Ban Sơ Tiến Hóa

Chương 174: Xem xét

Chương 174: Giám định
Sau khi hắn nói xong câu này, những người xung quanh đều nhìn hắn bằng ánh mắt của kẻ khác thường. Sai số gia công một phần ngàn milimet có nghĩa là gì? Tức là sai lệch sẽ không vượt quá một phần năm mươi sợi tóc! Mà trong sách giáo khoa viết rõ ràng, giới hạn độ chính xác khi mài giũa thủ công của con người là mười phần ngàn milimet.
Nói cách khác, năng lực của Phương Lâm Nham thậm chí đã vượt qua cực hạn của người bình thường gấp năm lần! ! !
Trước ánh mắt "ngươi cứ chém gió đi" của đám người, Phương Lâm Nham không muốn nói thêm gì nữa, dứt khoát chuẩn bị quay người rời đi. Thế nhưng, Đường lão bản khôn khéo đương nhiên sẽ không để cho hắn đi như vậy, bởi vì Phương Lâm Nham báo giá ba trăm tệ cho Cố thiếu trước đó đã để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn. . .
Cho nên, Đường lão bản vô cùng nhiệt tình mời Phương Lâm Nham vào trong ngồi một lát, dù sao cũng không có việc gì.
Nghe được Đường lão bản nói câu này, Phương Lâm Nham ngẩn ra, lúc này mới nhớ tới mục đích mình tới đây, đồng thời tình trạng trước mắt của mình chắc chắn là thiếu tiền, thế là tiện thể nói:
"À, ta đến bên này kỳ thật vẫn là có chút việc, là như vậy, A Khải ngươi biết chứ?"
Đường lão bản ngẩn người nói:
"Tên nhóc có thể cải trang kia? Biết a, bất quá bây giờ chắc hắn đang chạy trốn."
Phương Lâm Nham nói:
"Là như vậy, trước đó ta có quen A Khải, hắn nói hình như hai tháng trước rất thiếu một lô linh kiện trục lệch tâm đặc chế Aitzer, cho nên ta đã làm mấy cái đến tìm hắn, thế nhưng mà tình hình của hắn bây giờ, chắc là không có hứng thú với hàng của ta. . . ."
Đường lão bản vừa nghe Phương Lâm Nham nói, lập tức hai mắt tỏa sáng:
"Đương nhiên thiếu, đương nhiên là thiếu rồi! Gần đây hình như phía trên kiểm tra rất gắt, nguồn cung cấp từ châu Âu bên kia đã đứt gãy mất gần ba tháng, linh kiện ACS bây giờ so với tình hình bình thường đã tăng giá gấp ba!"
Nói đến đây, Đường lão bản lập tức do dự:
"Bất quá, linh kiện này là do ngươi tự làm? Không phải hàng nguyên gốc ACS sao?"
Phương Lâm Nham thản nhiên nói:
"Ta không dám nói là mạnh hơn hàng nguyên gốc, nhưng ít ra cũng sẽ không kém hơn hàng nguyên gốc."
Đường lão bản đảo mắt một vòng, đang muốn nói chuyện, Phương Lâm Nham đã lấy ra một cái túi từ trong ba lô, còn tản ra nhàn nhạt mùi mỡ hành, bởi vì đây là cái túi mà buổi sáng hắn mua bánh bao được tặng kèm, bên trong đựng ba cái linh kiện trục lệch tâm mà chính hắn đã chế tạo.
Phương Lâm Nham trực tiếp đặt cái túi lên mặt bàn nói:
"Đường lão bản, ngươi cứ cầm ba cái này đi xem thử một chút, ngài cũng là người trong nghề, hàng tốt hay không, vừa nhìn liền có thể ước lượng được, chúng ta không nói chuyện tiền trước, lần sau ta đến đây, lại nói chuyện sau, ngài thấy thế nào?"
Phương Lâm Nham đã nói như vậy, vả lại hắn còn có chuyện trước đó sửa chữa xe của Cố thiếu làm nền, Đường lão bản liền đẩy thanh tra Đặng đang nhìn đến thèm thuồng ở bên cạnh ra, cười ha hả đem đồ vật thu vào, không ngừng muốn giữ Phương Lâm Nham ở lại ăn cơm.
Phương Lâm Nham ở lại cùng bọn hắn ăn bữa cơm công việc xong, trong lòng còn vướng bận sự tình, trao đổi số điện thoại với Đường lão bản xong, liền dứt khoát xua tay chối từ rời đi, về nhà tiếp tục chuyên tâm vào cải tiến máy bay không người lái cùng súng máy, pháo đài.
* Ngày thứ hai Phương Lâm Nham theo thường lệ lại ngủ nướng, đắm chìm trong quá trình chế tạo máy móc diệu kỳ, đến khi đói bụng mới nghĩ đến việc đi ăn cơm, lúc này đã hai giờ chiều.
Nhưng khi hắn vừa mới xuống lầu, điện thoại thông minh đeo trên người lại vang lên, Phương Lâm Nham nhận máy, phát hiện là Đường lão bản gọi đến, hỏi mấy vấn đề kỹ thuật của ngày hôm qua, rồi gửi một cái địa chỉ tới, nói là đã nhờ bạn bè hỏi giúp.
Lúc này Phương Lâm Nham mới nhớ tới, hôm qua khi cùng ăn cơm trưa, Phương Lâm Nham đã hỏi Đường lão bản có biết nơi nào có thương gia chuyên nghiệp về thuộc da hay không, trưởng bối của mình có một cái túi tiền xem ra rất quý giá bị thủng một lỗ, cái ví này đối với hắn có ý nghĩa kỷ niệm rất lớn, cho nên canh cánh trong lòng, thậm chí ảnh hưởng đến sức khỏe, nên muốn tìm cách bổ sung, sửa chữa cái túi tiền này.
Lúc ấy Phương Lâm Nham cảm thấy Đường lão bản hẳn là người có tiền có quyền, giao thiệp rộng rãi trong xã hội, dù sao bây giờ mình cũng xem như là nửa nhân viên của hắn, không cần phải khách khí, nên dứt khoát nhờ hắn giúp đỡ.
Không ngờ Đường lão bản thật sự lưu tâm, trong điện thoại liền trực tiếp cho hắn một cái địa chỉ, nói nơi đó có mấy tiệm cầm đồ, mà bên trong tiệm cầm đồ có chuyên gia xem xét da, bất quá Đường lão bản không quen ai ở đó cả, Phương Lâm Nham cũng chỉ có thể tự mình đến hỏi thăm.
Cúp điện thoại, Đường lão bản tỉ mỉ sợ Phương Lâm Nham quên mất, còn đặc biệt gửi một tin nhắn ghi lại địa chỉ, nhìn tin nhắn này, Phương Lâm Nham lưu luyến nhìn căn nhà gần trong gang tấc. . . . . Cái loại quyến luyến với căn phòng của một trạch nam, tư vị đó, không tự mình trải nghiệm sao có thể thấu hiểu được.
Sau đó Phương Lâm Nham khẽ thở dài một tiếng, chỉ có thể xoay người đi trạm xe buýt, chuẩn bị đi đến trạm xe lửa cách đó ba cây số, sau đó lại từ trạm xe lửa đi đến nơi cần đến.
Ròng rã hai tiếng rưỡi sau, vòng vo ba chuyến tàu điện ngầm, Phương Lâm Nham đã tới nơi, vị trí hiện tại của hắn là góc đông nam của Thái Thành, mà mục đích ở góc tây bắc của Thái Thành, vừa vặn ở vị trí đường chéo, địa danh ở đây là khu Vọng Thuyền Hải, thuộc loại ban ngày quạnh quẽ ban đêm náo nhiệt.
Làng chơi lớn nhất bản địa, phố bar, sòng bạc đều tập trung ở đây, mật độ dân số cao nhất, đương nhiên, trị an khẳng định cũng kém nhất.
Ra khỏi tàu điện ngầm, Phương Lâm Nham nhanh chóng đi về phía trước, chẳng bao lâu liền đi tới con đường có cột mốc đường, sau đó liền phát hiện ra cửa tiệm mà hắn muốn tìm: Hiệu cầm đồ Khăn Văn Chất.
Tiệm cầm đồ này có được điều kiện trời cho, bởi vì bên trái bên phải nó là hai sòng bạc xa hoa, ngay phía trước là một hộp đêm có bãi đỗ xe rộng bằng sân bóng, cực kỳ khí phái.
Không nghi ngờ gì, mấy cửa tiệm này đều là nơi tiêu tiền như nước, bất quá chính vì chi tiêu lớn, cho nên khách nhân khó tránh khỏi có lúc tình hình kinh tế eo hẹp, vì vậy sẽ đến chiếu cố việc làm ăn của tiệm cầm đồ này.
Bởi vì bây giờ còn là buổi chiều, cho nên tiệm cầm đồ tuy mở cửa, nhưng lại tương đối quạnh quẽ, Phương Lâm Nham không tùy tiện đi vào, lắc cái chuông đồng nhỏ bên cạnh, liền có một người hầu mặc âu phục sau lưng đi ra, cũng không hỏi ý định đến mà mỉm cười mời hắn đi vào.
Sau khi đi vào, Phương Lâm Nham phát hiện bên trong hoàn toàn không giống như hắn tưởng tượng, rộng rãi sáng tỏ, được trang trí như phòng khách.
Ghế sô pha là da thật, đèn treo thủy tinh trên trần nhà ít nhất cũng đáng giá mấy trăm ngàn, rèm cửa thiên nga nhung bên cạnh cửa sổ sát đất dài bằng kính cũng rất quý giá, ánh nắng chiếu từ bên ngoài vào, trên vách tường còn có trang trí bằng sừng hươu, toàn bộ bố cục đều làm cho người ta cảm thấy thư thái, ấm áp, tùy ý, khiến người ta không kìm được mà thả lỏng.
Ngay sau đó, người hầu lại tươi cười bưng tới một cái khay, phía trên là một tách cà phê có mùi thơm đậm đà xông vào mũi, bên cạnh còn có nửa cốc sữa bò, đường phèn.
Phương Lâm Nham rất bình thản nhận lấy, đổ sữa bò và đường phèn vào, khuấy lên uống hai ngụm, người hầu lúc này mới mỉm cười nói:
"Tiên sinh, xin hỏi ngài có cần giúp đỡ gì không?"
Phương Lâm Nham liền đi thẳng vào vấn đề nói:
"Ta có chuyện muốn tìm một vị chuyên gia về thuộc da để thỉnh giáo xem xét."
Người hầu đã làm ở đây nhiều năm, hạng người nào chưa từng thấy qua? Nghe xong chỉ cho rằng Phương Lâm Nham muốn cầm cố đồ vật, nói vậy để che giấu mà thôi, liền mỉm cười nói:
"Được rồi, xin ngài chờ một chút."
Phương Lâm Nham nói:
"Được rồi."
Ước chừng vài phút sau, từ bên trong đi ra một người đàn ông trung niên có mái tóc hơi rối, còn ngậm một cái tẩu, trang phục trên người có chút tùy ý, bất quá, trong từng cử chỉ lại toát lên vẻ quý tộc ung dung rất rõ ràng. Hắn tiến đến, rồi phân phó người hầu đi rót nước, sau đó nhìn Phương Lâm Nham một cái nói:
"Ta tên là Đặng Lan Đặc, đã làm ở tiệm cầm đồ này ba mươi sáu năm, hễ có hàng hóa về thuộc da đều do ta định giá, cho nên ta thu phí không thấp, một lần năm ngàn tệ, tự ngươi suy tính một chút."
Phương Lâm Nham ngẩn người nói:
"Tốt, không có vấn đề."
Đặng Lan Đặc liền trực tiếp đưa tay ra, Phương Lâm Nham khẽ thở dài một tiếng, sau đó đưa tiền.
Sau khi nhận tiền, Đặng Lan Đặc tiện thể nói:
"Được rồi, đem đồ vật ngươi muốn ta định giá ra đây."
Phương Lâm Nham liền đem trang bị linh hồn mang theo bên người: Túi tiền của tiên sinh Lannister Tyrion đói khát ra, đặt lên bàn.
Lúc này nó ở trạng thái phong ấn, chỉ cần không dính máu tươi, như vậy sẽ không có nguyền rủa đáng sợ sinh ra, cho dù là người thường cũng có thể chạm vào.
Đặng Lan Đặc ban đầu rất tùy ý đánh giá một chút, liền muốn cầm ly cà phê mà người hầu mới đưa tới bên cạnh uống một ngụm, nhưng, khi hắn quay đầu qua uống cà phê, bỗng nhiên giống như nghĩ tới điều gì, rõ ràng môi đã chạm vào cà phê, lại lập tức đặt ly cà phê xuống, hắn đặt vội vàng đến nỗi ngay cả cà phê sánh ra không ít cũng không chú ý đến.
Sau đó Đặng Lan Đặc ngồi xuống trước bàn, nheo mắt nhìn thêm mấy lần, liền đi ra sau dùng nước sạch rửa tay, lại cầm lấy một chiếc khăn mặt trắng tuyết lau khô tay, lúc này mới trịnh trọng dùng hai tay nâng cái túi tiền màu đen này lên, dùng kính lúp xem xét.
Sau khi nhìn kỹ một hồi, lại cố ý cầm ra dưới ánh mặt trời xem xét lần nữa, lúc này mới chậm rãi đi trở về, đặt túi tiền xuống nói:
"Cái túi tiền này của ngươi không đơn giản."
Phương Lâm Nham cười cười nói:
"Có lẽ vậy."
Đặng Lan Đặc chăm chú nhìn túi tiền nói:
"Nó thoạt nhìn có chút đơn giản mộc mạc, rất dễ bị coi là hàng giá rẻ, hàng vỉa hè, trên thực tế lại là phong cách giản lược hàm súc, lại đạt đến hiệu quả lấy ít thắng nhiều, lấy giản thắng phồn."
Nói đến đây, Đặng Lan Đặc từ từ vươn tay, dùng ngón út của tay trái vuốt ve trên túi tiền:
"Một khi cầm trong tay, liền có thể cảm giác được sự bất phàm của nó ------- thuộc da màu đen bên ngoài tương đối mềm mại trơn nhẵn, xúc cảm nhất lưu, nhìn kỹ lại liền có thể phát hiện, mặt da chau chuốt, kết cấu sợi da như da trẻ sơ sinh, da trơn mềm, độ dày vừa phải, đường vân rõ ràng, xúc cảm tốt, co dãn tốt, tính dẻo dai đặc biệt mạnh mẽ."
"Đương nhiên, đây kỳ thật chỉ là tính chất đặc biệt cơ bản nhất của một cái túi tiền ưu tú mà thôi, túi tiền có cảm giác kém, giống như gái điếm mắc bệnh giang mai, căn bản không có bất luận giá trị tồn tại nào, nơi chân chính quý báu của nó là ở đây."
Bạn cần đăng nhập để bình luận