Bị Yandere Tài Phiệt Cướp Hôn Sau, Giáo Hoa Hối Hận Khóc

Chương 346: Không có xe hiên

**Chương 346: Không Có Xe Hiên**
"Lâm thiếu gia, chúng ta Kim Long bang có rất nhiều thủ đoạn tra tấn người, tỷ như dùng roi quất hắn, dùng sắt nung đỏ để ủi hắn, nhổ móng tay..." Vương Bá hào hứng giới thiệu.
Mỗi khi Vương Bá nói ra một loại hình phạt, thân thể Lâm Lập lại run lên một chút.
Lâm Lập liếc nhìn Vương Bá, "Xem nhiều phim cung đấu rồi à?"
Vương Bá sờ tóc, ngượng ngùng nói: "Ta trong khoảng thời gian này có hơi mê tiểu thuyết cung đấu, đám nữ nhân kia đấu đá nhau đúng là rất có ý tứ, lúc xem ta liền nhập vai thành hoàng đế, sau đó xem đám nữ nhân kia tranh giành tình cảm với ta."
"Ta nói cho ngươi biết, có một người viết tiểu thuyết cung đấu bút danh là Không Có Xe Hiên, viết đặc biệt hay."
Lâm Hiên nhíu mày.
Không nghĩ tới, hắn lại có fan hâm mộ là độc giả ở khắp nơi.
Vương Bá nói xong, nghiến răng nói: "Người này viết tiểu thuyết cái gì cũng tốt, duy chỉ có một điểm không đủ, đó là mỗi ngày đều kẹt văn, lại còn cập nhật ít, 4000 chữ kia viết cứ như bị táo bón vậy."
"Đáng tiếc ta không biết người này là ai, nếu như biết, ta nhất định sẽ sai người của Kim Long bang bắt hắn đến, để cho hắn ở tại Kim Long bang, hối thúc hắn cập nhật."
Lâm Hiên sờ mũi.
Thôi vậy.
Vì tự do của bản thân, hay là đừng để cho Vương Bá biết hắn chính là Không Có Xe Hiên.
Lâm Hiên sờ cằm.
Bất quá những thủ đoạn tra tấn người trong kịch cung đấu kia, ngược lại cũng rất có tác dụng.
Có thể làm cho người ta đau đến sống dở c·hết dở, nhưng lại không dễ làm đối phương mất mạng.
"Lâm Lập." Lâm Hiên đứng lên khỏi ghế, đi đến bên cạnh Lâm Lập, hắn nhướng mày nói, "Mấy hình phạt đó tạm thời ta chưa cần dùng đến, dạo gần đây ta có luyện chút võ thuật, vậy thì lấy ngươi ra luyện tập một chút vậy."
Lâm Hiên từ từ xắn tay áo lên.
Lâm Lập biết mình trốn không thoát khỏi việc bị Lâm Hiên hành hạ, hắn cố gắng giữ vẻ trấn tĩnh.
Hắn càng tỏ ra đau khổ, Lâm Hiên sẽ càng cảm thấy thoải mái.
Hắn không thể để cho Lâm Hiên thấy được mình đặc biệt thống khổ.
"Bốp ——" Lâm Hiên đấm một quyền vào bụng Lâm Lập, Lâm Lập phát ra một tiếng kêu đau.
"Bốp ——" một tiếng, Lâm Hiên lại đấm một quyền vào mắt của Lâm Lập.
Đánh thành một con mắt gấu mèo đỏ au.
Lâm Hiên mắc bệnh cưỡng chế, vì muốn đối xứng, lại cho mắt phải của Lâm Lập thêm một quyền.
"Bốp bốp bốp" nắm đấm không ngừng rơi lên người Lâm Lập.
Vương Bá ở một bên nhìn thôi cũng cảm thấy đau, vì để tránh cho Lâm Hiên không cẩn thận đánh trúng mình, hắn lặng lẽ lùi sang một bên.
Không thể không nói Lâm Lập này cũng là hạng người cứng cỏi, bị đánh thành bộ dạng này mà vẫn không hé răng nói tiếng nào.
Vương Bá cảm thán trong lòng.
_——
Giang lão gia tử vẫn luôn nhớ kỹ ân cứu mạng của hắn, sau khi thân thể khôi phục được chút ít.
Ông liền tự mình mang theo lễ vật đến tận nhà để xin lỗi.
Ông không tra ra được nơi ở của Lâm Hiên, chỉ biết hắn mở một công ty Màn Trời, liền mang theo lễ vật tới tập đoàn Màn Trời.
"Tổng giám đốc." Thư ký vội vã đi tới phòng làm việc của Lôi Huy, "Giang lão gia tử tới."
"Giang lão gia tử?" Lôi Huy mặt đầy nghi hoặc, "Giang lão gia tử nào?"
"Chính là chủ tịch tiền nhiệm của Giang Thị Tập Đoàn." Thư ký báo cáo.
Lôi Huy càng thêm nghi ngờ.
Giang Thị Tập Đoàn trước kia kiếm tiền thì cũng được xếp hạng thứ sáu trong nước, nhưng mà công ty của bọn họ lại hợp tác cùng với quốc gia, địa vị chỉ kém tập đoàn Tô Thị một chút.
Tập đoàn Màn Trời và tập đoàn Giang Thị trước nay không có quan hệ gì với nhau.
Giang lão gia tử này sao lại tự mình đến cửa?
Lôi Huy đích thân xuống lầu để tiếp đãi bọn họ.
"Giang lão." Lôi Huy cung kính nói.
Giang lão trước kia từng tòng quân rồi tham gia chính sự, sau khi từ những cương vị đó lui xuống, liền đi kế thừa công ty, bởi vì cống hiến của ông, những người thượng tầng đều nể ông vài phần.
"Không biết Giang lão đến thăm tập đoàn Màn Trời của chúng ta, là có chuyện gì?" Lôi Huy vuốt cằm nói.
Giang lão gia tử hòa ái hỏi: "Ta là tới tìm Lâm Hiên, Lâm tiểu huynh đệ, xin hỏi hắn có ở đây không?"
"Ông chủ của chúng ta không có tới công ty." Lôi Huy lắc đầu nói.
Giang lão gia tử giải thích nói: "Bởi vì bệnh tình, hai đứa cháu gái của ta luôn khống chế việc ta ăn uống cái gì, ngày đó ta liền thoát khỏi những người bảo vệ, một mình đến chỗ hàng ăn vặt dạo chơi."
"Ai ngờ lại phát bệnh, may mắn được Lâm tiểu huynh đệ cứu chữa, nếu không ta đây ngày đó chỉ sợ đã buông tay nhân gian."
Giang Mạn Đình, cũng chính là đại tôn nữ của Giang lão gia tử, đỡ lấy ông rồi lên tiếng nói: "Hôm nay ta cùng gia gia đến công ty của các ngươi, chính là muốn tận mặt cảm tạ Lâm tiên sinh một phen."
Lôi Huy: "!!!"
Chuyện ông chủ cứu được người hắn biết, lần đó Lâm Thanh Tú còn bị đuổi ra khỏi bệnh viện.
Không ngờ tới, ông chủ cứu người, lại chính là Giang lão gia tử.
Bọn họ lão bản đã trở thành ân nhân của Giang gia!
Thật là lợi hại!
"Những thứ này, đều là chúng ta đưa cho Lâm thiếu gia, Tạ Lễ."
Giang Mạn Đình chỉ vào mười người bảo tiêu đang mang đồ vật phía sau.
Dứt lời.
Những người hộ vệ kia nhao nhao mở hộp ra.
Lôi Huy cơ hồ bị những đồ vật trong hộp làm lóa mắt.
Một khối đá quý đế vương màu xanh lục to bằng nắm tay, tranh chữ cổ, bình hoa, chi phiếu các loại.
Những đồ vật này cộng lại chỉ sợ cũng phải vài ức.
Không hổ là Giang gia, giàu có hào phóng!
"Ngoài những lễ vật này, Giang gia chúng ta còn hứa cho Lâm thiếu gia một cái nguyện vọng."
Giang Mạn Đình chỉ vào ngọc bội trong một chiếc hộp, "Đây là ngọc bội của Giang gia ta, sau này Lâm thiếu gia nếu có yêu cầu gì, chỉ cần Giang gia ta có thể làm được, cứ việc nói."
"Để ta gọi điện liên lạc với ông chủ một chút." Lôi Huy nói, một chuyện lớn như vậy, nhất định phải để ông chủ biết một tiếng.
Lôi Huy gọi điện cho Lâm Hiên.
Lâm Hiên đang đánh Lâm Lập hăng say, thì bị Lôi Huy gọi điện thoại tới.
"Chuyện gì?" Lâm Hiên lạnh giọng hỏi.
"Lão bản." Lôi Huy cung kính nói, "Vừa mới Giang lão gia tử đến đây."
"Giang Lương Quân? Chủ tịch Giang Thị Tập Đoàn?" Lâm Hiên hỏi.
"Đúng, là hắn!"
Trong giọng nói của Lôi Huy lộ ra một cỗ kích động, "Lão bản, ngươi có biết không? Chính là sự kiện Lâm Thanh Tú kia, ngươi cứu người đó chính là hắn."
"Ta biết." Lâm Hiên gật đầu.
Lôi Huy sững sờ, "Ngươi biết?"
"Ngươi cho rằng không có lợi ích, ta sẽ làm sao?" Lâm Hiên nhíu mày hỏi.
Ở kiếp trước, bởi vì Tần Nhược Dao trở thành một tiểu hoa có tiếng tăm lừng lẫy trong giới giải trí.
Nàng ta đã bôi nhọ hắn không ra gì.
Hắn bị vô số người công kích, thậm chí khi đi trên đường, còn có người nhục mạ hắn.
Hắn sớm đã luyện thành một bộ tâm địa sắt đá.
Người, đối với hắn mà vô dụng thì hắn không rảnh để cứu.
Lôi Huy sững sờ.
Cũng đúng, trước đó bọn họ lão bản ở Lâm gia đã trải qua những chuyện kia, tâm hắn cứng rắn một chút, đây cũng là chuyện bình thường.
"Lão bản." Lôi Huy lại nói, "Ông ấy đến công ty cảm tạ ngươi, tặng ngươi lễ vật giá trị mấy ức, còn có, ông ấy đưa cho ngươi một miếng ngọc bội, nói là ngươi cầm ngọc bội tới Giang gia, bọn hắn có thể giúp ngươi hoàn thành một cái nguyện vọng."
"Ân." Lâm Hiên gật đầu.
Xem ra cái này Giang gia là người có ơn tất báo, sau này Giang Lương Quân tìm hắn tiếp tục chữa bệnh cho hắn, vậy thì hắn có thể giúp đỡ một chút.
Chút ân tình này của Giang gia, cũng không dễ dàng có được.
"Lão bản, ngươi có muốn tới công ty, gặp Giang lão gia tử này một chút không?" Lôi Huy dò hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận