Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Chương 426: Lâm Hiên, tỉnh lại, ân?

Chương 426: Lâm Hiên, tỉnh lại, ân?
"Tô tổng, ta đột nhiên nhớ tới trong lớp học có cất một số đồ vật không tiện để cô nhìn thấy, ta đi xử lý một chút, lát nữa cô hãy vào."
Không đợi mọi người kịp phản ứng, giáo sư liền không nói lời nào đóng cửa phòng học lại.
Hắn bước nhanh chạy tới, lay lay bả vai Lâm Hiên mấy lần.
Lâm Hiên ngủ quá say, không hề bị đánh thức.
Giáo sư chỉ có thể nói: "Cổ đông lớn của trường chúng ta, tổng giám đốc tập đoàn Tô thị, Tô tổng đến đây."
"A." Các học sinh gật gật đầu.
Tô tổng thường xuyên đến tìm Lâm Hiên, bọn hắn đều đã quen rồi, giống như bình thường thôi, nên làm thế nào thì cứ làm thế ấy.
Dù sao trong mắt Tô tổng cũng chỉ có Lâm Hiên, căn bản không nhìn thấy bọn hắn.
Giáo sư nhíu mày.
Chuyện gì xảy ra?
Tô tổng của tập đoàn Tô thị tới trường học thị sát, lại còn tới lớp học của bọn hắn, vậy mà những học sinh này đều không cảm thấy khẩn trương hay ngạc nhiên sao?
Sao từng người một đều biểu hiện bình tĩnh như vậy, bình tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy quỷ dị?
Hiệu trưởng gõ cửa phòng học.
Giáo sư cũng không lo được suy nghĩ nhiều, vội vàng nói: "Ta phải đi mở cửa, trước khi Tô tổng vào, các ngươi mau đi đánh thức Lâm Hiên, ta sợ Tô tổng thấy Lâm Hiên ngủ gật sẽ trừng phạt cậu ấy."
Những học sinh ngồi xung quanh Lâm Hiên nghe được lời giáo sư nói, đều xem thường.
Đùa gì vậy, Tô tổng sủng ái Lâm Hiên như thế, làm sao có thể phạt hắn chứ?
A không.
Là sẽ trừng phạt, có điều nha, là trừng phạt ở trên giường.
Không ai coi lời giáo sư ra gì, toàn bộ đều yên lặng ngồi tại chỗ, hoàn toàn không có ý định đi gọi Lâm Hiên đang say ngủ dậy.
Căn dặn xong, giáo sư vội vã đi qua mở cửa cho Tô Họa, Giang Thanh cùng một đám lãnh đạo trường học.
Hiệu trưởng nhíu mày nhìn giáo sư, "Chuyện gì xảy ra? Sao thu dọn lâu như vậy mới đến mở cửa?"
Vừa rồi, hắn suýt chút nữa bị hơi lạnh toát ra từ người Tô tổng làm cho đông cứng.
Đợi mãi cuối cùng cũng chờ được giáo sư mở cửa.
Giáo sư xin lỗi nói: "Hiệu trưởng, thật sự xin lỗi, vừa rồi thiết bị thí nghiệm không dễ thu dọn, cho nên tốn hơi nhiều thời gian."
Hiệu trưởng nhíu mày, hồ nghi nhìn giáo sư, "Cậu là một giáo sư máy tính, dùng thiết bị thí nghiệm làm gì?"
"Hiệu trưởng, cái kia, cái này, cái kia ——" giáo sư lau mồ hôi trên trán, mở miệng nói: "Chủ yếu là phương pháp dạy học của ta tương đối đặc biệt, đúng vậy, chính là như vậy, cho nên ta cần dùng đến thiết bị thí nghiệm, để bài giảng thêm sinh động và trực quan hơn, các bạn học cũng có thể hiểu rõ hơn."
"Là như vậy sao?" Hiệu trưởng bán tín bán nghi gật đầu.
Đều nói vị giáo sư mới tới này có phương pháp dạy học cổ quái.
Quả thực rất quái lạ.
"Hiệu trưởng, Tô tổng, còn có các vị lãnh đạo trường học, các ngài không phải muốn xem các học sinh có đang chăm chú nghe giảng hay không sao? Mời vào." Giáo sư cúi đầu khom lưng nói.
"Được." Hiệu trưởng gật đầu.
"Tô tổng, xin mời."
Hiệu trưởng cung kính hướng Tô Họa vươn tay.
"Ân." Tô Họa đi vào, hiệu trưởng bọn hắn cũng đi theo sau lưng Tô Họa, tiến vào phòng học.
Giáo sư còn tưởng rằng Vương Đại Hà bọn hắn đã đánh thức Lâm Hiên.
Kết quả nhìn lại.
Lâm Hiên vẫn nằm nhoài trên bàn, ngủ say sưa.
Giáo sư: “!!!”
Trời sập!
Không phải, đám học sinh này làm việc kiểu gì vậy? Đến cả người cũng không gọi dậy được.
Tô Họa ở phòng học quét mắt một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở trên người Lâm Hiên đang nằm sấp trên bàn ngủ.
Khóe môi đỏ mọng của Tô Họa cong lên.
Nàng lại đoán đúng nữa nha.
A Hiên quả nhiên là đang ngủ.
Lên lớp không chăm chú nghe giảng, vậy thì phải tiếp nhận trừng phạt.
Tô Họa sải bước ưu nhã, từng bước đi về phía Lâm Hiên.
Giáo sư nhìn thấy động tác của Tô Họa, thầm nghĩ xong rồi.
Lâm Hiên bị Tô tổng chú ý tới, cậu ta ngủ như vậy, chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.
Tô tổng thân phận như vậy, cũng mặc kệ cậu ta có thành tích gì.
Trong truyền thuyết, Tô tổng làm việc quyết đoán, trong mắt không dung được hạt cát.
"Hiệu trưởng." Giáo sư cúi đầu, "Xin lỗi, ta không thể đánh thức Lâm Hiên."
"Cậu nói chính là chuyện Lâm Hiên ngủ gật à?" Hiệu trưởng dò hỏi.
"Ân." Giáo sư gật đầu.
"Cái này không sao." Hiệu trưởng thản nhiên nói ra, "Ngủ thì cứ để cậu ta ngủ đi, không có gì to tát cả."
Đừng nói ngủ gật, loại chuyện nhỏ nhặt này, cho dù cậu ta có làm hỏng cả tòa nhà dạy học này cũng không sao.
Giáo sư còn tưởng rằng hiệu trưởng đang nói mát.
Sao lại không có việc gì chứ?
Đây chính là sẽ để cho Lâm Hiên lưu lại một ấn tượng xấu trước mặt Tô tổng.
Hơn nữa, các lãnh đạo trường học không phải nói Lâm Hiên là bảo bối của bọn họ sao?
Dặn đi dặn lại, bảo hắn phải chiếu cố Lâm Hiên thật tốt, tuyệt đối không được đắc tội Lâm Hiên.
"Hiệu trưởng." Giáo sư nhắm hai mắt lại nói, "Chuyện của Lâm Hiên, ngài cứ phạt ta đi, bất kể phạt thế nào, ta đều chấp nhận."
Hiệu trưởng đầy vẻ nghi hoặc.
Phạt?
Chuyện này có gì mà phải phạt?
Chẳng lẽ nói, hắn sợ chuyện Lâm Hiên ngủ gật sẽ khiến Tô tổng trách tội?
Đúng rồi.
Vương giáo thụ này là người mới tới, hẳn là không biết chuyện của Tô tổng và Lâm Hiên.
"Không có việc gì." Hiệu trưởng cười híp mắt nói, "Vương giáo thụ, cậu cứ yên tâm, Tô tổng a, không nỡ phạt Lâm thiếu gia đâu."
"A?"
Vương giáo thụ nhíu mày.
Không nỡ phạt Lâm Hiên......
Đây là ý gì?
Trong đầu Vương giáo thụ toát ra một ý nghĩ kỳ quái...... Chẳng lẽ nói, Tô tổng coi trọng Lâm Hiên?
Không đúng, đây là chuyện không thể nào.
Trong truyền thuyết, Tô tổng không gần nam sắc, Lâm Hiên lại là một sinh viên năm tư, làm sao nàng có thể coi trọng Lâm Hiên được?
"Không rõ cũng không sao, lát nữa cậu xem một chút sẽ biết." Hiệu trưởng cười nói.
Hắn vừa nhìn về phía Tô Họa và Lâm Hiên.
Tô Họa đi tới bên cạnh Lâm Hiên.
Hôm nay nàng mặc một bộ sườn xám màu trắng nhã nhặn, nhìn đặc biệt tươi mát thanh lịch.
Đường cắt may khéo léo của bộ sườn xám hoàn mỹ tôn lên những đường cong quyến rũ trên cơ thể nàng, vòng eo thon gọn, thân hình uyển chuyển.
Chỗ xẻ tà của váy, là một đôi chân thon dài ẩn hiện.
Tóc của nàng được vấn hờ hững bằng một chiếc trâm gỗ, chỉ để lại hai lọn tóc rủ xuống hai bên má.
Đôi mắt đẹp của nữ nhân ngậm tinh tú, băng cơ ngọc cốt, trên người nàng tự nhiên mang theo mị ý mê người.
Những học sinh kia không dám nhìn nhiều, ánh mắt rất nhanh dời đi.
Tô tổng là người như vậy, không phải bọn hắn có thể mơ tưởng.
Nếu bọn hắn dám câu dẫn Tô tổng, cũng không biết sẽ chết như thế nào.
Lâm Hiên đang ngủ say, mơ một giấc mộng đẹp.
Trong mộng.
Có hắn, còn có Tô Họa.
Trong mơ, hắn làm một nam tử hán đại trượng phu, ở trên giường, vững vàng vượt lên trên Tô Họa, thực hiện uy phong của một nam tử hán.
Lâm Hiên rất rõ ràng mình đang nằm mơ.
Trong hiện thực, trừ phi là Họa Bảo nhường hắn, hắn căn bản không thể giày vò Họa Bảo thành bộ dáng này được.
Tô Họa cúi xuống vòng eo mềm mại, đôi môi đỏ kề sát bên tai Lâm Hiên, "A Hiên."
Bạn cần đăng nhập để bình luận