Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Chương 338: A hiên muốn cảm tạ ta

**Chương 338: A Hiên muốn cảm tạ ta**
Tô tổng lợi hại, bất quá, lão bản của bọn họ cũng không tệ, nói không chừng là lão bản của bọn họ làm.
Lôi Huy lập tức gọi điện thoại liên hệ với Lâm Hiên, Lâm Hiên đang cầm điện thoại đi xuống phòng khách dưới lầu.
Nhận được điện thoại, hắn lập tức đưa di động đặt ở bên tai.
Lôi Huy nói: "Lão bản, đài trưởng Ương Đài Hồ Đài và Đông Đài đều chủ động tìm chúng ta, muốn 'Tiên kiếm kỳ hiệp truyện', 'Tam Quốc' và 'Những vì sao đưa em đi' được phát sóng trên đài truyền hình của họ, hơn nữa còn vào khung giờ vàng."
Lâm Hiên sửng sốt.
Thế mà lại có chuyện này?
Lôi Huy hiếu kỳ hỏi: "Lão bản, những việc này không phải do ngài an bài sao?"
"Không phải." Lâm Hiên lắc đầu nói.
"Không phải lão bản ngài, vậy chắc chắn là Tô tổng." Lôi Huy suy đoán nói.
Hắn không khỏi bắt đầu cảm khái trong lòng.
Có Tô tổng làm chỗ dựa lớn như vậy, quả nhiên có thể đi ngang. Cái này không, ba đài truyền hình lớn luôn luôn cao cao tại thượng, chờ người khác đến cầu bọn họ, giờ đều tự mình đến mời.
Tô Họa lúc này đang ngồi trên ghế sofa, động tác ưu nhã pha trà, chiếc sườn xám màu trắng nhã nhặn bó sát người, tôn lên vóc dáng xinh đẹp của nàng.
Tóc nàng buộc lên, chỉ để lại vài lọn tóc đặt ở trước ngực, trên tóc nghiêng cài một chiếc trâm gỗ.
Rất có dáng vẻ của một nữ tử Giang Nam cổ điển.
Dù Lâm Hiên đã nhìn thấy Tô Họa với nhiều dáng vẻ khác nhau, hắn vẫn nhìn đến ngây người.
Tô Họa chú ý tới ánh mắt của Lâm Hiên, khẽ cười một tiếng.
Nàng từ trên ghế salon đứng lên.
Đi đến trước người Lâm Hiên, hai tay nàng ôm lấy cổ Lâm Hiên, đôi lông mày đẹp nhướng lên: "A Hiên vừa mới nhìn cái gì vậy, ân?"
"Ta chỉ là cảm thấy hôm nay Họa Bảo quá đẹp." Lâm Hiên nói ra, hôm nay Họa Bảo chỉ ngồi ở kia thôi cũng khiến hắn ngứa ngáy trong lòng.
"A Hiên thích, là vinh hạnh của ta." Nữ nhân mặt mày cong cong.
Lâm Hiên bị dáng tươi cười của Tô Họa làm hoảng hốt, hắn vội vàng dời ánh mắt đi.
"Họa Bảo, chuyện ba bộ phim của công ty chúng ta được phát sóng trên đài truyền hình, có phải là do nàng an bài không?"
Trừ Họa Bảo, hắn cũng không nghĩ ra được người nào khác.
"Là ta." Tô Họa gật đầu nói, A Hiên của nàng nhất định phải có những thứ tốt nhất trên thế giới.
Cho nên sau khi nghe Giang Thanh báo cáo về chuyện của tập đoàn Màn Trời, nàng liền lập tức bảo Giang Thanh liên hệ với đài trưởng của ba đài truyền hình lớn kia.
"Họa Bảo, cảm ơn nàng."
"A Hiên." Tô Họa giống như yêu tinh đè Lâm Hiên ngã lên ghế sofa, "Nếu thật sự muốn cảm tạ ta, vậy cũng không thể chỉ nói suông, A Hiên phải trả giá bằng hành động."
"Họa Bảo, ngoan nào." Lâm Hiên đè xuống bàn tay đang nghịch ngợm trên cơ ngực hắn của Tô Họa, "Đừng quên, bây giờ nàng còn đang trong kỳ sinh lý, đừng trêu chọc ta."
"A Hiên sợ ta không giúp ngài giải quyết sao?" Tô Họa nhíu mày.
Lâm Hiên nghĩ đến chuyện lúc trước.
Kỳ sinh lý xác thực cũng có thể giải quyết......
"A Hiên, đừng cự tuyệt ta, ân?" Đầu ngón tay Tô Họa lướt qua yết hầu của Lâm Hiên, tạo nên một mảng mập mờ diễm lệ.
Vương quản gia rất có nhãn lực, gọi những người hầu trong phòng khách rời đi.
Đám người hầu ở bên ngoài biệt thự quét dọn vệ sinh, con mắt thỉnh thoảng liếc nhìn vào trong biệt thự.
"Tình cảm của Lâm thiếu gia và tiểu thư thật tốt." Bọn họ không khỏi cảm khái.
"Nếu bọn họ có thể luôn tốt như vậy thì tốt rồi."
"Thật muốn đem cục dân chính chuyển đến đây, để tiểu thư và Lâm thiếu gia đăng ký kết hôn. Nói trở lại, tình cảm của bọn họ tốt như vậy, sao tiểu thư vẫn chưa cùng Lâm thiếu gia đăng ký kết hôn?"
Đám người hầu trăm mối vẫn không có cách giải.
Sao vẫn chưa đăng ký kết hôn chứ.
Với tính cách của tiểu thư nhà họ, hận không thể ăn tươi nuốt sống Lâm thiếu gia, không nên như vậy.
Mấy ngày sau.
Việc phát triển game "Vương Giả Vinh Diệu" gặp khó khăn, Lâm Hiên tự mình đi xử lý.
Còn hai ngày nữa là đến thời gian phát sóng của 'Thiên Tiên Duyên' và 'Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện', Lâm Thanh Nghiên đích thân đến tập đoàn Màn Trời một chuyến.
Nhân viên lễ tân nghi hoặc nhìn Lâm Thanh Nghiên.
Đây không phải Lâm Thanh Nghiên sao?
Lão bản của bọn họ đã đoạn tuyệt quan hệ với tập đoàn Màn Trời của bọn họ, sao còn tìm tới?
Nhân viên lễ tân trăm mối vẫn không có cách giải.
Lâm Thanh Nghiên mím môi nói: "Ta muốn gặp lão bản của các ngươi."
"Tiểu thư, cô có hẹn trước không?" Nhân viên lễ tân trên mặt treo nụ cười rất lễ phép.
"Không có." Lâm Thanh Nghiên lắc đầu nói.
Bây giờ Tiểu Hiên đã cho số điện thoại của tất cả mọi người trong Lâm gia vào sổ đen.
Nàng dùng số điện thoại của người hầu gọi cho Tiểu Hiên, Tiểu Hiên vừa nghe thấy giọng của nàng, liền dập máy.
Nàng lại không biết Tiểu Hiên ở đâu, cũng chỉ có thể đến tập đoàn Màn Trời tìm hắn.
"Vậy thật xin lỗi, không có hẹn trước, không thể gặp." Nhân viên lễ tân cự tuyệt nói.
Lâm Thanh Nghiên bị nhân viên lễ tân nhiều lần từ chối, sắc mặt rất khó coi.
"Các ngươi có biết ta là ai không? Ta chính là Nhị tỷ của lão bản các ngươi!" Lâm Thanh Nghiên quát lớn.
"Ta biết." Nhân viên lễ tân gật đầu.
Nàng cười lạnh một tiếng, lại bổ sung: "Hơn nữa ta còn biết, lão bản của chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ với Lâm gia."
"Ngươi!"
Lâm Thanh Nghiên sắc mặt tái nhợt.
Nhân viên lễ tân không khách khí cầm bộ đàm lên, "Bảo an, ở đây có một người gây chuyện, đến hai người, đem nàng ta ném ra ngoài."
"Ngươi dám đối với ta như vậy?" Lâm Thanh Nghiên trợn to mắt, "Ta chính là thiên kim của Tinh Huy tập đoàn, ngươi có tin ta sẽ khiến cho ngươi không sống nổi ở Vân Đô không?"
Nhân viên lễ tân cười lạnh, "Cô có thể quản được tập đoàn Màn Trời sao?"
"Ngươi, ngươi!"
Lâm Thanh Nghiên ngực phập phồng dữ dội.
Đợi Tiểu Hiên trở lại Lâm gia, nàng nhất định phải đuổi việc nhân viên lễ tân này.
Nàng muốn xem nàng ta còn vênh váo được nữa không.
Bảo an đi tới, chỉ vào Lâm Thanh Nghiên hỏi nhân viên lễ tân: "Cô nói người gây rối là nàng ta?"
"Phải."
Nhân viên lễ tân gật đầu.
Bảo an không nói hai lời, giữ chặt Lâm Thanh Nghiên.
"Ngươi, các ngươi dám đối với ta như vậy!" Lâm Thanh Nghiên trừng mắt nhìn bọn họ.
"Có gì mà không dám, tiểu thư, theo chúng ta đi thôi."
Bảo an trực tiếp ném Lâm Thanh Nghiên ra khỏi tập đoàn Màn Trời.
Nhân viên lễ tân đắc ý chia sẻ tin tức này cho bạn thân của mình.
【 Vừa mới Lâm Thanh Nghiên chạy tới công ty tìm lão bản của chúng ta, ta trực tiếp phái người đem nàng ta ném ra ngoài, hắc hắc, hả giận chưa, nàng ta suýt chút nữa bị ta làm cho tức thành cá nóc. 】 Không sai.
Nhân viên lễ tân này chính là anti fan của Lâm Thanh Nghiên.
Nàng ta còn lén chụp lại hình ảnh Lâm Thanh Nghiên bị ném ra ngoài, gửi cho tài khoản marketing.
Lâm Thanh Nghiên mang theo kính râm và khẩu trang đứng bên ngoài tập đoàn Màn Trời, sắc mặt rất khó coi.
Nàng có lòng tốt đến tìm Lâm Hiên, nàng là muốn giúp hắn, không ngờ nhân viên công ty hắn lại dám đối xử với nàng như vậy.
Lâm Thanh Nghiên trong lòng rất khó chịu.
Bất quá vừa nghĩ tới trước đó nàng hết lần này đến lần khác hiểu lầm Lâm Hiên, nàng liền không giận Lâm Hiên được.
Lâm Hiên xử lý xong chuyện của "Vương Giả Vinh Diệu", từ thang máy công ty đi ra.
Nhân viên lễ tân báo cáo: "Lão bản, vừa mới Nhị tỷ Lâm Thanh Nghiên của ngài tới công ty tìm ngài, ta đã cho bảo vệ công ty đuổi nàng ta ra ngoài."
"Làm tốt lắm." Lâm Hiên gật đầu nói, "Tháng này tiền thưởng gấp đôi."
"Cảm ơn lão bản." Nhân viên lễ tân kích động nói.
"Lão bản, bây giờ nàng ta vẫn còn ở bên ngoài." Nhân viên lễ tân lại nhắc nhở.
"Tốt." Lâm Hiên cười lạnh, "Vừa vặn, ta cũng muốn đi 'chăm sóc' nàng ta, xem xem Nhị tỷ tốt của ta rốt cuộc muốn làm gì."
Lâm Hiên đi ra khỏi công ty.
Lâm Thanh Nghiên nhìn thấy Lâm Hiên, hai mắt sáng lên, bước nhanh tới trước mặt Lâm Hiên, "Tiểu Hiên."
"Là ta, ta là Nhị tỷ của ngươi."
Lâm Hiên nhíu mày.
Trước kia mỗi lần Lâm Thanh Nghiên gặp hắn, đều sẽ châm chọc khiêu khích nàng một phen, lần này thái độ tốt như vậy?
"Cô tìm ta, có chuyện gì?" Lâm Hiên lạnh nhạt xa cách hỏi.
"Tiểu Hiên, vừa mới nhân viên lễ tân dám sai bảo an ném ta ra ngoài..."
Không đợi Lâm Thanh Nghiên nói xong, Lâm Hiên đã ngắt lời nàng, "Cô nói ta biết rồi, vừa mới cô ấy nói với ta."
"Tiểu Hiên, cô ta dám đối với ta như vậy, ngươi nhất định phải giúp ta đuổi cô ta ra khỏi công ty."
Lâm Thanh Nghiên vẫn không nuốt trôi cục tức này.
Nàng lớn như vậy, đây là lần đầu tiên chịu nhục nhã như vậy.
"Đuổi đi?" Lâm Hiên cười lạnh, "Ta ban thưởng cho cô ấy còn không kịp, sao phải đuổi cô ấy đi?"
"Đúng rồi, ta đã cho cô ấy gấp đôi tiền thưởng tháng này."
Bạn cần đăng nhập để bình luận