô Họa làm động tác.
Mấy tên bảo tiêu liền tiến lên, đè Tần Nhược Dao xuống, khiến nàng không thể động đậy.
Con dao trong tay Tô Họa rạch da của nàng, đâm vào trong thịt.
"A a a ——" Tiếng kêu thống khổ phát ra từ miệng Tần Nhược Dao.
Tô Họa mặt không biểu cảm khắc chữ lên hai bên mặt Tần Nhược Dao, mỗi bên mặt một chữ "đồ cặn bã", máu chảy đầm đìa.
Lúc này Tô Họa mới buông nàng ra.
Tần Nhược Dao run run muốn chạm vào mặt mình, nhưng lại không dám.
"Mặt, mặt của tôi hủy rồi." Tần Nhược Dao khóc, nước mắt nàng chảy xuống vết thương, khiến vết thương càng thêm đau đớn.
Toàn thân Tần Nhược Dao đau đến phát run.
"Tần Nhược Dao, đùa bỡn tình cảm của người khác, là phải trả giá đắt, biết không?"
"Nhìn xem, ta thấy ngươi tinh thần không bình thường rồi, vậy mà vọng tưởng để A Hiên làm tình nhân của ngươi."
Tô Họa đứng lên.
"Choang" một tiếng, con dao trong tay nàng rơi xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.
"Nếu tinh thần không bình thường, vậy thì đưa đến bệnh viện tâm thần điều trị cho tốt, Tần Nhược Dao, ta sẽ phái người chăm sóc ngươi cẩn thận."
——
Các bảo bối, xin ít quà nha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận