Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Chương 126: Bạn trai ta

**Chương 126: Bạn trai ta**
Tô Quốc Hùng nhận ra sắc mặt khác thường của Tôn Thước, càng nhíu mày sâu hơn, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói!"
Tôn Thước cúi đầu, không dám trả lời.
Hắn cũng không thể nói đại tiểu thư là vì một nam nhân a.
Nam nhân tên Lâm Hiên kia, chính là giới hạn của đại tiểu thư.
Đại tiểu thư nhiều lần vì Lâm Hiên mà phát bệnh, hắn vốn định nói chuyện này cho lão gia tử.
Kết quả, hắn còn đang trên đường, liền bị vệ sĩ do đại tiểu thư phái tới ngăn cản, sau đó được đưa về Dạ Viên.
Lúc ấy đại tiểu thư sắc mặt tái nhợt ngồi trên ghế sô pha, ánh mắt của nàng lạnh đến cực hạn.
Nàng nói với hắn, không thể nói cho lão gia tử, về tình trạng thân thể của nàng, và sự tồn tại của Lâm Hiên.
Nếu hắn dám tiết lộ, vậy sự bình an của hắn và người nhà, liền không thể đảm bảo.
Hắn chỉ có thể giấu diếm mãi.
Về sau đại tiểu thư thậm chí không cho hắn bước vào Dạ Viên một bước.
Thấy Tôn Thước chậm chạp không trả lời, Tô Quốc Hùng sa sầm mặt, "Ngay cả ta cũng không sai bảo được ngươi nữa rồi?"
Tôn Thước cúi đầu, vẫn không nói chuyện.
"Tốt tốt tốt, xem ra là có tính mạng làm ngươi không thể nói ra đi."
Tô Quốc Hùng tức đến bật cười, hắn hít sâu một hơi, nhìn về phía Tô Họa đang ngồi trên ghế sô pha bên cạnh.
Sau đó hắn liền trông thấy khóe môi Tô Họa hơi cong lên, mặt mày hơi gấp, tràn đầy ý cười.
Tô Quốc Hùng sửng sốt.
Đây là đại tôn nữ của hắn? Đại tôn nữ cả ngày lạnh như băng, sống như một người máy kia?
Hắn chưa từng thấy qua nàng cười chân thành, thật tâm như vậy.
Tô Quốc Hùng vuốt râu.
Có biến! Tuyệt đối có biến!
Tô Quốc Hùng ngồi bên cạnh Tô Họa, liếc thấy trong điện thoại của nàng, một đoạn lớn lời tâm tình sến súa.
Lại xem ghi chú phía trên.
A Hiên?
Tên của nam nhân? Lại còn là xưng hô rất thân mật.
Chẳng lẽ......
Tô Quốc Hùng cười tủm tỉm hỏi, "Họa Nhi, con đang nói chuyện phiếm với ai vậy?"
Tô Họa cong môi trả lời: "Nam nhân của ta, cũng là bạn trai của ta."
Tôn Thước dựng thẳng lỗ tai.
Bạn trai?
Đại tiểu thư nói là Lâm Hiên?
Mắt Tô Quốc Hùng sáng ngời.
Đại tôn nữ có bạn trai? Trước đó hắn vẫn luôn giới thiệu đủ loại nam nhân ưu tú cho nàng, mặc kệ là anh tuấn cỡ nào, có tài hoa ra sao, nàng nhìn cũng không thèm liếc mắt một cái.
Trong mắt nàng chỉ có công việc.
Hắn còn tưởng rằng đại tôn nữ này của hắn sẽ cô độc sống quãng đời còn lại, kết quả, vậy mà đã có bạn trai, mà lại nhìn bộ dáng, quan hệ của bọn họ rất tốt.
"Tốt, tốt, có bạn trai tốt." Tô Quốc Hùng ngữ khí kích động.
Có bạn trai, này liền nói rõ hắn rất nhanh sẽ có thể bế tằng ngoại tôn hoặc là tằng ngoại tôn nữ.
"Họa Nhi, khi nào con dẫn hắn tới lão trạch này, gặp mặt ăn một bữa cơm?" Tô Quốc Hùng hỏi.
Tôn Thước thầm nghĩ trong lòng.
Đại tiểu thư chắc chắn sẽ không mang Lâm Hiên lại đây, Lâm Hiên nếu tới đây, nhất định sẽ làm lão gia tử tức chết, lão gia tử thấy Lâm Hiên không trân quý đại tiểu thư, nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế ngăn cản đại tiểu thư và Lâm Hiên ở bên nhau.
Đại tiểu thư nếu chấp mê bất ngộ, lão gia tử không chừng sẽ động thủ với Lâm Hiên.
Hai năm nay, đại tiểu thư luôn lén gạt đi sự tồn tại của Lâm Hiên, không phải liền là lo lắng Lâm Hiên lại nhận tổn thương sao?
Tô Họa thần sắc sợ sệt.
Đem A Hiên mang tới sao?
Tô Họa nghĩ tới quyển cẩm nang yêu đương mà mình đã xem, phía trên có nói, muốn đem người yêu của mình về ra mắt người nhà.
"Được, chờ hắn có thời gian rảnh, ta sẽ dẫn hắn lại đây." Giữa lông mày Tô Họa trở nên nhu hòa.
Hoàn toàn khác với dự đoán của Tôn Thước.
Tôn Thước kinh ngạc.
Đại tiểu thư thế mà nguyện ý đem bạn trai của nàng tới!
Đại tiểu thư không dám đem Lâm Hiên đến gặp lão gia tử, cho nên, nam nhân kia tuyệt đối không phải là Lâm Hiên!
Xem ra đại tiểu thư đã thay đổi người trong mộng.
Như vậy mới tốt, như vậy mới tốt.
Như vậy bệnh tình của đại tiểu thư sẽ không vì Lâm Hiên mà tăng thêm.
Nghĩ tới điều gì đó, Tô Quốc Hùng lại hỏi: "Họa Nhi, bạn trai con bao nhiêu tuổi, làm công việc gì, tên là gì? Người nhà thế nào?"
"Hắn là một học sinh......"
Không đợi Tô Họa nói xong, Tô Quốc Hùng liền trừng lớn hai mắt.
Học sinh......
"Họa Nhi, nghe ta nói, con và hắn chia tay đi, hoặc là nói, chờ hắn trưởng thành, con lại tiếp tục yêu đương với hắn." Tô Quốc Hùng khẩn trương nói.
Nếu đối phương vẫn là vị thành niên, sợ rằng sẽ bị đám người kia lấy ra làm mưu đồ lớn.
Chí ít trên mặt nổi, đại tôn nữ này của hắn không thể có vết nhơ.
Tô Họa trầm mặc một cái chớp mắt, "Hắn đã trưởng thành, là sinh viên đại học Thượng Thanh, năm nay 21 tuổi."
"Nguyên lai đã trưởng thành." Tô Quốc Hùng nhẹ nhàng thở ra.
Tô Họa lại nói: "Tên hắn là Lâm Hiên, hắn không có người thân."
Tô Quốc Hùng gật đầu.
Không có người thân, là cô nhi, xem ra gia thế hắn bình thường, bất quá không có vấn đề gì, với tài phú và quyền thế của Tô gia, không cần thông gia.
Chỉ cần nam nhân này là người Họa Nhi thích, có thể đối xử tốt với Họa Nhi là được.
Tôn Thước thì trợn to hai mắt.
Lâm, Lâm Hiên?
"Ngọa Tào"!
Đại tiểu thư thế mà thật sự nói sự tồn tại của Lâm Hiên cho lão gia tử, nàng không sợ lão gia tử sẽ quấy nhiễu bọn họ ở bên nhau sao?
Tô Họa nhìn đồng hồ, đứng dậy.
"Họa Nhi, con muốn đi làm việc sao? Ta vừa mới từ nước ngoài trở về, con không ở lại bồi lão già này ăn bữa cơm rồi hãy đi?" Tô Quốc Hùng cau mày nói.
Tô Họa cong môi, "Bạn trai sắp tan học, ta đi đón hắn."
"Vậy con đi đi." Lão gia tử cười ha hả nói.
Tô Họa rời khỏi lão trạch.
Tô Quốc Hùng vuốt râu, chua xót nói, "Quả nhiên, có bạn trai, liền ném lão già này sang một bên."
Nói thì nói thế, trong mắt Tô Quốc Hùng tất cả đều là ý cười.
Tôn Thước hơi thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra lão gia tử không truy cứu việc hắn không xem bệnh cho đại tiểu thư.
Hắn bây giờ vẫn là nên nhanh chóng rời đi thì tốt hơn.
"Nếu không có việc gì khác, lão gia tử, ngài xem, ta còn có việc, ta đi trước."
"Chờ một chút." Tôn Thước vừa đi được vài bước, liền bị lão gia tử gọi lại.
Tô Quốc Hùng trầm giọng hỏi: "Có phải Họa Nhi không cho ngươi tới Dạ Viên?"
"Vâng." Tôn Thước lau mồ hôi trên trán.
"Vì cái gì?" Tô Quốc Hùng nhíu mày.
Tôn Thước châm chước một hồi, mở miệng nói: "Kỳ thật tiểu thư bảo ta giấu diếm một chuyện, chính là sự tồn tại của Lâm Hiên, nàng có thể là sợ ngài sẽ chia rẽ bọn họ."
"Ta là loại người không nói đạo lý sao?" Tô Quốc Hùng dựng râu trừng mắt.
Tô Quốc Hùng biết rõ Tôn Thước đang nói sang chuyện khác, Họa Nhi có bạn trai, tâm tình của hắn tốt, dứt khoát không hỏi tới.
"Mấy ngày nữa, ngươi hãy cùng ta tới Dạ Viên một chuyến." Tô Quốc Hùng nói, hắn từ đầu đến cuối đều lo lắng cho thân thể của Họa Nhi, không kiểm tra một chút, hắn không yên lòng.
Tô Họa ngồi ở ghế sau xe.
Tài xế lái xe vào đại học Thượng Thanh, liền dừng ở dưới lầu dạy học.
Bây giờ thời tiết rất mát mẻ, Tô Họa không đóng cửa sổ xe, nàng rũ mắt, nghiêm túc nhìn máy tính, thỉnh thoảng ngón tay gõ trên bàn phím laptop.
Bạn cần đăng nhập để bình luận