Ban Sơ Tiến Hóa

Chương 162: Ngang nhiên chém giết!

Chương 162: Ngang nhiên chém giết!
Khâu Sơn sau khi đếm ngược xong đột nhiên lao tới trước, trong tay hắn đã nắm lại thanh chủy thủ ảm đạm không chút ánh sáng kia.
Khi hắn lao tới, cả người trong nháy mắt trở nên mơ hồ, phảng phất không gian đều bị cắt đứt trong nháy mắt, phong mang tất lộ!
Sau đó liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Shania, phần bụng xuất hiện một vết thương dài bảy tám cm, miệng vết thương da thịt cuộn lại, không chảy ra chút máu tươi nào, chỉ là phần thịt ở miệng vết thương đều bị bao phủ bởi một tầng màu tro tàn, nhìn vào liền thấy tràn đầy cảm giác đè nén.
Khóe miệng Khâu Sơn lộ ra một nụ cười tàn nhẫn, Đúng vậy, hắn thích cảm giác chủy thủ cắt qua người khác, cũng thích nghe tiếng kêu gào của người khác vì thống khổ, mà thanh chủy thủ này được yểm thêm nguyền rủa tê liệt cùng nguyền rủa thống khổ, càng làm cho tốc độ di chuyển của Shania giảm xuống lần nữa.
Nói thật, một tiễn trước đó của Shania, đâm đến nỗi ngay cả Khâu Sơn trong lòng cũng sinh ra cảm giác không thoải mái!
Cho nên, gã này với bản tính tàn nhẫn đã quyết định, ít nhất phải giết Shania nửa giờ, mới có thể khiến cho hắn một lần nữa trở nên hưng phấn lên!
Sau khi bị thương lần nữa, có thể nhìn ra được Shania đã quyết đoán sử dụng trị liệu dược thủy, chỉ là trị liệu dược thủy tuy có thể khôi phục sinh mệnh, nhưng không thể xua tan hiệu quả xấu từ miệng vết thương, tốc độ chạy của nàng lần nữa giảm bớt không ít, hoàn toàn không có cách nào hất ra Khâu Sơn - kẻ đang truy đuổi nàng một cách dai dẳng như đỉa đói.
Nàng miễn cưỡng tránh được một đòn của Khâu Sơn, nhưng tránh được chủy thủ, phía bên kia lại sơ hở, bị Khâu Sơn đột nhiên đá ngang trúng mạn sườn, thậm chí có thể nghe được tiếng xương gãy, ít nhất gãy hai cái xương sườn.
Shania trúng một cước này, cắn chặt môi dưới, trong đôi mắt lại đột nhiên lóe lên một loại ánh sáng hưng phấn mà cuồng nhiệt, trong lúc bất chợt mượn lực một cước này bay vọt lên, Sau đó... giữa không trung quay người! !
Khi nàng xoay người giữa không trung, chiếc váy dài Bohemian rách rưới kia cũng xoay chuyển theo, dưới ánh mặt trời, chiếc váy này như một đóa hoa tươi sặc sỡ xán lạn vì thế mà nở rộ.
Nhưng đây không phải là điểm quan trọng nhất, mấu chốt là trong tay nàng, vậy mà lại có thêm một thanh võ sĩ đao vỏ đen hoa văn đỏ, trên chuôi đao viết sáu chữ "Cúc nhất văn tự thì tông"!
Xung quanh thân đao lóe ánh sáng ngân sắc, Đây... rõ ràng là một món trang bị cấp bạc!
Theo nàng xoay người, thanh "Cúc nhất văn tự thì tông" trong tay cũng trong nháy mắt rút ra theo hình cung, ngay sau đó hơn nửa lưỡi đao sáng như tuyết trực tiếp bốc hơi, biến mất giữa không trung, thay vào đó là một đạo vòng ánh sáng hình cung sáng như tuyết dài đến năm sáu mét, nhắm ngay Khâu Sơn bay tới!
Lúc này Khâu Sơn vừa mới tung ra một cước còn chưa thu chân, khi hắn kịp phản ứng, một đạo vòng ánh sáng hình cung sáng như tuyết dài năm sáu mét kia đã chém tới trước mặt hắn.
Trong chớp mắt, thợ săn liền biến thành con mồi!
Đối mặt với nguy cơ như vậy, con ngươi Khâu Sơn co rút đến cực hạn, từ sâu trong yết hầu phát ra một tiếng gào thét sợ hãi, chỉ kịp đem chủy thủ chắn trước người.
Nhưng chủy thủ này không phải là tấm chắn, vòng ánh sáng hình cung sáng như tuyết kia không chút trở ngại, lướt qua ngực bụng hắn, ngay sau đó chém về phía một tòa thạch lâu phía sau, đem tòa thạch lâu này chém nghiêng thành hai đoạn, ầm vang sụp đổ rồi mới chôn vùi trên đời.
Không chỉ có như thế, vòng ánh sáng hình cung sáng như tuyết xuyên thấu qua ngực bụng Khâu Sơn, phía trên phảng phất mang theo không khí lạnh cực mạnh, trực tiếp đông cứng Khâu Sơn trong lớp băng dày.
Thân hình Shania cũng theo đó biến mất trong nháy mắt, khi xuất hiện lại đã ở trước mặt Khâu Sơn!
Nàng nắm "Cúc nhất văn tự thì tông" là một lá bài tẩy, dùng công kích đông cứng Khâu Sơn là lá bài tẩy thứ hai, lúc này sử dụng quyển trục "Tâm linh truyền lực" này.... chính là lá bài tẩy thứ ba!
Trong chớp mắt, ba lá bài tẩy tung ra hết, đây chính là quy hoạch cẩn thận, dồn toàn lực vào một ván liều mạng!
Sau đó, khuôn mặt Shania vặn vẹo, phát ra một tiếng gào thét thảm thiết, vung một nửa đoạn nhận sáng như tuyết trong tay lên, ... Khâu Sơn trợn mắt há mồm liền bị một đao chém đôi, một đạo suối máu phóng thẳng lên trời! !
* Trên thực tế, Khâu Sơn là một người cực kỳ cẩn thận, Cẩn thận đến mức nếu trên người hắn không có ba lá bài tẩy, tuyệt đối sẽ không dừng lại giao chiến với người khác.
Tính đến lúc hắn bị Shania xử lý, trên người hắn vẫn có hai lá bài tẩy có thể chuyển bại thành thắng chưa dùng tới, nhưng, cái chết đến quá đột ngột, Khâu Sơn gần như bị miểu sát trong nháy mắt, căn bản không có thời gian dùng ra lá bài tẩy!
Nhìn thi thể không đầu và thủ cấp bị chém của Khâu Sơn trước mặt nhanh chóng trở nên trong suốt, hóa thành dòng số liệu biến mất, Shania rốt cuộc thất thố ngửa mặt lên trời cười to, cười đến cuồng loạn, cười đến thậm chí mang theo điên cuồng, hoàn toàn không có vẻ ưu nhã hoa lệ trước đó.
Điều đáng nói là, lúc này Shania cả người đều mông lung trong một mảnh ánh sáng huyết sắc, nàng tản ra hồng quang đi trên đường, đơn giản giống như đom đóm trong đêm hè, tươi sáng chói mắt, muốn không làm người khác chú ý cũng không được.
Mười mấy giây sau, Shania mới bình phục tâm tình, có chút đùa cợt nhìn Phương Lâm Nham đang giữ im lặng ở ngoài mười mấy mét nói:
"Ừm? Wrench, ngươi làm việc thật sự rất ngoài dự liệu, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ nắm chặt thời gian đào tẩu chứ?"
Phương Lâm Nham khẽ lắc đầu:
"Ta vừa trốn, ngươi nhất định sẽ đuổi theo, cùng dạng này, không bằng đứng yên tại chỗ còn bớt lo hơn."
Shania mỉm cười:
"Thật là thông minh, ta thích làm việc với người thông minh.... Kỳ thật, ta vừa rồi chém ra bí kiếm bạt đao trảm kia là đồng thời nhắm ngay Khâu Sơn và ngươi, đồng thời ta đoán chắc ngươi vội vàng không kịp chuẩn bị cũng không tránh được, thế nhưng, ngươi lại phảng phất sớm biết ta sẽ ra tay, sớm một bước liền né tránh, hả? Ta có thể biết tại sao không?"
Phương Lâm Nham im lặng một hồi rồi nói:
"Bởi vì ta đã sớm biết, cận chiến của ngươi rất mạnh."
Shania lắc đầu nói:
"Ngươi không thể biết, bởi vì tất cả thí luyện giả đã thấy ta xuất đao, không ngoại lệ, toàn bộ đều đã chết, ta rất chắc chắn điểm này."
Phương Lâm Nham khóe miệng lộ ra một nụ cười quỷ dị nói:
"Nếu ta nhớ không nhầm, lúc đầu ngươi đi theo lão đại là chó điên a?"
Shania nói:
"Đúng."
Phương Lâm Nham nói tiếp:
"Chó điên lúc ấy cây to đón gió, hang ổ bị tập kích ở nhà kho thuộc da, ngươi rõ ràng là thành viên trung tâm của chó điên lại may mắn thoát nạn, lý do thoái thác của ngươi với bên ngoài là có việc đến muộn.... . Thế nhưng, ngươi lúc đó căn bản không hề đến trễ! Ngươi đến đúng giờ, sau đó, cứng rắn dùng đao giết ra một con đường máu chạy thoát, khiến cho những người vây quét phải chết ba người, ta nói không sai chứ?"
Shania gật đầu nói:
"Đúng vậy."
Phương Lâm Nham nói:
"Thật là khéo, ta sau khi tiến vào thế giới, đi theo chính là một gia hỏa gọi là thượng úy Lư Khẳng, đại khái bởi vì Cương Quyền huynh đệ hội lúc ấy thiếu nhân thủ, cho nên lần vây quét kia đem hắn điều đi, mà sau khi trở về hắn liền nói tới chuyện này."
"Lúc đầu ta không để ý chuyện này, nhưng sau khi gia nhập đoàn đội, phát hiện ngươi rất có thể có liên quan đến chuyện này, cho nên liền cẩn thận đi điều tra, kết quả cho thấy ngươi xác thực nói dối! Với lại, ba người bị ngươi giết thực lực rất mạnh, điều này chỉ có thể nói rõ, đao thuật của ngươi cường hãn, rất có thể còn hơn cả cung thuật."
"Nói ra thì cũng thật là trùng hợp, ba người bị ngươi giết đều thuộc dạng thực lực mạnh nhưng tính cách ngông cuồng, là thành viên vòng ngoài, không có trong biên chế chính thức của Cương Quyền huynh đệ hội, cho nên khi người dẫn đầu báo cáo thương vong, có thể là muốn thể hiện năng lực (ta dẫn đội ra ngoài không thương vong đã bình định xong phản loạn), hoặc có thể là căn bản không coi thành viên vòng ngoài là người một nhà, nên đã không báo cáo ba người bọn họ chết, bằng không, Omni với năng lực của mình hẳn là có thể nhìn ra kỳ hoặc, như vậy Khâu Sơn có lẽ sẽ không trúng chiêu."
Shania "A" một tiếng, giật mình nói:
"Nguyên lai là như vậy, ngươi không nói, ta còn thật sự không rõ ngọn nguồn."
Phương Lâm Nham nhìn Shania đắm chìm trong huyết sắc quang mang nồng đậm, bỗng nhiên nói:
"Ta cũng có một vấn đề, trước đó Khâu Sơn dù tàn phế, HP còn lại của hắn hẳn là ở trên bốn chữ số, ngươi chỉ dùng hai đao liền giết hắn, sát thương khủng bố như vậy, lại phối hợp với dị trạng trên người ngươi bây giờ, vậy cũng chỉ có thể nói rõ một sự kiện...."
"Ngươi hẳn là đã đạt tới cột mốc tội phạm giết người rồi, ta chỉ mới làm được bước hung thủ, yêu cầu phải tự tay giết chết mười người (trong đó phải có năm người là nữ hoặc trẻ em) thì đã không làm nổi nữa, ngươi làm đến bước nào rồi? Đã giết bao nhiêu người?"
Shania lấy tay vuốt tóc, cười nói tự nhiên:
"Cũng không có nhiều, mấy trăm người thôi, ta bây giờ cũng chỉ là đem xưng hiệu tăng lên tới Nhân Loại Chi Địch, còn cách bước cuối cùng Diệt Tộc Giả xa lắm."
Phương Lâm Nham trầm ngâm một chút nói:
"Nếu ta không đoán sai, ngươi sở dĩ muốn giết Mèo Hoang, cũng là vì liên quan tới danh hiệu này."
Shania cười khanh khách nói:
"Ngươi thật đúng là thông minh, thông minh đến mức ta có chút không đành lòng giết ngươi, phải! Sau khi có được danh hiệu Nhân Loại Chi Địch, liền có một năng lực đặc biệt, Tinh Lực Hấp Thu!"
"Năng lực này phi thường cường hãn, chỉ cần ngươi giết một Khế Ước Giả, liền có thể hấp thu tinh lực tản ra khi tử vong, tạm thời chứa đựng trong một khoảng thời gian (30 phút), trong khoảng thời gian này, ngươi có thể dùng tinh lực hấp thu được cường hóa một lần công kích, khiến lần công kích này chắc chắn xuất hiện bạo kích gấp ba!" (thời gian hồi chiêu của Tinh Lực Hấp Thu là 24 giờ) Phương Lâm Nham nhìn thanh trường đao gãy trong tay Shania, biết đây cũng là một thanh hàng nhái, Cúc Nhất Văn Tự Tông chân chính là vũ khí chém ra uy danh hiển hách trong lịch sử! Hẳn là sẽ không bởi vì phát động một kỹ năng liền gãy mất, nhưng nhất định có giá trị không nhỏ.
Phương Lâm Nham hít sâu một hơi, hết thảy mọi chuyện đầu đuôi đều chậm rãi chảy qua trong lòng hắn, Nói như vậy, Khâu Sơn chết thật không oan chút nào!
Bạn cần đăng nhập để bình luận