Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Chương 288: Muốn đối phó nàng đâu

**Chương 288: Muốn đối phó nàng đâu**
Lúc này, trong văn phòng tổng giám đốc.
Tô Họa căn bản không có tâm tư đặt lên công việc, nàng cầm bút, thất thần.
Trong đầu toàn là những suy nghĩ, A Hiên vì cái gì trong khoảng thời gian này lại đối xử lạnh nhạt với nàng như vậy?
Trước kia hai ba ngày đều sẽ tới một chuyến công ty theo nàng, hiện tại đã năm ngày rồi sao còn không đến?
A Hiên có phải hay không đã thay lòng đổi dạ rồi?
Cảm thấy nàng không tốt? Đối với nàng chán ngấy rồi?
Tâm trạng Tô Họa phi thường không tốt.
Lúc này, có điện thoại gọi đến, Tô Họa muốn cúp máy nhưng nhìn thấy trên điện thoại ghi chú hai chữ "A Hiên".
Tô Họa dời ngón tay, ấn nút kết nối.
"A Hiên."
"Họa Bảo? Nàng đang làm gì?" Lâm Hiên ôn nhu hỏi.
"Ở công ty." Tô Họa mím môi trả lời.
"Họa Bảo, nàng hôm nay buổi tối nhớ tan làm đúng giờ, ta làm cho nàng món nàng thích ăn ở nhà chờ nàng."
Ở nhà... Đợi nàng.
Trước giờ Tô Họa đều là người trầm mê trong công việc, nhà đối với nàng mà nói, chỉ là một chốn lạnh như băng để ở.
Thế nhưng, hiện tại trong căn nhà đó có A Hiên.
"Ân." Tô Họa gật đầu.
Lâm Hiên có thể cảm giác được tâm trạng Tô Họa tốt hơn không ít, hắn có chút nhẹ nhàng thở ra.
Đột nhiên trong đầu hắn lóe lên một linh cảm trong y học.
Mắt Lâm Hiên sáng lên.
"Họa Bảo, cứ như vậy, ta cúp máy trước, nàng làm việc nhớ phải nghỉ ngơi nhiều."
Lâm Hiên vội vàng cúp điện thoại, sau đó lại chui vào không gian, bắt đầu đọc một quyển sách y học ở thế giới khác.
Nghe trong điện thoại di động truyền ra tiếng "tút tút", tâm trạng Tô Họa càng thêm không xong.
A Hiên lần này dỗ dành nàng rất qua loa...
Nàng xem trong một quyển sách có nói, tình lữ ở chung lâu sẽ có một giai đoạn "thủy triều xuống", A Hiên chính là đang ở vào thời kỳ này?
A Hiên đối với nàng chán ngấy rồi?
Toàn thân Tô Họa tỏa ra khí tức lạnh đến dọa người, nàng hiện tại rất muốn phát tiết.
Đối với nàng, phương thức phát tiết có tác dụng nhất chính là... t·r·a· t·ấ·n người.
"Thẩm t·h·iến t·h·iến."
Tô Họa nheo cặp mắt lại.
Nàng muốn đối phó nàng ta.
Tô Họa cầm lấy điện thoại đặt ở trên bàn làm việc, "Giang Thanh, vào đây một chuyến."
"Tô tổng." Giang Thanh gõ cửa đi vào.
Vừa vào cửa, nàng liền cảm giác bốn phía lạnh buốt, lại nhìn về phía Tô Họa với khuôn mặt lạnh lùng.
Giang Thanh: "???"
Là ảo giác của nàng sao?
Nàng làm sao cảm giác Tô tổng còn đang tức giận?
Chẳng lẽ Lâm thiếu gia - cái bình chữa cháy này cũng không dùng được?
Rốt cuộc đã xảy ra đại sự gì?
Tô tổng hòa Lâm thiếu gia cũng không có cãi nhau a, Giang Thanh thật sự là không nghĩ ra, còn có lý do gì sẽ để cho Tô tổng nhà mình tức giận thành như vậy.
"Không biết Tô tổng có gì phân phó?" Giang Thanh cung kính hỏi.
Đầu ngón tay Tô Họa nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, "Thẩm t·h·iến t·h·iến, nàng ta phái người tới bắt người của ta có phải hay không còn ở lại chỗ này gần đây?"
"Đúng." Giang Thanh gật đầu, "Người của Thẩm t·h·iến t·h·iến vẫn luôn đang ngó chừng cửa lớn công ty của chúng ta, bọn hắn hẳn là đang đợi Tô tổng nàng xuất hiện."
Tô tổng sao đột nhiên lại hỏi cái này?
Chẳng lẽ nói, Tô tổng muốn đối phó Thẩm t·h·iến t·h·iến?
Nghĩ đến cái này, mắt Giang Thanh sáng lên.
Nếu là thật vậy thì tốt quá.
Nàng đã sớm nhìn Thẩm t·h·iến t·h·iến này không vừa mắt.
Nàng cũng muốn nhìn xem, Tô tổng làm thế nào để t·r·a t·ấ·n tình địch, không, cũng không thể coi là tình địch, dù sao Lâm thiếu gia nhìn cũng không thèm nhìn Thẩm t·h·iến t·h·iến một cái.
Đương nhiên, còn có một điểm quan trọng, nếu là Tô tổng t·r·a t·ấ·n Thẩm t·h·iến t·h·iến một trận, như vậy hả được cơn giận, thì nàng cũng được an toàn.
"Ở đây, vừa vặn." Tô Họa nguy hiểm nheo cặp mắt lại.
"Tô tổng nàng tính làm sao đối phó bọn hắn?" Giang Thanh hiếu kỳ hỏi.
"Trước tiên đem đám hộ vệ của bọn hắn dẫn tới đế cảnh biệt thự, bắt bọn hắn lại, sau đó đem Thẩm t·h·iến t·h·iến dẫn qua đó." Tô Họa phân phó.
"Vâng, Tô tổng."
Giang Thanh ở trong lòng yên lặng vì Thẩm t·h·iến t·h·iến mà thắp một nén nhang.
Tô tổng tâm tình đang không tốt.
Thẩm t·h·iến t·h·iến lần này, xem như đụng phải họng súng rồi.
Tô Họa một thân một mình từ tập đoàn Tô thị đi ra.
Gương mặt tuyệt mỹ của nàng đập vào mắt của Vương Hữu - một gã đàn ông đang ngồi xổm ở bồn hoa, gặm bánh bao.
"Trần ca, là, là..."
Vương Hữu - tên bảo tiêu của Thẩm t·h·iến t·h·iến đang gặm bánh bao, mắt sáng lên, kích động không thôi, chỉ vào Tô Họa, lắp bắp nói không nên lời.
"Là cái gì là? Ngươi nói chuyện không rõ ràng sao?" Trần Phương trừng hắn.
"Trần ca, anh mau nhìn, là tiểu thư muốn chúng ta bắt người phụ nữ kia, nàng ta xuất hiện rồi!" Vương Hữu kích động đến sắp bật khóc.
Đợi hơn hai mươi ngày, cuối cùng bọn hắn cũng đợi được!
Quá khó khăn rồi!
Trần Phương còn tưởng rằng Vương Hữu đang nói đùa, nếu hắn dám dối gạt, chờ một chút hắn nhất định phải cho Vương Hữu một trận.
Hắn nhìn theo hướng Vương Hữu chỉ, mắt sáng lên.
Thật sự chính là người phụ nữ kia?
"Lần này nhất định phải bắt được nàng ta! Sớm một chút hoàn thành nhiệm vụ!"
Trần Phương cầm lấy bộ đàm, "Mục tiêu xuất hiện, mọi người đuổi theo."
"Biển số xe YA12345, không được rời mắt."
Nếu là lại rời mắt, bọn hắn chỉ sợ lại phải tiếp tục ngồi xổm ở chỗ này hơn mười ngày, hơn nữa còn phải chịu sự mắng chửi của đại tiểu thư.
Những người này căn bản không biết, phía sau bọn hắn cũng len lén có mấy chiếc xe không đáng chú ý bám theo, còn có ở phía đế cảnh biệt thự, cũng có không ít Ảnh Vệ sớm đã mai phục ở đó.
Người của Thẩm t·h·iến t·h·iến một bước không rời bám theo xe của Tô Họa.
Trần Phương hút thuốc cười nói: "Trừ việc rất khó tìm thấy hành tung của nàng ta, nhiệm vụ này vẫn rất dễ hoàn thành."
"Đúng vậy a, lần này đại tiểu thư chán ghét người phụ nữ này như vậy, chúng ta chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, nhất định sẽ được đại tiểu thư thưởng lớn."
Những tên hộ vệ này có thể tưởng tượng đến cảnh Thẩm t·h·iến t·h·iến cho bọn hắn một khoản tiền lớn.
"Ha ha ha ha" Cả bọn cười phá lên.
Tô Họa lái xe vào một khu biệt thự tương đối vắng vẻ, không có hàng rào, Tô Họa vừa xuống xe.
Bọn hắn cũng xuống xe, sau đó chạy đến bên cạnh Tô Họa, vây quanh nàng.
Trần Phương, Vương Hữu và đám người có dịp nhìn thấy rõ khuôn mặt có thể xưng là "khuynh quốc khuynh thành" ở cự ly gần, mắt đều nhìn đến ngây dại.
Ảnh của nàng đã đủ rung động rồi.
Không ngờ ngoài đời thực, nàng lại đẹp đến kinh tâm động phách như vậy, còn có làn da kia, giống như sứ trắng vậy.
Xúc cảm nhất định rất tốt.
"Trần ca, hưởng dụng người phụ nữ này nhất định rất không tệ." Vương Hữu xoa xoa tay, mắt nhìn chằm chằm Tô Họa, thèm thuồng nói.
Tên Trần Phương - bảo tiêu kia, hai mắt không rời khỏi gương mặt tuyệt mỹ của Tô Họa.
Đẹp!
Thật là quá đẹp!
"Trần ca, không bằng mấy người chúng ta hưởng dụng nàng ta một phen, sau đó mới báo cáo lại với đại tiểu thư?" Vương Hữu đề nghị.
"Cũng được."
Trần Phương gật đầu.
"Tiểu mỹ nhân, ca ca nhất định sẽ làm cho nàng thoải mái."
Bọn hắn nhào về phía Tô Họa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận