Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Chương 123: Tranh giành tình nhân

Chương 123: Tranh giành tình nhân "Nếu ngươi thừa nhận các ngươi là bằng hữu, vậy tiệc sinh nhật của ngươi có phải hay không cũng nên mời Tần Nhược Dao." Lâm Hiên nhướng mày nói.
Loại chuyện này, nên để người trong cuộc hai bên đều có mặt, mới thú vị, không phải sao?
Lâm Lập hít sâu một hơi.
Bị Lâm Hiên trước mặt mọi người đẩy lên cao như vậy, hắn không có cách nào từ chối.
"Cũng được." Hắn nhẹ gật đầu, "Tần Nhược Dao, tiệc sinh nhật của ta sẽ tổ chức vào thứ bảy này, ngươi có rảnh không?"
"Có!" Tần Nhược Dao trong lòng một trận k·í·ch động.
Nàng cuối cùng là có thể nhìn thấy người nhà của Lập ca ca.
Một nữ sinh, cũng chính là nhân viên hậu cần của đội bóng rổ trường đại học Thượng Thanh, cầm một bình nước đưa cho Lâm Hiên.
"Lâm đồng học, uống nước đi." Nàng đỏ mặt nói.
"Cảm ơn." Lâm Hiên tiện tay nhận lấy, vặn mở nắp bình, ngửa đầu uống một ngụm lớn.
Tô Họa hai mắt nhìn chằm chằm vào tay Lâm Hiên.
A Hiên vậy mà lại uống nước của nữ nhân khác đưa cho hắn.
A Hiên, thật là biết cách chọc giận nàng mà.
Giang Thanh có thể cảm giác được nhiệt độ không khí xung quanh hạ xuống mấy độ.
Thật là lạnh a.
Giang Thanh sờ lên cánh tay.
Nàng nghiêm trọng hoài nghi Tô tổng là bình dấm chua, tùy thời tùy chỗ đều có thể nổi cơn ghen.
Lâm thiếu gia chỉ là uống một bình nước khoáng nữ sinh đưa cho mà thôi, cũng ghen cho được.
Tô Họa nhếch cánh môi, gương mặt lạnh lùng phân phó: "Đi mua hai bình nước khoáng lại đây."
Giang Thanh sửng sốt một chút, phản ứng kịp, gật đầu nói, "Vâng, Tô tổng."
Tô Họa đứng tại vị trí khá xa, không có bao nhiêu người trông thấy nàng.
Trận bóng rổ thứ hai kết thúc.
Lâm Hiên lau xong mồ hôi, vẫn là nữ sinh kia, lại đưa cho hắn bình nước khoáng, nũng nịu mà nói: "Lâm đồng học, cho anh."
Nữ sinh bỗng nhiên cảm giác được lưng phát lạnh.
Nàng luôn cảm giác mình bị một ánh mắt cực kì rét lạnh khóa chặt, nàng quay người lại, liền thấy Tô Họa.
"Tô, Tô tổng." Nữ sinh nơm nớp lo sợ nói.
Tô Họa giẫm lên giày thể thao từng bước đi về phía bọn hắn.
Lâm Lập động tác uống nước cũng dừng lại.
Là nàng.
Cái kia nữ nhân đã đem Lâm Hiên từ hôn lễ hiện trường trước mặt mọi người cướp đi!
Nàng bây giờ, hình như so với lần đầu tiên hắn gặp qua nàng, còn muốn xinh đẹp hơn không ít, hình như không có lạnh băng như vậy, tựa hồ trên người có một tầng ánh sáng dìu dịu.
Lần nữa ở khoảng cách gần nhìn thấy Tô Họa tấm kia đẹp đến mức khiến hết thảy xung quanh ảm đạm phai mờ, vô tận đố kỵ trong lòng Lâm Lập lan tràn.
Lâm Hiên đến cùng có chỗ nào tốt?
Hắn một kẻ bại tướng dưới tay ta mà thôi, thế mà lại được loại cực phẩm nữ nhân này coi trọng!
Lâm Lập nặng nề nhìn chằm chằm Lâm Hiên cùng Tô Họa.
"Mẹ nó, cực phẩm a." Lâm Lập đội viên reo hò, "Thế mà còn có thể có nữ nhân xinh đẹp như vậy! Nàng là hoa khôi của trường đại học Thượng Thanh à."
"Không đúng, hoa khôi trường đại học Thượng Thanh là Tần Nhược Dao. Đám học sinh trường đại học Thượng Thanh này có mắt nhìn kiểu gì vậy, thế mà không để nữ nhân này làm hoa khôi."
"Không được, ta phải nghe ngóng tên của nàng cho kỹ, nói không chừng có thể đem nàng đuổi tới tay."
Hôm nay Tô Họa mặc một thân trang phục màu trắng đơn giản cùng một đôi giày thể thao, rất thanh xuân.
Mái tóc đen thẳng mượt mà xõa xuống, trên mặt trang điểm nhẹ nhàng.
Cách ăn mặc này, hoàn toàn là một nữ thần cao lãnh trong trường đại học, những người ở chỗ này đều không khỏi nhìn đến trợn tròn mắt.
Rất nhiều nam sinh trong lòng chua xót.
Một bạch phú mỹ như vậy đã có người trong lòng, người kia còn là Lâm Hiên.
Ngay lúc này, Tô Họa đi tới trước mặt Lâm Hiên.
Nữ sinh kia quá khẩn trương, trên tay vẫn duy trì động tác đưa nước khoáng cho Lâm Hiên.
"Họa Bảo." Lâm Hiên nhạy cảm phát giác được sắc mặt Tô Họa không đúng.
Đây, đây là làm sao vậy?
Lâm Hiên nhìn nữ nhân viên hậu cần phía trước, chẳng lẽ Tô Họa bởi vì nàng mà ghen rồi?
Đang nghĩ ngợi, Tô Họa đưa cho Lâm Hiên một bình nước khoáng đã mở nắp, "Uống nước." Nàng lạnh lùng nói.
Lâm Hiên không một giây do dự, nhận lấy bình nước khoáng của Tô Họa.
Tên nữ sinh kia cũng không lo được lúng túng, nàng hậm hực thu tay về.
"Nếu Lâm đồng học có nước, vậy ta đi trước."
Nữ sinh cúi đầu rời đi, thẳng đến khi chạy đến khoảng cách sân bóng rổ 50m, trong lòng cỗ sợ hãi kia mới tan đi.
Tô tổng thật là đáng sợ.
Chỉ là đứng ở nơi đó, liền khiến nàng không thở nổi.
Mà nàng, thế mà còn vọng tưởng thông qua việc gia nhập đội hậu cần bóng rổ để tiếp cận Lâm Hiên.
Trước đó nàng cũng chỉ là nhìn thấy ảnh chụp Tô Họa ở trên diễn đàn, không có ở trong hiện thực tiếp xúc ở khoảng cách gần.
Thẳng đến vừa rồi, nàng mới cảm nhận được sự đáng sợ của Tô Họa.
Tô Họa loại nữ nhân này, là nàng căn bản không thể so được, đừng nói chi là vọng tưởng cùng nàng cướp Lâm Hiên.
Tô Họa nhìn thấy Lâm Hiên uống xong nửa bình nước nàng đưa, trong mắt thoáng hiện lên ý cười.
Nàng cầm lấy khăn mặt để ở một bên, tỉ mỉ lau mồ hôi trên trán, trên mặt và cổ của Lâm Hiên, sắc mặt của nàng rất nghiêm túc, giống như đang làm một chuyện hệ trọng.
Lâm Hiên ôn nhu nhìn nàng.
Cảnh tượng hai người ở chung này đã làm chua hết hàm răng của một đám độc thân cẩu.
"Thảo! Vị chua của tình yêu này!"
"A a a a, bọn hắn thật ngọt ngào, khiến ta cũng muốn yêu đương."
"Không thể không nói, hai người bọn họ thật xứng đôi, một người đẹp trai, một người xinh đẹp, thật quá đã mắt."
Không ít người trước mặt mọi người gán ghép couple.
Đám nam sinh đội bóng rổ trường đại học Vân Đô ủ rũ.
Nguyên lai danh hoa đã có chủ a.
Lâm Lập mặt đầy ghen ghét.
Mấy đồng đội của hắn cảm thán, "Hai người bọn họ thật đúng là rất xứng đôi, Lâm Hiên này đúng là gặp vận may, mới có thể có bạn gái như vậy a."
"Ngậm miệng!" Lâm Lập bỗng nhiên quát lớn.
Các đội viên hai mặt nhìn nhau.
Đây là làm sao vậy?
Bọn hắn chỉ là thảo luận về Lâm Hiên mà thôi, Lâm Lập này làm sao lại giống như bị kích động vậy.
Giang Thanh tựa vào một cái cây bên cạnh, nhìn Tô Họa đang lau mồ hôi cho Lâm Hiên, trong lòng cảm khái, dưới gầm trời này, cũng chỉ có Lâm Hiên mới có thể được hưởng thụ Tô tổng hầu hạ.
Tô tổng còn mắc bệnh sạch sẽ, vậy mà lại nguyện ý cầm khăn mặt đầy mồ hôi ở trong tay.
Tô Họa mặt mày mỉm cười mà nói: "Bóng rổ đánh không tệ."
"Có thể có được bạn gái khích lệ, là vinh hạnh của ta."
Lâm Hiên đỡ Tô Họa ngồi lên một cái ghế.
"Họa Bảo, ngươi ngồi ở đây, chờ ta......"
Lâm Hiên là muốn nói để Tô Họa ở lại cổ vũ, nhưng mà nghĩ đến Tô Họa tính tình cao lãnh bá đạo, thôi vậy, lớn tiếng cổ vũ sẽ phá hỏng hình tượng của nàng.
"Ngươi ngồi ở chỗ này, xem ta tranh tài."
Thời gian đến, Lâm Hiên một lần nữa trở lại sân đấu.
Có Tô Họa ở đây, Lâm Hiên càng thêm ra sức, cũng như có thần trợ giúp, những trái bóng liên tiếp được hắn ném vào rổ.
Điểm số của hai đội bóng rổ trường đại học Thượng Thanh và đại học Vân Đô vốn dĩ bám sát không rời.
Nhưng mà ở trận thứ ba, Lâm Hiên ném ra vô số trái bóng ba điểm, điểm số bỏ lại đội bóng rổ trường đại học Vân Đô một khoảng rất xa.
Lâm Hiên có đôi khi còn hướng Tô Họa ném một nụ hôn gió.
Các nữ sinh trên khán đài so với trước đó yên tĩnh hơn không ít, có Tô Họa ở đây, các nàng nào còn dám lớn tiếng nói chuyện.
Lâm Hiên vỗ bóng đi đến phía dưới khung bóng rổ, ở vòng vây của đội bóng rổ trường đại học Vân Đô, hắn bật cao, đem bóng úp vào trong rổ.
"Oa, lão công, ta yêu ngươi." Một nữ sinh không cách nào khống chế được kích động, rít lên một tiếng.
Những người khác nhìn nàng.
Thật dũng cảm a.
Tô Họa nhìn về phía một nữ sinh rất mập trên khán đài, có khuôn mặt trẻ con, nguy hiểm nheo cặp mắt lại.
Lão công?
Ta yêu ngươi?
Nữ sinh kia không phát giác được nguy hiểm, tiếp tục kích động hô: "Lão công, anh thật giỏi a a a a a."
—— Thương các ngươi.
Ngủ ngon, mộng đẹp.
Khai giảng bảo bối, ta chờ các ngươi trở về
Bạn cần đăng nhập để bình luận